Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:22:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sở Hiết vẫn luôn cùng Giang Yến Trì giằng co bằng ánh mắt, khó khăn lắm mới đợi rời . Hiện giờ y thật sự còn tinh lực để ứng phó Hứa Thuần Mục mặt.

“Ta sẽ cùng thành hôn. Chỉ khi thành hôn với , mới thể đạt thứ .”

Sở Hiết nhắm mắt , giọng mỏi mệt: “Ta ngủ. Ngươi cũng mệt , sớm trở về nghỉ ngơi .”

“Sở Hiết……”

“Hứa Thuần Mục.”

Y khẽ , giọng thấp như lẩm bẩm: “Đừng hành động thiếu suy nghĩ, đừng để Giang Yến Trì sơ hở, cũng đừng gây thêm rắc rối cho …… Ta thật sự mệt, nghỉ một chút.”

Hứa Thuần Mục gương mặt mệt mỏi của y, trong lòng xót xa, nỡ tiếp tục tranh cãi. Chuyện , tranh nữa cũng thể kết quả.

Hắn canh bên giường suốt một đêm ngủ, cho đến khi ánh trăng tàn, mặt trời dần mọc ở phương đông.

Mãi đến gần hoàng hôn, Giang Yến Trì từ trong cung phái đến, rước Sở Hiết cung. 

Sở Hiết như kéo lên từ dây rối, để Đào Li đỡ dậy rửa mặt, chải đầu, vấn tóc, quần áo, khoác áo choàng.

Người trong cung mang theo ban thưởng: vàng bạc châu báu, phượng ấn Hoàng hậu, tám cây trâm phượng hoàng, cùng một đôi trâm lưu thúy hình mẫu đơn.

Sở Hiết nay hoặc là mặc quan phục hoa lệ, hoặc là thanh y nhã nhặn ở nhà. Chưa bao giờ khoác lên thứ y phục trang sức diễm lệ như thế . hiện giờ y còn là thần tử, mà là đế hậu sắp nhập cung.

Đào Li đầu tiên giúp y tô mi điểm chu, mái tóc cài thiển bạch ngọc quan, chọn một cây trâm hồng nhung lạc vũ bằng vàng giản dị nhất. 

Màu kim nhạt, quá nổi bật, chùm lông nhung đỏ rơi xuống từ đó là đuôi chim thu oanh đỏ hiếm thấy, tượng trưng cho điềm lành.

Màu đỏ của lông chim khẽ chạm vai, hòa cùng sắc môi, càng khiến làn da y trắng như tuyết đông.

quen dung mạo của Sở Hiết, Đào Li khi thấy y qua gương đồng vẫn khỏi kinh diễm, cảm thán: “Đại nhân của chúng đúng là sinh để khiến khác ngước .”

Nói xong, thoáng buồn: “Chỉ tiếc về , Đào Li e rằng còn thấy đại nhân nữa.”

“Kia, mang ngươi cùng tiến cung nhé?”

Đào Li luống cuống lắc đầu như trống bỏi: “Nghe nơi đó là chỗ ăn .”

Sở Hiết vốn mang tâm sự, liền bật : “Ngươi thế nào gọi là chỗ ăn ?”

“Chính vì , nên mới sợ.” Đào Li chỉnh trâm cài, , “Đại nhân đừng sợ. Nếu quen ở đó, thì trở về. Nếu đại nhân nhất định một tiếng, cũng thể theo……”

“Thôi, ngươi vẫn nên ở trông coi phủ cho .”

“Được !” Đào Li hì hì đáp.

Hứa Thuần Mục Sở Hiết khi điểm trang, ánh mắt dần trầm xuống. Khi sánh vai mà qua, khẽ giữ lấy tay áo : “Thật sự như thế ?”

“Tiểu hầu gia, bên ngoài kiệu còn đang chờ.” Sở Hiết khẽ thở dài, “Ngài đừng như , bỏ xuống tính tình mới khổ.”

Hứa Thuần Mục hiểu rõ đại cục, chỉ đành buông tay. Nhìn bóng lưng dần xa, lặng lẽ hồi lâu.

