Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:23:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nói xong, Giang Yến Trì cúi đầu mắt, A Hiết ôn hòa, ngoan ngoãn.

Giọng khàn mấy phần: “Ngươi khỏe ?”

Sở Hiết nhốt long ỷ, hương trầm đàn thấm tận ruột gan. Giang Yến Trì hiện giờ vốn cao hơn y hai tấc, hình áp sát, khí thế ép .

“Dược ảnh hưởng gì với ngươi ? Gần đây ban đêm ngươi cũng ít xuất hiện.” Giang Yến Trì đưa tay sờ trán y: “Có chỗ nào thoải mái ?”

“Không , điện… Bệ hạ.”

Sở Hiết vốn cùng bàn luận chuyện .

Đẩy một chút, Sở Hiết liếc qua Triệu Huyên ở phía . Y trầm ngâm, cân nhắc từng lời: “Bệ hạ, vốn thích hợp làm hoàng hậu. Nếu bước lên vị trí đó, về ắt tai họa vô cùng.”

“Trẫm ngươi thể, tức là thể.” Hoàng đế tựa hồ bàn thêm.

Triệu Thế t.ử đang tựa long ỷ với vẻ mặt quái lạ.

Là Sở Hiết ? Hay là Sở Hiết sinh đôi? Dung mạo rõ ràng giống hệt, chỉ là tính tình giống .

“Triệu tiểu thế tử, ngươi .” Sở Hiết ho nhẹ một tiếng, thêm với hoàng đế, “Ngươi yên tâm, cho dù làm Hoàng hậu, chỉ sợ cũng sống… bao lâu.”

Một mảnh yên lặng, bình thản.

“A Hiết, sẽ . Ngươi sẽ sống lâu trăm tuổi.” Hoàng đế nổi những lời , vội kéo chăn nỉ lên, bọc y chặt hơn mấy phần: “Trẫm đảm bảo.”

Triệu Huyên hai đối thoại, dần thấy bất . Theo ý tứ của bệ hạ… rõ ràng chính là Sở Hiết.

“Sở… Hiết?” Triệu Huyên mang theo chút nghi hoặc hỏi, “Ngươi là… Sở Hiết?”

Hai ánh mắt chạm .

Thanh liên lay động, bích hồ trơn bóng, ánh sáng trong suốt, tinh khiết như nước.

Trước mắt, nét mặt Sở Hiết bi thương mà dịu dàng. Y thở một thật dài, như thể cuối cùng bí mật chôn sâu nhiều năm: “Ta bao năm nay ngươi từng thật lòng đối với . Chẳng qua là theo ý phụ ngươi thôi… Ngươi vốn khinh thường , loại vì leo lên mà từ thủ đoạn, hèn mọn… khụ khụ…”

Lời dứt mà cũng đủ khiến lặng .

Ánh mắt , giọng điệu … rốt cuộc là ? Thế nào giống hệt hôm đó, kẻ mà chính tay đưa ly rượu độc cho?

“Bệ hạ, chuyện …” Triệu Thế t.ử về phía hoàng đế.

Hoàng đế giấu cũng vô ích, liền hạ lệnh: “Tối nay những gì ngươi thấy đều xem như từng. Không nhắc với bất kỳ ai. Triệu Thế tử, lui .”

“Bệ hạ, vì hôm nay Sở Hiết trông khác thường đến …”

Hoàng đế định giải thích, giọng sắc lạnh: “Người , kéo —”

“Bệ hạ!”

“Bởi vì rối loạn tâm thần.” Sở Hiết nhẹ giọng , như gió thu lướt qua mặt đất, cắt ngang lời đôi bên.

“A Hiết, ngươi—!” Hoàng đế vốn định để khác chuyện , nhưng Sở Hiết , lẽ vẫn vì nghĩ đến tình quen bao năm với Triệu Huyên.

“Ta với thế t.ử quen hơn mười năm, mà chuyện từng , là đủ thẳng thắn.”

“Sở…”

Triệu Huyên mặt, bàng hoàng.

Rối loạn tâm thần?

Là cái gì ?

