Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:28:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tiểu hoàng đế vốn nghĩ nhiều, nhưng thấy ngón tay nọ khẽ dừng , vì nóng mà vẽ vài dấu vết xương quai xanh.

Sau mấy bàn tay khẽ quét loạn, những dấu đỏ nữa lớp chăn mỏng che khuất.

Cổ họng như nuốt một khối than, chợt bỏng rát.

“Nóng ?” Hắn vươn tay cởi đai lưng của , “Vậy... giúp ngươi.”

Sở Hiết ừ nhẹ một tiếng, ngoan ngoãn để mặc , để nọ như lột trứng mà gỡ từng lớp áo xuống. Chăn mỏng phủ lên làn da trắng như ngọc, nhưng y vẫn cảm thấy nóng, kéo chăn xuống.

Chỉ uống một chén rượu nhỏ, mà cổ y hồng lên như đóa dâm bụt ngày xuân.

Hôm nay vốn là đại hôn.

Nếu mấy ngày xảy chuyện ngoài ý , thì đêm nay hẳn là một đêm ôn nhu nhất trong đời và A Hiết.

Giang Yến Trì nghĩ đến t.h.ả.m cảnh mấy ngày qua, liền nén xuống niềm thương trong lòng, kéo chăn lên một chút: “Đừng đá chăn, ban đêm gió lạnh.”

Đợi tửu lực tan , tự nhiên sẽ còn thấy nóng nữa.

Nghĩ , cũng cởi áo ngoài, trong chăn long phượng đỏ rực, ôm tinh tế trong ngực.

Không bao lâu, trong lòng động đậy, trở đối mặt với , giơ tay “bộp” một cái đ.á.n.h trán , “Ta uống nước.”

Giang Yến Trì đ.á.n.h đến sững , một thoáng mới kịp phản ứng, vội khoác áo ngoài cửa gọi nhỏ vài câu. Không lâu , gác đêm mang đến một hồ nước ấm.

Sở Hiết uống liền hai ly lớn, cúi đầu bên mép giường.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua song cửa, hắt lên đôi giày long phượng đỏ thắm đất, đối bóng thành đôi.

Y chằm chằm hồi lâu, : “A, thành hôn .”

Tiểu hoàng đế khẽ , xổm mặt y, ngẩng đầu , đưa tay vuốt tóc rũ bên má y , dịu giọng: “Ừ, chúng thành hôn .”

Sở Hiết dường như là đầu uống say. Giang Yến Trì nghĩ , quen y bao năm, y từng uống rượu.

Thì , uống rượu thành dáng vẻ hồ đồ thế .

Giống như bảo vật hiếm thấy giấu kín, mà nay chính khẽ khai mở một góc, khiến trong lòng dâng lên một dòng nước ngọt ngào như suối trong.

Sở Hiết là một con hồ ly xảo quyệt.

cũng nguyện làm kẻ thợ săn tùy cơ ứng biến mà theo đuổi.

Những ngày qua, Giang Yến Trì nghĩ nhiều.

Bất kể khác Sở Hiết thế nào - là yêu, là hận, là chiếm hữu thể buông tay thì Sở Hiết vẫn là chính y.

Tính kế tinh vi, mưu sâu khó lường.

Hắn gần một chút thôi cũng trăm khó khăn. Còn Chợt Sắc Nhĩ , vốn chỉ là một kẻ thảo nguyên chất phác, làm thể thấu tâm cơ của đám quan kinh thành, trong mấy ngày ngắn ngủi thể hạ y?

Không y đùa giỡn cho mệt mỏi là may.

quá nôn nóng.

Giờ nắm trong tay quyền lực tối cao, mặc cho Sở Hiết đạt điều gì, đều dựa .

Dù Sở Hiết động tâm , cũng giữ thật gần.

Trừ phi cả đời yêu ai, nếu , thể khiến rung động chỉ thể là chính y.

Nghĩ , Giang Yến Trì liền thấy lòng an hơn nhiều.

Sở Hiết vẫn ngẩn , dùng chân khẽ chạm đôi giày đỏ rực đất. Giang Yến Trì vươn tay ngăn , cau mày đôi chân : “Đừng nghịch.”

Hắn cúi xuống giúp Sở Hiết mang giày, “Ngươi ?”

“Ta tìm tiểu hoàng đế .”

“...”

