Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:22:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sở Hiết ngoài mặt tỏ trấn định, nhưng trong lòng sớm tính toán sẵn. Nghe Hứa Thuần Mục định mở miệng giải thích, mí mắt y khẽ giật, vội vàng lên tiếng : “Không gì , chỉ là đường truy sát, Hứa Thuần Mục còn thương, nên mới chậm trễ trở về.”
Lời y khác gì mấy so với Hứa Thuần Mục nãy.
Giang Yến Trì trong lòng thoáng buông lỏng chút nghi ngờ, “ừm” một tiếng, sai ngự y đến xem vết thương cho Hứa Thuần Mục.
Thấy bụng quả thật một vết đao dài chừng hai tấc, trong lòng Giang Yến Trì tạm thời yên , gạt bỏ tia ngờ vực cuối cùng.
“Hứa tiểu hầu gia, ngươi cũng mệt , nghỉ ở nhà kề .” Lời thì khách sáo, nhưng rõ ràng mang ý đuổi khéo.
Sắc mặt Sở Hiết khẽ trầm xuống.
Quả nhiên, Hứa Thuần Mục khỏi, Giang Yến Trì liền lập tức cho lui ngoài, chỉ để hai thị vệ gác bên ngoài cửa.
Hắn tháo bỏ áo choàng đen , ném sang một bên, chỉ đống y phục tang màu xám mà Sở Hiết vứt trong góc: “Ngươi suốt một tháng qua đều mặc cái ?”
Trên lớp vải thô dính đầy tro bụi và bùn đất. Giang Yến Trì tưởng tượng dáng vẻ Sở Hiết mặc thứ , trong lòng đau xót cảm thấy mới mẻ.
Hắn cởi giày, xuống mép giường, cầm lấy cổ tay gầy mảnh của xoa bóp: “Tay chân vẫn còn .”
Ngón tay trượt dọc theo cánh tay trắng mịn như ngó sen, khẽ cau mày: “Ngươi mặc thứ vải thô đó, chắc chắn cọ đến ngứa ngáy khó chịu lắm.”
Sở Hiết liếc một cái, giọng lạnh nhạt: “…… Cũng tạm.”
Giang Yến Trì cúi xuống, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng y, giống như một con ch.ó con tò mò, áp sát cổ y.
Tay từ nách vòng , lòng bàn tay to lớn đặt nhẹ lên lưng y: “Vết thương cũng gần khỏi . Ngươi là …… Sở Hiết, Sở Hiết……”
Chóp mũi khẽ cọ, hôn xuống.
Sở Hiết giật : “Ngươi làm gì đấy, đừng quá đáng!”
“Dù chúng cũng sắp thành , làm gì cũng tính là quá phận.” Giang Yến Trì khẽ bên vai y, giọng trầm thấp: “Ngươi mà trở , định g.i.ế.c sạch Hứa gia cùng Dự Bắc quận vương phủ …… Ta nghĩ ngươi c.h.ế.t ở Bộc Dương, chỉ cảm thấy nơi đó nên còn ai sống sót.”
“……?”
Sở Hiết lạnh giọng: “Ngươi……”
“ giờ ngươi trở về, thì đều . Ngươi tha cho ai, liền tha cho đó. A Hiết, cho ôm ngươi một cái ……”
Giang Yến Trì thấp giọng rầm rì, như một đứa trẻ, ôm chặt lấy y. Ngực nóng áp mặt Sở Hiết, nhịp tim vang rõ từng nhịp một.
“Ta lâu…… lâu ngủ.
Cho ôm ngươi một lát…… chỉ một lát thôi……”
Lời đến đáng thương.
Sở Hiết đẩy , tiếng tim đập mạnh , đành xoay đối mặt với .
Vừa xoay , cách giữa hai chỉ còn nửa tấc. Giang Yến Trì vươn tay kéo y , thì thầm bên tai: “A Hiết, là hoàng đế.”
“Ừm.”
“Vậy ngươi chính là hoàng hậu.”
“……”
“Sao gì, là ngươi đổi ý ?”
Sở Hiết cực kỳ chán ghét cái tính dính của , liền dịch trong giường thêm một chút. Vừa mới cử động, eo ấn xuống, cả kéo ngược trở .
“Giang Yến Trì, ngươi như nóng .”
Giọng Sở Hiết mang theo tức giận: “Tránh , đừng sát như thế. Còn thành .”
Giang Yến Trì bật , nới lỏng vòng tay ôm eo y.
Sở Hiết thở phào, liền cảm giác vành tai c.ắ.n khẽ một cái, giọng trêu chọc của phía vang lên: “Ngươi đều là của , chung một chỗ thì chứ.”
Giọng nửa nửa đùa, thở nóng hổi phả bên tai khiến da đầu Sở Hiết tê rần, nổi da gà.
Cái lời ch.ó má gì đây!