“Triệu Huyên, đến nước cũng tiếp tục giấu ngươi. Ta là con trai tội thần triều , năm đó may mắn sống sót, Tô Thái phó cưu mang, từ nhỏ sống nơi biên cương… Thế đạo tàn khốc, chẳng dung kẻ yếu. Có lẽ là do cảnh bức bách, lẽ… do chính bản . Từ nhỏ, mắc chứng bệnh kỳ quái .

Ta trong thể hai ‘’, một thiện, một ác. Mỗi khi sắp sống nổi, ‘ sẽ xuất hiện, từ thủ đoạn, hãm hại, lừa gạt.

Ban đầu mấy để tâm. dần dần, mặt ‘ác’ càng lúc càng chiếm nhiều, mà chỉ thể xuất hiện đêm khuya. Đến nay, thời gian tỉnh táo càng ngày càng ngắn…

Ngươi đúng, như , đừng là ở địa vị cao, ngay cả tồn tại thôi… cũng nên.”

Những lời , Giang Yến Trì cũng là đầu thấy.

Sở Hiết vốn chỉ Triệu Huyên bớt oán hận , vài lời khách sáo. càng càng lộ nhiều hơn. 

Triệu Huyên còn kịp phản ứng, Giang Yến Trì nhào n.g.ự.c y: “A Hiết, … Giá mà sớm gặp ngươi hơn chút nữa…”

A , thứ thật, khi đó ngươi còn đời .

Sở Hiết cố định biểu cảm, đẩy tiểu hoàng đế , chỉ Triệu Huyên, tiếp tục : “Ta từng vì thù hận, vì oán bất công mà làm nhiều việc tàn nhẫn. Ta những ký ức đó, nên mới phút yên bình . Thực với vốn là một . Hắn phạm bao nhiêu tội, đều nên cùng chịu.”

“Sở Hiết…”

Triệu Huyên choáng váng, sững sờ tại chỗ. Giữa lưng dần nặng trĩu.

“Ngươi… ngươi thật ? Sao thể chuyện như … Ngươi đang gạt chứ…”

“Triệu Huyên, cứu ngươi ngay lúc ngươi đưa cho ly rượu độc hôm đó.” Sở Hiết bình thản , “Nếu khi ngươi đối mặt là ‘’, ngươi nghĩ còn thể sống ?”

Những nghi hoặc phong kín bấy lâu trong lòng Triệu Thế tử, nay cuối cùng cũng sáng tỏ.

Hắn nhớ Kỳ đại nhân từng , luôn cảm thấy Sở Hiết kỳ lạ. Giống mà giống.

Thì … là như .

“Ta c.h.ế.t, cũng sẽ c.h.ế.t… Ta rõ điều đó, nhưng …”

“A Hiết, đừng nữa.” Giang Yến Trì đột nhiên chen .

Sở Hiết trong lòng thoáng giật , Giang Yến Trì, ngươi thể đừng luôn cắt ngang ?

Hiện giờ những lời y , Giang Yến Trì chẳng một chữ: “Ngươi đừng nghĩ nhiều nữa, chỉ cần uống t.h.u.ố.c đúng giờ, sẽ . Tất cả sẽ qua…”

Hắn càng ở gần thêm một bước, càng thể nhận điểm tương đồng giữa hai tính cách cực đoan .

Hắn tin rằng, chúng thể dung hợp.

Ban đêm, Sở Hiết sẽ biến mất, y hòa Sở Hiết của ban ngày, hợp làm một.

Đó mới là Sở Hiết thật sự.

Một Sở Hiết còn thù hận và thiện lương kéo về hai hướng, còn chia tách thành hai nửa đối lập.

“Bệ hạ, vài lời lén với Triệu đại nhân.” Sở Hiết bàn tay nắm chặt của , lộ vẻ ghét bỏ, “Chuyện vô cùng quan trọng.”

“Ngươi…”

Sở Hiết trở tay nắm lấy Giang Yến Trì, động tác như mang chút trấn an.

Tiểu hoàng đế do dự một lát, cuối cùng chịu lùi bước: “Vậy… nửa khắc đủ ?”

Đủ , quá đủ .

Sở Hiết mỉm : “Ừm, ngươi ở bên ngoài chờ .”