Giang Yến Trì sững , từ phía kéo y : “Không đây ?”

Sở Hiết nhíu mày , “Không , cao hơn ngươi.” Nói còn chỉ n.g.ự.c , “Giờ vẫn còn ở lãnh cung.”

Thật là say đến hồ đồ.

“Còn ở lãnh cung... chẳng là nhị điện hạ ?” Giang Yến Trì thuận miệng , “Sao là tiểu hoàng đế?”

“Hắn về sẽ là tiểu hoàng đế.” Sở Hiết dường như giải thích thêm.

“Ngươi ?”

“Hắn làm hoàng đế, giúp .” Sở Hiết lẩm bẩm, “Nếu giúp, làm nổi. Giang Cảnh Am sắp kinh, nhanh đón ...”

Vừa hai bước, y ôm đầu, ngoắt Giang Yến Trì: “Xong , xong ...”

“Sao ?”

Sở Hiết phịch xuống mép giường, yếu ớt : “Hắn kinh, đại cục định... Ta làm nhiều chuyện như , lỡ tiểu hoàng đế liên lụy mà c.h.ế.t thì ... Không , nghĩ cách... nhất định cách...”

Giang Yến Trì ôm lấy y, kéo lòng: “Được , đừng mê sảng nữa. Đêm lạnh , ngủ sớm .”

“Ta giúp tiểu hoàng đế ... vụ sòng bạc Kim Còn, nếu giúp , sẽ sụp mất.”  Sở Hiết giãy giụa, “Buông , ...”

Giang Yến Trì thoáng phân vân, mắt rốt cuộc là tính cách ban ngày ban đêm đây?

Nghe giọng , dường như là ban đêm.

Miệng luôn bảo vệ , còn quan tâm sống c.h.ế.t của đến thế. Lòng bỗng mềm , dù rõ là lời trong cơn say, vẫn thêm chút nữa, giọng khẽ trầm xuống: “Vì ? Vì ngươi giúp tiểu hoàng đế?”

“Bởi vì ai giúp ... thể ai giúp... làm hoàng đế... ưm...”

Một nụ hôn bỗng ép xuống, Giang Yến Trì nhịn nữa, tách môi đỏ , trằn trọc cọ xát, cúi bế y lên.

Thật đúng là lấy mạng .

Đặt xuống sập, tiểu hoàng đế kìm nén lâu, nay như vỡ đê, tất cả cảm xúc ào ạt tuôn .

Ánh mắt dần ánh lên tia sáng cố chấp.

Giọng khàn mấy phần: “A Hiết... nếu là ngươi, ngươi hẳn sẽ nguyện ý.” 

Ngươi từng ngươi thích , từng đưa trâm cho , từng cứu , từng che chở ...

Nếu là ban đêm ngươi .

Sở Hiết khẽ thở gấp, như thể chút mê mang, trong đáy mắt phủ lên một tầng sương mờ.

Giang Yến Trì cúi xuống, vô cùng ôn nhu, hôn lên giữa mày y, đến chóp mũi, cọ nhẹ môi, đó khẽ c.ắ.n cằm y.

Mười ngón tay đan , y hề phản kháng.

Giang Yến Trì đùa nghịch một hồi, đưa tay luồn xuống y, lấy lòng trêu chọc. Y lập tức giật , giống như cá sống trong nồi sôi mà quẫy động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-68.html.]

“Ngươi ngoan một chút.” Giang Yến Trì nghĩ đến y kêu đau, , hạ quyết tâm sẽ dẫm lên vết xe đổ, “Đừng cử động loạn……”

Không do say rượu , Sở Hiết giãy giụa kịch liệt như tưởng tượng, chỉ c.ắ.n răng, vẻ mặt cố nén chịu đựng.

Rất nhanh biến hóa, tiếng rên rỉ mang theo vài phần buồn khổ, như một ngọn lửa thiêu đốt giữa đêm đầu đông giá lạnh.

Sau một hồi lấy lòng, dường như kiệt sức, im lặng yên.

Giang Yến Trì đưa tay , khẽ thì thầm: “Đừng ngủ, còn bắt đầu mà……”

Ngón tay chỉ mới khẽ chạm , Sở Hiết lập tức trừng lớn mắt: “Đau!”

Tiểu hoàng đế đành rút tay , kỹ thì thấy vết thương quả thật lành hẳn, e thêm hai ba ngày nữa.