Sở Hiết tức đến mức dựng cả , như con mèo chọc giận, xoay tung một cước. Giang Yến Trì sợ y đá trúng, lập tức cúi tránh, né hống.
Nắm lấy một chiếc giày, chụp lên ống chân gầy mà rắn chắc của , : “Được …… đến lúc thành hãy tính.”
Vừa đầu, thấy cam tâm để chuyện dừng ở đó, thế chẳng quá thiệt cho .
Ánh mắt Giang Yến Trì dần tối .
Sở Hiết tưởng rời , nào ngờ cả bỗng xoay mạnh.
“Ngươi…… ưm……”
Hơi thở lập tức cướp .
Động tác Giang Yến Trì ôn nhu nhưng cho kháng cự, một tay đỡ vai y ấn xuống giường, một tay giữ lấy gáy y. Đến khi Sở Hiết sắp thở nổi, mới buông , song c.ắ.n lấy đôi môi nhợt nhạt, c.ắ.n đến khi nơi đó ửng đỏ.
Trong mắt Sở Hiết ngập tràn giận dữ, hốc mắt cũng đỏ lên, thể mềm nhũn vì thiếu dưỡng khí, dựa trong lòng n.g.ự.c .
Giang Yến Trì nếm mùi vị ngọt ngào, gần như thể kiềm chế nổi, chỉ hủy trong tay mà nuốt bụng.
Tay chạm đến vết thương lưng đối phương, thoáng chốc tỉnh táo . Không , lưng y vẫn lành, thể gầy yếu như .
Nghĩ thế, chỉ khẽ hôn lướt qua, như chuồn chuồn đậu nước, cuối cùng lưu luyến buông .
“Ngủ , trông ngươi.”
Sở Hiết gần như nghẹn đến phát cáu, thở dốc liên hồi, hung dữ liếc một cái: “Ngươi cút , bằng ngủ .”
“Ngủ .” Giang Yến Trì khẽ, “Vậy thì làm chút chuyện khiến ngủ nhé.”
Sở Hiết chẳng buồn tiếp lời: “Ta thích nam nhân. Ta cho ngươi , cho dù thành hôn, thì đó cũng chỉ là lợi ích chính trị, sẽ cùng ngươi……”
Giang Yến Trì lơ đãng đáp: “Ừm, thành hôn tiếp.”
Hứa Thuần Mục quản gia dẫn đến một gian phòng nhỏ yên tĩnh ở góc phủ. Thấy trong phủ trong cung, ngoài tường còn tiếng bước chân tuần tra của cấm quân, chỉ cảm thấy trận thế quá mức long trọng.
Ngồi bao lâu, gọi một nha đầu đến hỏi: “Sở đại nhân và bệ hạ xưa nay thiết đến ? Sao trong cung đều đến đây, bên ngoài còn cả cấm quân?”
“ thế ạ.” Nha đầu tên Đào Li, là Sở Hiết sắp xếp chăm sóc . Tính tình nàng ngay thẳng, năng chẳng kiêng dè: “Bệ hạ tìm đại nhân suốt một tháng trời, giờ mới trở về. Đại nhân vốn thể yếu, lưu lạc bên ngoài màn trời chiếu đất, bệ hạ thể đau lòng chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-55.html.]
Vừa , nàng bày cháo và món ăn nhẹ lên bàn: “Những món đều là do bệ hạ sai ngự trù trong cung làm riêng, hai vị ngự y cũng thường trú tại phủ. Bệ hạ đối với đại nhân , lẽ bây giờ bù đắp thêm phần nào đó thôi.”
“Bù đắp?” Hứa Thuần Mục chau mày, càng thêm khó hiểu.
“Vâng, dù bệ hạ cũng thích đại nhân mà.”Đào Li tự nhiên, chút để ý: “Từ đối xử tệ như , bây giờ cưới , tất nhiên chu một chút.”
Lời dứt, sắc mặt Hứa Thuần Mục lập tức tái nhợt, m.á.u trong như đông .
“Ngươi gì cơ? Ai cưới ai?”
Đào Li đặt nốt đĩa điểm tâm cuối cùng lên bàn, đáp nhẹ nhàng: “Bệ hạ chứ còn ai. Khi còn là Thái t.ử cưới đại nhân . Chỉ là đại nhân đều tình nguyện, nhưng mà, ai bảo đó là Thái t.ử .”
“Đại nhân của chúng phong tư như , dung mạo như , trong Đại Ngụy căn bản thể tìm thứ hai.” Đào Li nghĩ đến việc Thái t.ử nhiều gây phiền toái cho đại nhân, còn khiến đại nhân chịu trọng thương như , trong lòng liền giận sôi lên. “Có ai mà ngưỡng mộ đại nhân nhà ? Trước Thái t.ử hết đến khác làm khó dễ Sở phủ, giờ đột nhiên đổi giọng cưới , đúng là trò diễn cường ép, ai mà chịu nổi…… Đại nhân chúng thật sự sống quá khổ . Tiểu hầu gia, món ăn là loại nhất, ngài ăn một chút nghỉ ngơi . Có việc gì cứ gọi , ở ngay gian phòng bên cạnh.”