Giang Yến Trì ở Thừa Loan Điện đợi suốt, mới bẩm, Sở đại nhân đến.

Từ bậc thềm xuống, liền thấy mỹ nhân như ngọc vén rèm châu, từ trong kiệu bước . Trên là áo trong màu chu nhạt, khoác ngoài áo choàng sắc giáng mềm mại, gió khẽ lướt qua, vạt áo bay phấp phới.

Rất hiếm thấy Sở Hiết ăn vận diễm lệ đến thế.

Tường trắng, ngói đen, song cửa son đỏ, tất cả trong cung dường như đều hòa hợp cùng y.

Trên tóc cài trâm vàng khảm ngọc, thêm vài phần quý khí. Cánh lông chim hồng đung đưa theo gió như than lửa rơi thẳng đáy lòng Giang Yến Trì.

Thật đúng là khiến mất mạng.

Chỉ trang điểm sơ qua động lòng đến , khó mà tưởng tượng ngày thành hôn, y sẽ rực rỡ đến nhường nào.

Giang Yến Trì cổ họng khẽ động, bước lên nghênh đón. Dưới một ánh của , bọn vệ binh lập tức cúi đầu, thu ánh mắt kinh diễm hoảng hốt.

Hoàng đế đưa tay dắt điện. Sở Hiết kéo theo vạt áo dài, vô tình giẫm một góc. Đến bậc cuối cùng, suýt nữa ngã, may Giang Yến Trì tay mắt lanh lẹ đỡ lấy eo, định hình.

“Không chứ?”

Sở Hiết đặt chân vững, đáp: “Ừm, .”

Vào điện, y chút đói, đúng lúc trong phòng bày vài món mới nấu xong. Ăn vài miếng, hầu bưng đến một chén thuốc.

Sở Hiết nhíu mày: “Đang ăn cơm mang t.h.u.ố.c đến, ăn uống gì cũng chẳng yên.”

Giang Yến Trì giờ y thế nào cũng thuận mắt, ngay cả khi y phát giận cũng thuận mắt.

Hắn chỉ bảo tạm dọn t.h.u.ố.c : “Sớm muộn gì cũng uống.”

“Ta thương sớm khỏi gần hết.”

“Đó t.h.u.ố.c trị ngoại thương.”

Sở Hiết dường như nhận điều gì, lập tức từ chối: “Bệnh rối loạn tâm thần uống mấy chén t.h.u.ố.c là khỏi.”

“Ồ? Hóa ngươi còn am hiểu cả y lý. Vậy ngươi xem, trị thế nào?”

Sở Hiết ăn no, nghiêm túc như đang giảng giải: “Loại rối loạn tâm thần như , vốn thể dung hợp, nếu thật thể là khỏi, thì chẳng qua là một tính cách sẽ biến mất.”

Nụ bên khóe miệng Giang Yến Trì dần tan biến.

Sở Hiết nhận , còn thong thả bưng chén nóng, thổi nhẹ: “Điện hạ, lẽ mong biến mất là ban ngày đây.”

Ngẩng đầu lên, liền thấy trong mắt Giang Yến Trì lóe lên một tia sắc bén.

“……?”

Ý thức ánh mắt dường như quá sắc bén, Giang Yến Trì đè xuống cơn thô bạo trong lòng, khẽ cong môi, rót cho Sở Hiết một ly : “Không , phát hiện gần đây ngươi chút đổi…… Hai tính cách nhất định sẽ dung hợp .”

Kinh thế y học đại năng đây mà, đến cả hai nhân cách cũng thể dung hợp cho y.

“Cái nào cũng biến mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-56.html.]

Sở Hiết thở dài: “Ta ban ngày biến mất, chẳng càng lợi cho ngươi . Dù ngươi cũng chỉ coi trọng cái túi da của thôi. Còn ‘’, thuận theo hiền lành, càng thích hợp làm thê t.ử ngươi đấy.”

Giang Yến Trì chút hàm ý khác, bỗng nhiên biểu tình căng thẳng liền trở nên ôn hòa.

“Ngươi hy vọng càng ý ai?”