Trong lòng đối với mấy ngày vì xúc động mà hành động càng thêm bực bội.

“Được , chạm nữa.” Tiểu hoàng đế từ phía ôm lấy y, dán sát , “Ngủ .”

“Cộm.” Sở Hiết đá một cái, trở mặt tường, co ngủ.

Khi chân trời ló rạng, bên ngoài truyền đến giọng Tiểu Hỉ T.ử hạ thấp: “Điện hạ, quân báo từ Tây Cảnh khẩn cấp truyền về.”

Giang Yến Trì đêm qua ngủ đặc biệt say, ngăn ngoài bước , tự mang giày, mở cửa dặn ma ma: “Đến thiên điện rửa mặt chải đầu, đừng quấy nhiễu nương nương.”

Nói xong, nhận tấu chương từ tay Tiểu Hỉ Tử, mở , sắc mặt đổi.

Triệu Linh Cù chiến bại, từ Ô Thủy lui về chân núi Lang Gia.

Rõ ràng hôm nay là ngày thứ hai đại hôn, nhưng vì tin quân báo triều đều rơi cảnh bất an. Trong Nghị Chính Điện, các đại thần tranh cãi ngớt, ai nấy đều cho là đúng.

Giang Yến Trì chủ ý riêng, liếc Hứa Thuần Mục vẫn im lặng, nhớ đến điều Sở Hiết từng cầu xin mấy ngày .

“Binh quyền của Triệu thị giao bộ cho Dự Bắc quận vương chi tử, tạm thời giữ vững Lang Gia. Hứa tiểu hầu gia, ngươi nguyện lĩnh binh một trận chăng?”

Hứa Thuần Mục cả kinh.

Hứa gia mới trải qua biến động, tuy đến mức bại lộ nhưng ai chẳng Hứa Ấp từng thật lòng khởi mưu phản.

Giờ mới bao lâu, hoàng đế dám giao ba mươi vạn binh quyền cho , còn thả khỏi kinh thành!

Lời dứt, Việt Quốc công lập tức quỳ xuống hành đại lễ, dập đầu : “Bệ hạ, Triệu tướng quân tuy liên tiếp lui Bắc Hung mấy trăm dặm, nhưng chỉ một trận chiến bại mà giao binh quyền cho Dự Bắc quận vương, việc ……”

Binh Bộ thị lang thấy tình hình cũng vội tiến lên : “Triệu tướng quân vốn chỉ nhờ vận may thắng hai trận, dựa đều là binh Ninh Viễn hầu năm xưa. Giờ còn tự xưng công lao, Dự Bắc vương là tiên đế , phận hiển hách, họ Triệu sánh ? Bệ hạ quyết định hề sai, là Triệu quốc công quá nôn nóng mà thôi……”

Tông Chính suy tính khác, liếc Tô Thái phó một cái, trao đổi ánh mắt.

Đột nhiên tiến lên một bước: “Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương gì đó chăng?”

Sở Hiết gần đây hình như luôn nhằm Triệu Linh Cù, triều thể thấy rõ điều .

Chẳng lẽ là mới tân hôn, thổi gió bên gối khiến hoàng đế tuổi trẻ đầu óc choáng váng, giờ chèn ép công thần?

Trên triều, các đại thần dường như đều bừng tỉnh.

“Bệ hạ, hậu cung can dự chính sự. Nương nương là nương nương, thì thể còn nắm ấn chức, càng thể xen việc triều chính, đây là quy củ.” Tông Chính lời lẽ vang dội, năng cứng rắn.

Trong điện thoáng chốc xôn xao.

Tân đế tuổi trẻ khí thịnh, mà Sở Hiết sinh bộ dáng hồ ly mê . Mới thoát hiểm lật , biến thành Hoàng hậu Đại Ngụy.

Y rốt cuộc bao nhiêu chiêu thức mê hoặc như , chẳng lẽ Đại Ngụy thật sự sẽ diệt vong trong tay ?

Giữa triều xì xào bàn tán, Giang Yến Trì nheo mắt , chỉ thẳng Hứa Thuần Mục: “Hứa hầu gia, nếu ngươi nguyện lĩnh binh, cần lập quân lệnh trạng, lấy công chuộc tội. Nguyện, ?”

Hoàng đế vẻ mặt kiên quyết, còn xưng là “hầu gia”, xem như mặc nhận việc kế tục Hứa Ấp hầu vị.