Hứa Thuần Mục ngăn Đào Li , hỏi: “Vậy Sở Hiết đồng ý ?”
“Đồng ý cái gì?”
“Làm Thái t.ử phi.”
Đào Li gật đầu: “Trước là đồng ý , sính lễ nhà Sở phủ cũng nhận cả, chỉ là còn mang đến…… Bây giờ đại nhân trở về, hôn kỳ chắc cũng còn xa. Tiểu hầu gia ở uống rượu mừng ?”
Hắn chống ngón trỏ lên cằm suy nghĩ một chút : “Nếu giờ đại nhân chúng cùng Thái t.ử thành , tính là Thái t.ử phi thì cũng xem như Hoàng hậu , ?”
“Ha, nghĩ như cũng .” Nghĩ đến đây, Đào Li liền vui vẻ mặt. “Đại nhân chúng làm Hoàng hậu, trong kinh còn ai dám khi dễ nữa chứ?”
Sở Hiết.
Thì lời ngươi hôm đó, “thua thiệt Thái tử” là ý .
Hứa Thuần Mục cả kinh, như chợt hiểu điều gì.
Dưới chân như gió, vội chạy đến nơi Sở Hiết ở, hộ vệ bên ngoài chặn : “Bệ hạ dặn , Sở đại nhân cần nghỉ ngơi cho , hôm nay quấy rầy. Tiểu hầu gia, xin mời ngài trở về.”
“Bệ hạ còn ở bên trong ?” Hứa Thuần Mục hỏi.
“Bệ hạ hôm nay hồi cung. Ngày mai chắc sẽ đưa Sở đại nhân cung để tĩnh dưỡng.” Tiểu Hỉ T.ử thấy hộ vệ năng cứng rắn, bèn bước tới dịu giọng giải thích: “Tiểu hầu gia cứu Sở đại nhân, cũng là cứu bệ hạ. Ngài đừng lo, bệ hạ tuyệt đối sẽ làm khó ngài. Hơn nữa, Sở đại nhân vẫn luôn vì ngài mà bảo đảm. Lần trải qua nguy hiểm như , ngài cứ yên tâm, cần suốt ngày đến cầu tình, cứ nghỉ ngơi cho ……”
“Ta trong phủ , bệ hạ nghênh thú Sở đại nhân, là thật giả?”
Tiểu Hỉ T.ử hướng trong phòng hành lễ, trịnh trọng : “Lời bệ hạ đích , sính lễ cũng hạ, tất nhiên là thật. Giờ Sở đại nhân bình an trở về, thật sự là may mắn vô cùng. Chỉ cần nghỉ ngơi nửa tháng, là thể chuẩn đại hôn.”
Hứa Thuần Mục tự nhiên chẳng còn buồn ngủ. Hắn trằn trọc mãi đến tối mịt, đến khi Giang Yến Trì cuối cùng rời Sở phủ trở về cung. Cấm quân vẫn rút , mà tiếp tục canh giữ bên ngoài.
Quả thực chu đáo đến đáng sợ.
Sở Hiết vì từng nhắc đến việc khi y trở về sẽ cùng Giang Yến Trì thành ? Người rõ ràng trong lòng , thể cùng khác thành hôn chứ?
Tiếng kẹo kẹt vang lên, cửa phòng mở . Sở Hiết vốn đang nghỉ ngơi, giấc ngủ nông, nửa mở mắt, lười biếng mà ôn hòa sắc mặt cực kỳ khó coi của Hứa Thuần Mục: “Thuần Mục, ngươi nghỉ ?”
“Ngươi cùng Giang Yến Trì thành hôn.”
Hắn mà gọi thẳng tên đối phương.
Sở Hiết nhận ngữ khí đúng, trầm ngâm một chút mới nhớ quả thật từng cho Hứa Thuần Mục chuyện .
“Ừ.” Sở Hiết cong khóe môi, miễn cưỡng một cái: “Ngươi yên tâm, bệ hạ đồng ý, chuyện Hứa gia mưu phản đến đây là dừng . Chỉ cần Hứa Ấp và Hứa Thừa Cẩn hai cái đầu, sẽ liên lụy khác.”
“Ngươi cầu như thế nào?”
Hứa Thuần Mục đôi môi đỏ tươi khác thường , nghĩ đến điều gì, tay trong tay áo bỗng siết chặt, giọng run run: “Ngươi nhất định sớm tính đúng ? Ngươi bảo vệ , thì là định dùng cách để bảo vệ ?”