Thấy khóe miệng Sở Hiết còn vương một giọt nước, kéo , ấn lên đùi , lấy tay lau vệt bên môi, cố ý làm son phai nhẹ, để nơi khóe miệng một sắc đỏ mơ hồ.

Màu đỏ loang , diễm lệ .

“Đều là ngươi.”

Sở Hiết chỉ im lặng, ánh mắt lạnh nhạt đáp. Giang Yến Trì dịu giọng ôm lấy y, ngẩng đầu ngắm dung nhan mỹ lệ khác thường : “Có điểm chung, mà gần đây càng rõ ràng hơn. Sở Hiết…… Ngươi chẳng lẽ nhận , gần đây ngươi hình như mềm lòng hơn .”

Hoàng đế hiệu Tiểu Hỉ T.ử dọn bàn thức ăn, nhưng vẫn để chén thuốc.

“Uống ,” đưa qua, “ chừa.”

Sở Hiết nín thở uống cạn, miệng vị đắng, cau mày: “Thuốc sẽ hại thể chứ?”

“Sẽ . Phương t.h.u.ố.c xem kỹ . Ngươi yên tâm, dù vô hiệu với chứng rối loạn tâm thần, cũng làm tổn hại đến thể ngươi.” Giang Yến Trì , “Chỉ cần là thứ ngươi ăn , đều cẩn trọng vạn phần. Chỉ sợ ngày ngươi tự đầu độc chính ……”

Nhắc đến chuyện đó, Sở Hiết vẫn còn tức sôi máu.

Giang Yến Trì, quả thật là biến lớn nhất trong nhiệm vụ của y, đến mức khiến y e sợ khó chịu.

Dù hiện tại y lấy lòng Giang Yến Trì, nhưng cũng thích ôm như một món đồ chơi. Uống xong thuốc, y liền đặt mạnh chén xuống: “Bệ hạ trăm công ngàn việc, nay cũng nhập cung. Bệ hạ cần cứ quanh quẩn chỗ .”

Giang Yến Trì rõ Sở Hiết luôn chán ghét .

Từ từ thôi, cần vội.

Thấy buông , đè nén tiếc nuối trong lòng, giả vờ thản nhiên dậy: “Được . Ta phê tấu chương , lát nữa đêm xuống sẽ đến bầu bạn cùng ngươi.”

Sở Hiết ánh mắt lạnh vài phần: “Ban đêm cũng cần đến.”

Hoàng đế liếc y, trong mắt lưu vài tia luyến tiếc, cuối cùng vẫn rời điện.

Đêm xuống, hoàng đế quả nhiên tới.

Sở Hiết gỡ trang điểm, rửa mặt chải đầu, tắm rửa xong, chỉ mặc áo trong định nghỉ ngơi thì Tiểu Hỉ T.ử hấp tấp chạy : “Nương nương, nương nương ngủ ?”

“…… Đừng gọi như thế.”

“Sở, Sở đại nhân…… Triệu tiểu thế t.ử đêm cung, hiện đang bệ hạ chế trụ. Bệ hạ hình như nổi giận lớn lắm, ngài …… khuyên ?”

Tiểu Hỉ T.ử hạ giọng: “Hình như là vì chuyện của ngài. Triệu tiểu thế t.ử là bạn cố tri của ngài, bệ hạ tuổi trẻ nóng nảy, việc sợ chỉ ngài mới khuyên đôi câu……”

Triệu Huyên.

, . Chuyện của Triệu Linh Cù bắt đầu từ Triệu Huyên mà tìm kẽ hở.

Sở Hiết ánh trăng cong như ngọc ngoài cửa, chỉ kịp khoác một lớp áo mỏng, kịp mang giày vội vàng chạy , sợ Giang Yến Trì trong cơn nóng giận làm Triệu Huyên mất mạng.

Trong đại điện, Giang Yến Trì mặt đổi sắc, liếc xuống Triệu Huyên thềm, lạnh giọng hỏi: “Còn nữa ?”

Mấy roi quất xuống, m.á.u rướm khắp lưng. Bị tra tấn ngay tại nghị sự điện, chuyện từng .

