Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:26:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Giang Yến Trì hoảng hốt, chỉ cau mày : “Không, lão , ngài ……”

“Nếu điện hạ chút nghi ngờ, chi bằng để lão phu xem qua vết thương. Nương nương thể làm tôn nhi của lão phu, việc vốn cần kiêng dè, như cũng tiện cho lão phu chẩn trị……”

Sau một hồi khuyên nhủ, Giang Yến Trì mới gật đầu để Ngô ngự y xem qua.

Chỉ thoáng liếc mắt, Ngô ngự y liền lắc đầu, khẳng định Sở Hiết quả thật là đầu, trầm giọng giải thích: “Bệ hạ hẳn là chút hiểu lầm. Nương nương đúng là đầu tiếp xúc chuyện phòng sự, hiện tại rách khá nghiêm trọng, hẳn là ngay từ đầu thương. Tối nay cần chăm sóc cẩn thận, chuyện giữa bệ hạ và nương nương lão phu cũng tiện hỏi, chi bằng đợi nương nương tỉnh hẵng hỏi rõ ràng một phen.”

Lời của ngự y khiến Giang Yến Trì trong lòng càng thêm rối loạn.

Ngơ ngẩn tiễn ngoài, chỉ dặn Tiểu Hỉ T.ử theo lấy thuốc.

Theo lời dặn, Giang Yến Trì đích xử lý vết thương phía của Sở Hiết, cẩn thận xem qua, quả nhiên là rách mấy chỗ. Khi xử lý, nọ vẫn mơ mơ màng màng khẽ rên một tiếng.

Hắn giúp Sở Hiết mặc quần áo, trong lòng ngổn ngang, hồi lâu cũng ngủ nổi.

Vốn dĩ cãi , quan hệ giữa hai khá hơn, khí cũng hòa thuận hơn một chút. Hiện giờ thành thế , còn thể thống gì nữa.

Giang Yến Trì ôm trong lòng, thấy y trong giấc ngủ mà mày vẫn nhíu chặt, gương mặt là vẻ khó chịu.

Rõ ràng thể nào… Nếu y thật sự từng trải chuyện nam nữ, thì ở Bắc Cảnh, y làm thể mà thoát khỏi tay Chợt Sắc Nhĩ?

Nhớ mấy năm , khi Chợt Sắc Nhĩ đầu nhập kinh ám toán Sở Hiết, từ đó gã Bắc Hung vẫn luôn mơ tưởng y, lẽ còn sớm hơn nữa.

Tiểu hoàng đế lúc hận y thấu xương, nhưng khi nếm qua mùi vị yêu luyến thì như kẻ nghiện độc tìm rượu giải khát, càng thêm say mê cái .

Năm đó, Sở Hiết ở hai biên cảnh Tây Bắc nhân loạn mà làm ăn, khi còn quen Chợt Sắc Nhĩ, vị Tả Hiền vương thành hùng nô. Hai sớm qua , thậm chí gã còn nhiều thua thiệt tay Sở Hiết, nhưng Chợt Sắc Nhĩ vẫn một mực buông bỏ.

Thậm chí vì Sở Hiết mà sẵn sàng bỏ qua cục diện , chỉ để lấy lòng y, tự lui quân chín mươi dặm ở Bắc Cảnh, gián tiếp khiến tình thế hiện giờ rơi tiến thoái lưỡng nan, buộc nghị hòa.

Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Yến Trì dâng lên cảm giác rậm rạp ngứa ngáy, như trùng bò, hỗn loạn rối bời, chợp mắt .

Sở Hiết , vì g.i.ế.c một Giang Cảnh Am mà thể đáp ứng gả cho , vì g.i.ế.c một Triệu Linh Cù thể đem thể giao phó cho .

Y quen thói bán thứ để đổi lấy lợi ích , thể trong sạch với gã Bắc Hung chứ.

Tuy nghĩ , nhưng trong đầu cứ hiện lên cảnh đêm , khi chính xông đến Bắc Cảnh, ánh trăng trong núi rừng, thấy Chợt Sắc Nhĩ rút đao đ.â.m tới--

Mọi chuyện rốt cuộc là đây?

Giang Yến Trì hỏi rõ, chỉ là… Hắn sợ đối phương vẫn dùng những lời dối trá và qua loa để ứng phó.