Tiểu hoàng đế rời khỏi, Sở Hiết đỡ Triệu Huyên đang trói dậy.

Rốt cuộc, y thể diễn trọn vở kịch khổ tình suy tính suốt mấy ngày qua.

“Triệu Huyên, rõ. Nếu một ngày biến mất thì Sở Hiết còn sẽ là một kẻ đáng sợ thế nào… Không ai thể kiềm chế ngăn cản nữa… Triệu Huyên…”

Sở Hiết lấy từ trong lòng cây trâm mà sáng nay thần khởi Đào Li cài lên tóc y, đưa cho Triệu Huyên.

Một đầu trâm hướng về n.g.ự.c y.

Nước cờ , lấy lùi làm tiến.

“Thật cũng còn sống tiếp nữa.” Giọng Sở Hiết thấp xuống, khẽ run: “Không bằng… ngươi cho một con đường giải thoát .”

Triệu Huyên nắm lấy cây trâm , như đang cầm than hồng bỏng rát.

“Không…”

“Ngươi chẳng vẫn cho rằng đáng c.h.ế.t …”

“Không , —”

“Vậy thì g.i.ế.c . Dù ngươi cũng sợ c.h.ế.t mà. G.i.ế.c , tất cả vấn đề đều thể giải quyết…”

Thấy khí đến độ, Sở Hiết liền cố ý thuận theo lời mà thăm dò: “Dù , đây cũng đầu ngươi g.i.ế.c … Ta lưu lạc đến quận Hoài Kỳ, vị phó tướng thắng trận Triệu Linh Cù thấu phận , lúc đó suýt nữa c.h.ế.t trong tay

Trong mắt ngươi, sớm là kẻ tội ác hối cải. Vậy thì, vì ngươi tìm g.i.ế.c , chi bằng tự tay.”

Khóe môi y khẽ cong lên, nụ cô độc mà nhẹ nhõm.

“Quen mười mấy năm, gặp ngươi, từng hối hận. C.h.ế.t tay ngươi, cũng cam tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-57.html.]

Triệu Huyên hoang mang hỏi : “Triệu Linh Cù?”

“Ta … Ta hề g.i.ế.c ngươi! Ta thậm chí còn ngươi cũng ở Hoài Kỳ quận, ngươi hiểu lầm , …”

Tay run lên, vội thu cây trâm khỏi n.g.ự.c Sở Hiết, lẩm bẩm: “Ta thật sự …”

“Vậy Triệu Linh Cù, chẳng là đường xa họ Triệu của ngươi ?” Trong mắt Sở Hiết hiện lên vẻ u tối, như thể vì đối phương nhẫn tâm mà mất hết hy vọng: “Đừng lừa nữa, rõ, ngươi hận …”

“Không !” Triệu Huyên gần như lập tức giải thích: “Phụ thực từng tiến cử Triệu Linh Cù với bệ hạ, nhưng chúng từng bảo g.i.ế.c ngươi! Hơn nữa… hơn nữa Triệu Linh Cù kỳ thật Triệu gia, là… Tô—”

Nói đến đây mới nhận lỡ lời, nhưng quá muộn.

Sở Hiết mặt đổi sắc, trong lòng lập tức nắm bắt trọng điểm.

“Tô… gì?”

“Dù , thật sự ý hại ngươi.”

Là Tô Minh An.

Sở Hiết rũ mắt xuống, ánh sáng trong đáy mắt lạnh lẽo chuyển động.

Triệu Linh Cù là của Tô Minh An, sắp xếp Triệu gia, thì gã nhất định là của Nguyệt thị.

Phải tìm cách tước bỏ binh quyền của gã.

“Tóm …” Triệu Huyên nắm chặt vạt áo, giọng lạc : “Ta tuy tán đồng những việc ác ngươi làm, nhưng bao giờ thật sự chán ghét ngươi. Ta chỉ là…”

Chỉ là thể thuận theo thời thế, chu mặt.

Nói như , tưởng rằng thể biện minh. rốt cuộc vẫn thể.

Một nỗi áy náy âm ỉ dâng lên từ đáy lòng.

Hắn từng đề nghị xử phạt Sở Hiết ba trăm trượng. Một như , căn bản xứng làm bạn của y.