“Làm Thái t.ử phi, làm Hoàng hậu, đó bảo vệ ?”
Trong giọng chút lạnh: “Sở Hiết, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì? Ta thật sự…… hiểu nổi ngươi nữa.”
“Không ngươi cũng nhất định đòi trở về thượng kinh ? Ngươi bảo vệ Hứa gia mà.” Sở Hiết làm rối lên, mày cau : “Ta cùng bệ hạ nhiều, khó khăn lắm mới khuyên bỏ qua chuyện . Hứa Thuần Mục, về ngươi liền——”
“Về ?” Hứa Thuần Mục hạ giọng, tiến gần đến mặt y, ngón tay run nhẹ: “Chúng … còn ‘về ’ ?”
À, thì đang tới chuyện cùng trốn ẩn cư.
Sở Hiết rốt cuộc hiểu .
“Việc đến nước , đây là cách giải quyết nhất. Thuần Mục, ngươi thể mất của , hiểu, cũng đang giúp ngươi cứu họ. chuyện đời thể vẹn cả đôi đường. Đã đến bước , ngươi còn cùng rời khỏi kinh thành, đó là điều tuyệt đối thể. Vào kinh dễ, khỏi kinh khó như lên trời.”
Hứa Thuần Mục nghiến chặt hàm.
“Nếu sớm ngươi từng hôn ước với Thái tử, tuyệt đối để ngươi về! Ngươi cho rằng làm là cho ? Ngươi hiểu, đối với mà , ngươi……”
“Ngươi nghĩ nếu trở về, chỉ cần vài lời cầu xin của ngươi là Giang Yến Trì sẽ tha cho Hứa gia ?” Sở Hiết lắc đầu, “Thuần Mục, đừng cố chấp nữa. Bây giờ điều quan trọng nhất là ngươi thể sống.”
“Ta chỉ cần ngươi sống thôi!”
“ cùng ngươi ở bên !”
Hứa Thuần Mục bất chợt hất chăn lên, túm lấy Sở Hiết: “Đi! Chúng gặp bệ hạ, rõ với ! Ngươi và là lưỡng tình tương duyệt, thể cưỡng ép cưới ngươi!”
Ta với ngươi nào tương duyệt gì ...... Sở Hiết chỉ thấy đau đầu.
“Hắn cưỡng ép, mà là cùng thương lượng. Chúng là trao đổi lợi ích.” Sở Hiết bình tĩnh đáp.
“Sở Hiết, ngươi rốt cuộc thích ?” Hứa Thuần Mục siết c.h.ặ.t t.a.y y buông: “Nếu ngươi thích , thể gả cho khác!”
“Ta… thích ngươi.”
Sở Hiết lúng túng.
Y phản ứng nhanh khi gặp biến, nhưng với chuyện tình cảm thế thì thật sự giỏi ứng phó. Đầu óc như rối , lặp : “Hứa Thuần Mục, thích ngươi. Ở Hoài Kỳ quận chỉ dỗ ngươi, chỉ ngươi đừng về kinh. Thực loại tình cảm đó. Ta… thích nam nhân.”
Hứa Thuần Mục chỉ cho là y đang lấy lệ.
“Ngươi thích nam nhân, thành với Giang Yến Trì? Hắn là một kẻ lòng lang thú, đoạt vị soán ngôi, ngươi cùng thành , nào ——”
Sở Hiết vốn từng cảnh giác với , chỉ : “Ta cùng thành , Hứa Thuần Mục, là để làm Hoàng hậu một , vạn .”
“Trong tay đủ quyền lực, g.i.ế.c ai thì g.i.ế.c, bảo vệ ai thì bảo vệ. Như mới đủ nắm chắc để khiến việc theo hướng ……”
“Sở Hiết!”
Hứa Thuần Mục thấy y những lời với vẻ mặt bình thản đến lạnh lẽo, chỉ thấy tim như bóp chặt: “Ta cần ngươi liên hôn với hoàng tộc để bảo vệ nhà ! Người nhà , thể tự bảo vệ! Ngươi, cũng thể bảo vệ! Sao ngươi tin , cứ tự quyết định thứ……”
“Hay là ngươi tự phụ, cho rằng chỉ cần gả cho hoàng đế thì thể hưởng vinh hoa cả đời? Không , gần vua như gần cọp. Giang Yến Trì hôm nay lời ngươi, ngày mai thể nghi kỵ, chán ghét, hành hạ ngươi. Ngươi rõ ràng từng chịu đủ khổ tay , mà còn gả cho ……”
“Ngươi thương thế nào, vết sẹo n.g.ự.c từ mà ?”
Hứa Thuần Mục đến đây, giọng run run, hai tay nắm chặt vai y, cúi đầu ôm lấy mặt.
“Ngươi rõ ràng yêu , thể thành hôn với chứ……”