Sắc mặt Triệu Huyên trắng bệch, nhưng vẫn cố chấp: “Bệ hạ tam tư.”

Hai tay giao chống đỡ, giọng cứng cỏi mà dồn nén: “Bệ hạ thể kết hôn với Sở Hiết. Thứ nhất, chỉ là hoạn quan, hôn ước chính là trò lớn nhất thiên hạ. Thứ hai, Sở Hiết trời sinh gian trá, tâm địa âm hiểm. Nếu loại kề bên gối bệ hạ, tất sẽ……”

“Triệu Huyên.”

Giọng lạnh nhạt cắt ngang: “Ngươi cho rằng vì ngươi là Triệu gia, sẽ g.i.ế.c ngươi ?”

Mồ hôi thấm ướt trán, khẽ xắn tay áo lau .

“Bệ hạ, xin thận trọng.” Triệu thế t.ử vẫn kiên trì khuyên can.

Triệu gia đúng là thú vị, coi trọng là thế, nhưng chuyện mệnh đều giao cho trưởng tôn gánh. Giang Yến Trì lạnh: “Tự ngươi lui, là thêm đòn nữa ?”

“Bệ hạ!”

Triệu Huyên ngẩng đầu, dập mạnh: “Thiên hạ mỹ nhân vô , hiền lương thiện nữ nhiều vô kể. Bệ hạ hà tất vì một chút sắc mà lầm……”

“Người .”

Giang Yến Trì buồn nữa, chỉ thản nhiên sai thái giám hành hình tiến : “Đánh tiếp. Ta xem xương cốt Triệu gia cứng cỏi đến .”

Roi nhuốm m.á.u giơ lên cao.

“Bệ hạ!”

Ngoài thiên điện bỗng vang lên một tiếng kêu mềm nhẹ.

Âm thanh quen thuộc, Triệu Huyên kịp phản ứng, hoàng đế lập tức dậy, bước nhanh xuống bậc, về phía cửa.

Triệu Huyên vẫn quỳ, chỉ đầu , thấy từ ngoài khắc hoa cửa gỗ lộ nửa . Mũi cao, da trắng như sứ, đôi mắt sáng ẩn vài lọn tóc rũ, yếu ớt mà dịu dàng.

Giang Yến Trì nhận lấy áo choàng trong tay Tiểu Hỉ Tử, khoác lên y, đồng thời kéo nhẹ, siết đai lưng giữa ánh sáng điện.

Lúc Triệu thế t.ử mới rõ, tóc đen như thác, hai lọn buông vai, phần còn cột gáy gọn gàng.

Đây là…… Sở Hiết?

Hoàng đế y, thấy chỉ mặc áo mỏng, chân trần dẫm lên nền gạch lạnh, ánh mắt khẽ nheo: “Hửm? Sao chạy mang giày?”

Sở Hiết rút tay từ trong áo choàng, cổ tay trắng mảnh, da tựa ngọc: “Bệ hạ, thể vì lời thật khó mà tùy tiện g.i.ế.c .”

Y nghiêng đầu, liếc Triệu Huyên đang quỳ điện, giọng nhẹ mà mang vài phần cầu khẩn: “Triệu thế t.ử chỉ là lời ngay can gián, cũng sai. Bệ hạ, xác thực nên lập làm hậu. Ta chẳng xuất thế gia, công lao với xã tắc, thậm chí…… tội nghiệt khó xá. Bệ hạ, kỳ thật hẳn là——”

“A Hiết!”

Giang Yến Trì mang chút tức giận cắt ngang, tay phủ lên cổ tay lạnh như băng , lòng chấn động. Hắn lập tức bế ngang lên, thẳng điện.

Tiểu Hỉ T.ử chỉ kịp hiệu, vội đuổi hết thái giám hành hình cùng trông cửa ngoài, còn dặn kỹ bọn họ nhiều chuyện lưng.

Hoàng đế đặt Sở Hiết lên long ỷ, phủ nỉ lên y, đầu với Triệu Huyên: “Còn lui, là chờ trẫm c.h.ặ.t đ.ầ.u ?”

Loading...