Mười mấy năm qua, chỉ thấy sự tàn nhẫn của Sở Hiết, từng nghĩ đến nguyên do phía .

Thân thế bi thảm, tuổi trẻ chịu bao khổ sở,

đến cuối cùng mới trở nên đáng sợ như , một mắc chứng rối loạn tâm thần hiếm thấy.

“Ta .” Sở Hiết nhận cây trâm từ tay , cất ngực: “Ngươi bất mãn với triều đình hiện tại, cũng bất mãn với những kẻ như trong triều. Ngươi lý tưởng, khát vọng, nhưng chỗ phát huy.

Triệu Huyên, nếu ngươi dùng quyền lực dơ bẩn để rửa sạch thứ gì đó thì càng rửa chỉ càng bẩn thêm. Chi bằng thoát khỏi vòng xoáy . Ngươi cần dựa phụ , cũng đừng dựa Triệu gia nữa, hãy thử tự làm điều gì đó thật sự ý nghĩa… khụ, khụ khụ…”

Sở Hiết ho khan mấy tiếng, thể mệt mỏi đến rã rời.

Triệu Huyên vội đưa tay đỡ y: “Ngươi chậm một chút…”

“Có thể , hy vọng hai mươi năm Đại Ngụy sẽ còn như hiện tại, sẽ trở thành đất nước như ngươi mong .”

Triệu Thế t.ử chấn động.

Sở Hiết ánh mắt thấu suốt và trí tuệ đến thế.

Cũng thôi, y là Sở Hiết, là kẻ rối loạn tâm thần chia tách thành hai nửa thiện và ác.

Vốn cùng ban ngày giống , đều thông tuệ, đều nhạy bén.

Một tuyệt đỉnh tài trí như thế, thường thể thấu sự dây dưa của nhân tính, cùng lợi ích qua .

Ác, nhưng thể vận dụng quyền mưu, tính toán nhân tâm. Thiện, thể thấu thế sự, cứu giúp hậu thế. Tất cả, đều chỉ trong một niệm của y mà thôi.

Triệu Huyên như con thỏ đỏ mắt, : “Được, A Hiết.”

Nửa khắc , Giang Yến Trì gõ ba tiếng lên cửa, Sở Hiết mở cửa.

giờ Tý, Sở Hiết thấy ngoài cửa cung vang lên một tiếng chuông đêm. Tiểu hoàng đế nắm lấy tay y, bầu trời bỗng nổ tung một chùm pháo hoa.

“Hôm nay là sinh nhật của trẫm. A Hiết, trẫm từng cầu khẩn ông trời, mong sinh nhật năm nay thể tìm ngươi. Không ngờ… cuối cùng vẫn thiên ý chiếu cố.”

Sở Hiết vốn định rút tay khỏi tay , nhưng tiểu hoàng đế trông vui mừng đến , thậm chí trong mắt còn phủ một tầng sương mỏng.

“Bệ hạ bao nhiêu tuổi , còn nữa .”

Sở Hiết đôi mắt trong veo , khẽ thở dài.

Hoàng đế tựa hồ sớm sắp đặt, dắt y về phía thủy tạ bên cạnh lãnh cung. Trên đài cao, pháo hoa càng thêm rực rỡ, nở rộ giữa bầu trời đêm.

Hai dọc theo bờ hồ mà , bỏ bộ tùy tùng phía .

Pháo hoa phản chiếu lên gợn nước, hắt đôi mắt Giang Yến Trì, cũng chiếu sáng dáng vẻ thanh tú, nhã nhặn của Sở Hiết đang sóng vai cạnh.

Giang Yến Trì nắm lấy tay Sở Hiết, lòng sinh xúc động. Dưới ánh pháo hoa lập lòe, ôm lấy hình cao gầy lòng.

Sở Hiết còn đang nghĩ đến chuyện của Tô Minh An, ngờ đến hành động , theo bản năng tránh một chút.

Giang Yến Trì giống như con sói nhỏ cố chấp , lập tức ôm chặt, buông tay, thậm chí còn hôn y.