Hiện giờ chỉ tiến thoái lưỡng nan, ôm chặt trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên hàng mày đang cau chặt .

Cũng may vết thương xử lý kịp thời, Giang Yến Trì suốt đêm ngủ, mà trong lòng dần ngủ sâu, hề phát sốt trong đêm.

Hắn đẩy lùi bộ công việc trong hai ngày, chỉ ở trong phòng bầu bạn bên Sở Hiết. Mãi đến giờ ngọ, nọ mới khẽ động, mơ màng tỉnh .

Khi mở mắt, tiếng lật giấy, liếc sang thấy hoàng đế đang phê duyệt tấu chương trong phòng.

Sở Hiết lập tức tái mặt, thấy Giang Yến Trì bước đến, ký ức đêm đó như cơn sóng tràn về.

Nhìn ánh mắt kinh sợ của y, Giang Yến Trì khựng bước, khẽ : “Ta……”

Sở Hiết nhanh điều chỉnh biểu cảm, bình tâm tình, cố gắng dậy, giọng chút nghẹn ngào: “Cho chút nước.”

Hắn lập tức rót một ly đưa đến.

Sở Hiết chậm rãi uống, đôi mắt rời tiểu hoàng đế, quan sát thấy hôm nay dường như còn bộ dạng điên cuồng như đêm qua, cảm xúc cũng bình tĩnh hơn nhiều, bèn nghiêm giọng : “Giang Yến Trì, lời với ngươi.”

Sắc mặt tiểu hoàng đế dịu , mang vài phần miễn cưỡng cùng lúng túng:“Có gì thì vài ngày nữa hãy . Ngươi ăn gì, bảo phòng bếp nhỏ làm……”

“Ta ngay bây giờ.”

Yết hầu khẽ chuyển động.

“Chúng sửa giao dịch .” Sở Hiết cân nhắc từ ngữ, lời mới nửa, liền thấy sắc mặt tiểu hoàng đế đại biến, một bước bổ nhào lên giường.

“Không , A Hiết, ngươi , hôm qua thật sự, thật là……”

Nhắc đến “ngày hôm qua”, ánh mắt Sở Hiết vốn bình tĩnh nứt thêm một đường, như lỡ nhớ đến điều gì.

“Ngươi .” Sở Hiết xoa trán, mồ hôi lạnh thấm , chỉ khẽ động thôi mà phía cũng còn đau, “Ta thật sự chịu nổi, ngươi nạp trắc phi , nam cũng …… Chỉ cần đừng tìm nữa, cầu ngươi.”

Tiểu hoàng đế sững sờ.

Hắn mới còn tưởng rằng Sở Hiết hối hôn.

Nhìn vẻ mặt khó xử của y, Giang Yến Trì vành mắt lập tức đỏ lên: “Rất đau ?”

“Giang…… Bệ hạ, ngươi chọn ai mắt nhanh chóng nạp ……” Sở Hiết sắc mặt trắng bệch, “Ban ngày ban đêm đều , chỉ cần đừng tìm .”

“Lần nhất định……”

“Còn ? Không .”

Sở Hiết lắc đầu liên tục, khàn giọng : “Loại chuyện một là đủ , thứ hai. Ta thật sự thích nam nhân, làm loại chuyện nữa, với quá đau. Bệ hạ, xin ngài đừng ép như . Có điều kiện gì khác ngài thể nêu , nhưng chuyện thì dù thế nào cũng sẽ phối hợp thêm nữa.”

Tiểu hoàng đế như gậy nện đầu, trong lòng tràn đầy chua xót nên lời.

Khoan … y “trải qua một là đủ ”?

Chẳng lẽ là——

“A Hiết, thể hỏi ngươi một việc ?” Tiểu hoàng đế hít sâu, siết c.h.ặ.t t.a.y trong ống tay áo, trầm giọng: “Ngươi ở Trường Dã quận, làm cách nào khiến Bắc Hung rút lui liên tiếp chín mươi dặm…… Ngươi thể thật cho ?”

Sở Hiết nhíu chặt mày.

Y trầm mặc lâu, Giang Yến Trì cũng y đang dối , chỉ lẳng lặng chờ đợi.

đợi mãi, Sở Hiết vẫn mở miệng.