Chưa bàn đến việc nên tước quyền Triệu thị , chỉ riêng việc , thể dễ dàng giao trọng trách cho Hứa gia như thế!

Hứa Thuần Mục mang ba mươi vạn binh quyền trở Bắc Cảnh, nếu trong lòng còn ghi hận thù nhà như cha và gia gia đây, dấy mưu phản. Vậy Đại Ngụy chẳng sụp đổ trong nay mai ?

“Bệ hạ thận trọng!” Tô Minh An trầm giọng, “Bệ hạ, đừng để một kẻ quyền mê hoặc.”

“Tô thái phó thận trọng.”

Giang Yến Trì liếc qua, giọng mang theo hàn ý: “Hắn hiện là Hoàng hậu Đại Ngụy. Hắn từng xen lời triều chính, quyết định đều do trẫm. Hứa hầu gia trung tâm báo quốc, trẫm tin . Tô thái phó lâu năm ở kinh, e rõ tình hình biên cương, là, ngươi đề nghị nào hơn?”

“Ít nhất nên tước binh quyền Triệu thị.”

Hành động của hoàng đế, nếu Sở Hiết thúc đẩy, tuyệt đối thể tin.

Tô Minh An chợt nhận phán đoán sai.

Ban đầu lão tưởng hoàng đế chỉ kiêng kị Sở Hiết, cưới y chẳng qua là chuốc họa mê sắc, chờ qua thời mới lạ, ắt sẽ bỏ rơi.

nay xem , vượt khỏi tầm kiểm soát.

Y thao túng tân đế, tùy ý chèn ép triều thần, thậm chí điều binh khiển tướng. Quyền thế so với còn đáng sợ hơn.

Thật quá hoang đường.

“Nếu cứ sợ hãi rụt rè mà trì hoãn, chỉ e quân địch sớm đ.á.n.h tới kinh thành.” Giang Yến Trì lạnh nhạt quần thần: “Hứa hầu gia, tối nay xuất kinh, nhớ kỹ, trận , chỉ thắng, bại.”

Hứa Thuần Mục từng bại trận.

Lời hoàng đế đầy khắc nghiệt, còn bắt lập quân lệnh trạng, chỉ là hình thức mà thôi.

Đây chẳng là đem công lao của Triệu thị và Dự Bắc quận vương đều để trấn quốc hầu phủ đoạt lấy .

Trước còn tưởng Hứa phủ từ đây sa sút, binh nhung thế gia trong lòng thầm mừng, giờ thấy toan tính tan biến.

Mọi cẩn thận nghĩ , chẳng chuyện đúng là điều Sở Hiết từng cố khuyên gián ?

Vòng vòng , cuối cùng vẫn là nhà họ Sở lợi!

Người rốt cuộc là thần tiên yêu nghiệt gì, mà thể khiến hoàng đế nấy như ?

Khi tiểu hoàng đế trở về Thừa Loan Điện, vặn thấy Sở Hiết mới tỉnh, qua cửa sổ thấy y nâng tay, đầu ngón dừng bên một con bạch tước nhỏ, từ đùi gỡ xuống thứ gì đó, còn kịp mở .

“Sở đại nhân ở sâu trong cung mà tin tức vẫn linh thông như .”

Sở Hiết tay run lên, theo bản năng ném tờ giấy, Giang Yến Trì liền nắm cổ tay y, giúp mở : “Ngươi xem ngươi .”

Trên giấy chỉ hai hàng chữ nhỏ: “Triệu binh bại, tước quyền. Hứa gia xuất kinh khẩn cấp tiếp viện.”

Sở Hiết sững sờ: “Tây Bắc chiến bại? Ngươi tước quyền Triệu gia? Ngươi hạ chỉ cho Hứa Thuần Mục kinh?”

Niềm vui thoáng hiện trong đáy mắt y.

Giang Yến Trì cũng ánh làm lay động, nắm tay y khẽ xoa, ôm lòng, nhẹ giọng bên tai: “Sớm , đừng nóng vội. Đến lúc, tự nhiên sẽ vì ngươi mà làm cho xong.”

Giọng gần sát bên tai, kéo dài âm cuối, pha chút khàn khàn.

“Trẫm từng lừa ngươi, nương nương.”

-----

Tác giả lời :

Sở Hiết: Cái quái quá, dùng thật !

Loading...