Sở Hiết đẩy mạnh , Giang Yến Trì nới tay, đúng lúc y giãy mạnh một cái, xoay . Giang Yến Trì kịp ôm , liền thấy ngã về phía hồ nước.

Xong .

Sở Hiết nghĩ thế, còn kịp bước tới thì một vòng tay ôm lấy, đẩy ngược trở . Chân y vững vàng dẫm xuống đất, loạng choạng vài bước vững, ngay đó phía vang lên “bùm” một tiếng—

Giang Yến Trì rơi xuống nước.

“Bệ hạ!” Sở Hiết hoảng hốt chạy đến bên hồ, nước lạnh ướt đẫm giày tất, lúc mới phát hiện hồ chỉ sâu đến ngang hông, căn bản chẳng nguy hiểm gì, chỉ là nước đầu đông lạnh buốt, khiến rét thấu tim.

Giang Yến Trì giống như con gà rơi nồi canh, ngập trong nước, biểu cảm bất đắc dĩ.

Cảnh tượng buồn đến mức Sở Hiết bật khẽ, chìa tay cho tiểu hoàng đế: “Ngài mau lên đây ——”

Giang Yến Trì ngâm trong nước, tay lạnh cóng, nắm lấy tay Sở Hiết mà tự vịn lên tảng đá bên hồ để trèo lên.

Vừa vắt nước khỏi tay áo, : “Ai, trẫm còn tưởng rằng ——”

Sở Hiết bật .

“Ngài thật xui xẻo trong ngày sinh nhật.”

“Nào , rõ ràng là gặp may mắn.” Giang Yến Trì y, đột nhiên một câu đầu đuôi.

“Được , tiểu bệ hạ của , lớn thêm một tuổi, nhận lễ sinh nhật gì đây?” Sở Hiết thấy ướt sũng, trong gió lạnh chỉ sợ rét đến cắt da, bèn vội dẫn điện.

“Ta nhận lễ nhất .”

“Hửm?”

Giang Yến Trì phía , khẽ : “Ngươi mới .”

Sở Hiết sững .

“Đây là đầu tiên trẫm thấy ngươi như .”

Hắn dường như chẳng thấy lạnh, cả ướt sũng mà vẫn đó, ánh mắt ấm áp vô cùng: “Trẫm hy vọng từ nay về , ngươi thể quên hết những điều vui, thể thoải mái như .”

Pháo hoa tắt.

Ven hồ trở nên tĩnh lặng, đen thẫm. Bầu trời hiện muôn vì , nhỏ vụn mà rực sáng.

“Này… tính là lễ gì chứ.” Một lúc lâu , Sở Hiết dời mắt, lúng túng lùi hai bước: “Điện hạ mau lên , chúng về điện quần áo, ngài nhất nên tắm nước ấm một phen kẻo lạnh.”

“Canh Mộc , hướng bên .” Giang Yến Trì xoa tay cho ấm, kéo tay Sở Hiết. “Bên là phòng tắm.”

Sở Hiết còn mơ màng, theo vài bước: “Vậy điện hạ .”

“Ngươi cùng cùng .”

“Ta…”

Hắn ranh mãnh: “Ngươi lễ đó tính, đổi lễ khác, bồi tắm rửa, thế nào?”

“……?”

Người kéo nhanh hơn.

“Mau lên, lạnh quá, khéo đông cứng mất.”

Trái ngược với gió lạnh bên ngoài, trong phòng tắm nước lượn lờ, ấm áp vô cùng. Giang Yến Trì đuổi hết hầu , ngay cả phục sức cũng chẳng để , rõ ràng là tự làm nô tài cho .

Sở Hiết nghẹn lời, để mặc cởi thắt lưng ướt đẫm, rút , gấp gọn sang một bên.

Từng lớp quần áo nặng trĩu cởi xuống, đến cuối cùng chỉ còn hai lớp, Sở Hiết động thủ nữa, xoay : “Tự ngươi cởi , .”

Hơi nóng mờ mịt khiến n.g.ự.c căng thắt. Rõ ràng làm gì vượt khuôn phép, nhưng khí ám đến lạ.

“Đừng mà, Sở đại nhân, chẳng ngươi sẽ tặng lễ ? Lễ của còn nhận .”

 

Loading...