Lòng tiểu hoàng đế trầm hẳn xuống, gân xanh mu bàn tay nổi lên, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc, chỉ là đôi mắt càng thêm sâu thẳm: “Ngươi , mặc kệ xảy chuyện gì…… Ta đều thể hiểu cho ngươi.”

“Trong tình huống đó, ngươi cũng chỉ là vì tự bảo vệ , đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-64.html.]

“Ta…… hiểu . Ta……”

“Bệ hạ, dăm ba câu liền moi từ chuyện quan trọng như thế ?” Sở Hiết như nghĩ thông điều gì, sắc mặt cũng bình tĩnh hơn.

Rồi y tiếp: “Hiện giờ hai bên giao chiến đều rơi thế khó, nếu bệ hạ nhân cơ hội bắt lấy Chợt Sắc Nhĩ để giành ưu thế trong hòa đàm, thể giúp ngài đàm phán.”

Giang Yến Trì trầm mặc hồi lâu.

Sau đó mới Sở Hiết bình thản , giọng điệu vững vàng như thật: “ vẫn giữ lời cũ, ngài giúp, thì hãy dùng mạng của Triệu Linh Cù để đổi.”

“……”

“Thế nào, ngài tin ?”

Sở Hiết thấy im lặng, tưởng rằng trong lòng còn do dự, khẽ nhướng mày: “Ta thể khiến Bắc Hung dâng lên ít nhất ba nghìn chiến mã. Bệ hạ, điều kiện đủ tư cách chứ?”

Giang Yến Trì sắc mặt càng lúc càng kém.

Câu của y giống như cọng rơm cuối cùng đè gãy con lạc đà.

“À?” Tiểu hoàng đế giọng điệu như mặt nước phẳng lặng, “Ngươi xem, ngươi thương lượng như thế nào? Ai cho ngươi tự tin mà cho rằng đáng giá ba nghìn chiến mã?”

“Tất nhiên là đáng giá như .”

Sở Hiết như thể thấy chuyện buồn , liếc tiểu hoàng đế một cái đè thấp giọng, “ Bắc Hung hiện giờ trong nước loạn, trận bề ngoài vẻ chiếm thế thượng phong, kỳ thực bên trong kiệt quệ, thể chống đỡ lâu. Nhiều năm từng moi từ trưởng ít lợi ích, cũng nắm trong tay vài nhược điểm để phòng .”

“Hắn thống nhất các bộ lạc phía nam và bắc, dù cũng cái cớ. Ân oán cũ giữa vương trướng Bắc Hung vẫn tính rõ, thể lợi dụng điểm . Thứ thể đổi cho , tuyệt đối đáng giá hơn ba nghìn con chiến mã.”

Sở Hiết năng tự nhiên thoải mái, nhưng thực tế vẫn luôn ngầm dò xét ánh mắt tiểu hoàng đế.

Vốn dĩ Giang Yến Trì cũng là dã tâm, là “mượn hoa hiến Phật”, nhưng chỉ cần kết quả thuận lợi, Phật dâng lên cũng coi như công lớn.

Phía là y quá ngây thơ .

Tưởng rằng chỉ cần mặc cho đối phương làm gì thì làm, coi như là để bù đắp sự mê luyến mơ hồ của tiểu hoàng đế.

thật sự là đau c.h.ế.t .

Thôi thì dùng cách khác để bồi thường .

Làm gì ai thật sự thích nam nhân, làm gì ai chịu nổi chuyện .

Sở Hiết âm thầm trợn mắt trong lòng, ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh mà tiếp tục quan sát sắc mặt tiểu hoàng đế, giọng mang theo ý khuyên nhủ.

“Thế nào, quyết định ? Ngươi chọn một mỹ nhân, thì gặp Chợt Sắc Nhĩ ngươi đàm hòa.”

“Ba nghìn chiến mã còn ít, thể giúp ngươi đòi thêm ít nhất năm vạn lượng bạc. Cái gọi là nhân lúc cháy nhà mà hôi của, thừa nước đục thả câu, những chuyện như làm nhiều , chắc chắn thiếu kinh nghiệm…”

Giang Yến Trì vốn tinh thông quyền mưu, đến đây liền hiểu ngay.

Sở Hiết lá gan quả thật lớn, năm đó mới mười ba, mười bốn tuổi dám nhắm vương tộc các bộ lạc Bắc Hung, tự du thuyết giữa các thế lực, lợi dụng hiềm khích giữa họ mà kiếm chác cơ hội sinh tồn.

Chỉ cần một bước sai lầm, liền thể ngựa Bắc Hung kéo lê c.h.ế.t giữa đồng hoang.

Cũng thôi, loại chuyện l.i.ế.m m.á.u lưỡi d.a.o y ở Đại Ngụy làm còn ít .

Thì là từ nhỏ quen đ.á.n.h liều mạng.

“Vậy thì cứ quyết định như .”

Sở Hiết âm thầm chống hông, định dậy nhưng kéo một chút liền đau đến toát mồ hôi thái dương, “Ngươi… ngươi thích loại nào, chỉ cần xinh , chọn vài , cuối cùng ngươi định đoạt.”

“Ngươi thích trói buộc cũng , roi da bịt mắt, chơi kiểu gì cũng , đảm bảo chọn cho ngươi những ngoan ngoãn lời.” Sở Hiết nhẹ, giọng ôn nhu: “Vậy liền quyết định nhé, bệ hạ.”

“Sở Hiết.”

Giang Yến Trì y đau, đưa tay đỡ lấy vai, thấy y khẽ tránh , kéo mới phát hiện xương vai còn hằn mấy vết tím xanh do véo đêm qua.

Hắn phần gượng gạo: “Ta… cần khác.”

“Cả đời , chỉ cưới ngươi.”

Sở Hiết , đầu gối như mềm nhũn, vội chống lấy cột giường ngọc: “Ngươi…”

“Cho nên ý ngươi là, ngươi và tên Bắc Hung đó thật sự từng xảy chuyện gì.” Tiểu hoàng đế thấy y vững, nhanh tay đỡ lấy thắt lưng y, kịp phân trần mà siết nhẹ vòng eo mảnh khảnh, “Nếu như chỉ dựa nợ cũ giữa vương tộc Bắc Hung, hôm qua sứ giả với …”

“Ngươi từng đồng ý gả cho Chợt Sắc Nhĩ.”

Sở Hiết lập tức hiểu Giang Yến Trì thực dò cái gì.

Thì tiểu hoàng đế cho rằng y và Chợt Sắc Nhĩ từng chuyện sạch sẽ, nên mới nổi giận đêm qua.

Chuyện đó… thật sự .

“Ta từng đồng ý nhiều chuyện lắm…” Sở Hiết chột , “Miệng hươu vượn hù thôi, cần thật sự đao kiếm thật làm.”

Lời , thật sự khiến nửa tin nửa ngờ.

Giang Yến Trì xong, là mừng rỡ, ôm chặt lòng hơn, là cảm giác sợ hãi lẫn áy náy tràn đầy, khẽ thì thầm bên tai y, tay cũng dọc theo eo vuốt xuống: “Xin , còn đau lắm ? Ngươi… ngươi nghỉ thêm một lát …”

Nói tới đây, giọng nghẹn : “Là , A Hiết. Ngươi, ngươi đừng nhớ chuyện đêm qua nữa… Ta hôm qua là…”

“Ta chỉ cần nghĩ đến việc ngươi cũng từng đối với tên Bắc Hung đó như , từng bàn chuyện hôn nhân, từng… từng ở , liền—”

“Là hồ đồ…”

Sở Hiết ánh mắt trở nên phức tạp.

Giang Yến Trì cẩn thận đặt y giường, đắp chăn cẩn thận, “Ta thề, sẽ dễ dàng nghi ngờ ngươi nữa. Người khác cũng tin, chỉ lời ngươi, chỉ tin ngươi . Ngươi đừng giận, ?”

Sở Hiết đẩy , tiểu hoàng đế thấy cổ tay y còn mấy vết bầm nhạt, liền nhẹ nhàng xoa bóp, giúp tan ứ.

“Đừng chuyện cưới khác nữa. Ngươi rõ, đời sẽ khác. Ngươi thích chạm , về cũng sẽ chạm nữa.”

Sở Hiết thoáng sửng sốt, vui mừng: “Thật ?!”

Niềm vui hề che giấu, khiến n.g.ự.c Giang Yến Trì khẽ cứng , lặng lẽ cúi đầu.

“Ừ, quân vô hí ngôn.”

Loading...