Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:17:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sao cốt truyện thể lệch đến mức ?
Rõ ràng Hứa gia ban đầu vốn trung lập, giờ trở thành mưu phản? Người từng về phía Thái t.ử là Hứa Thuần Mục, nay buông bỏ đại nghĩa bảo vệ hoàng quyền chính thống, chỉ một lòng nghĩ cách mang trốn chạy.
Theo nguyên tác, trở ngại lớn nhất con đường Giang Yến Trì đăng cơ vốn là chính y.
Vậy mà giờ đây, y hề ý đoạt quyền, con đường gian nan trắc trở đến thế.
Quả nhiên, vai phản diện công cụ sinh là để thúc đẩy sự nghiệp tuyến của nhân vật chính. Lúc y hạ tuyến quá sớm, nên giờ tuyến chính mới thành một mớ hỗn loạn.
Y thể chạy.
Y cứu Giang Yến Trì.
Y hướng về phía cửa thành mà , càng trong hiểm cảnh, đầu óc y càng tỉnh táo.
Dự Bắc quận vương hành sự luôn cẩn trọng, chuyện mưu phản nếu đao kề cổ sẽ chẳng dễ dàng tỏ thái độ. Hứa hầu gia hiện giờ ở trong thành tạo áp lực, cũng chỉ để dọa mà thôi.
Trên thực tế, nơi gần kinh thành, là vùng trung tâm, Hứa Ấp thể mang quá nhiều binh mã đến bao vây Bộc Dương, hiện tại ông cũng chỉ đang giăng một tấm lưới giả thế.
Giống như việc áp xuống án t.ử của Giang Cảnh Am, Dự Bắc quận vương đối mặt với Hứa Ấp cũng tiến thoái lưỡng nan, chỉ thể kéo dài thời gian.
Lúc , chỉ cần thể gửi tin về kinh thành, tất sẽ chuyển cơ.
Hứa Thuần Mục đúng.
Hứa Ấp nhất định sẽ g.i.ế.c y.
Giống như chính y từng mượn con trai Giang Cảnh Am để uy hiếp, lợi dụng quận vương .
Hứa Ấp sẽ dùng cái c.h.ế.t của y để ép Dự Bắc quận vương con đường phản loạn, còn đường lui.
Nếu vị quận vương dã tâm, chỉ cầu bảo tính mạng, trong khả năng thể, sẽ chọn cách âm thầm giữ một mạng cho y, đưa y về kinh.
Vậy nên, lính giữ thành là của Hứa Ấp, là của Dự Bắc quận vương?
Sở Hiết càng đến gần cửa thành, lòng càng quyết.
“Sở đại nhân, ngài hiện tại thành.” Thủ vệ nơi cửa thành quả thật một quen mặt, là binh sĩ của quận vương phủ. Thấy y giục ngựa định , lập tức ngăn .
Sở Hiết rụt rè, chỉ thản nhiên cảm khái: “Dự Bắc quận vương, quả nhiên thuận lợi bề.”
Tên phủ binh thoáng kinh ngạc, nhưng dè dặt đáp: “Sở đại nhân thứ tội, Bộc Dương ở vị trí trọng yếu, nay loạn thế khó tránh khỏi, chẳng thể cẩn trọng.”
“Ta thành, nhưng cho các ngươi quận vương một con đường sáng.” Sở Hiết , “Thừa dịp Hứa Ấp khống chế bộ Bộc Dương, lập tức mang theo một đội nhỏ kinh thành báo tin. Nếu Hứa Ấp mưu phản thành công, ngươi gánh tội thoát. Còn nếu thất bại, dẫu quận vương đắc tội với Thái tử, ngươi vẫn thể giữ cho ông một đường sinh cơ.”
Phủ binh do dự mãi.
“Phải mau lên, quá thêm vài canh giờ, ngươi sẽ .”
Thấy Sở Hiết mưu tính rõ ràng, khiến lạnh sống lưng, dám chậm trễ, lập tức lãnh một đội báo tin.
Sở Hiết đúng, trong thời loạn , chẳng cầu lập công, chỉ cầu mạng.
Từ đây đến kinh thành, nếu nhanh chỉ mất nửa ngày, khởi hành lúc , tới đêm là đến nơi.
Vèo!
Một mũi tên sượt qua má Sở Hiết.
Không , tường thành quả nhiên của Hứa Ấp!
Phủ binh tiến thoái lưỡng nan, thấy tình thế bất lợi, đành làm bộ rút đao hô lên: “Bắt !”
Sở Hiết chẳng , thêm một mũi tên b.ắ.n tới, viên đá ném trúng đ.á.n.h lệch hướng.
Y lập tức đầu ngựa bỏ chạy.
Phía , Hứa Thuần Mục phi lên ngựa, cùng y giục ngựa chạy như bay.
“Ngươi báo tin, tự về?”
“Ngươi nghĩ nếu cố ý rời khỏi để đ.á.n.h lạc hướng đám nhãn tuyến , bọn họ thể hai dặm đường ?” Giọng Sở Hiết lạnh nhạt, khiến Hứa Thuần Mục hiểu , y sớm tính cả .
“Sở Hiết, ngươi làm việc lúc nào cũng liều mạng như ?”
“Phú quý đều cầu trong hiểm mà .” Tiếng vó ngựa phía càng gần, hai chung một ngựa, tốc độ hạn chế.
Sở Hiết đẩy mạnh Hứa Thuần Mục: “Tự ngươi đoạt lấy một con ngựa, thì cả hai đều bắt.”
Hứa Thuần Mục ngờ còn y ghét bỏ, bèn giao dây cương : “Vậy ngươi cầm, cúi thấp , con ngựa linh lắm, chỉ cần đ.á.n.h roi đúng lúc là .”
Nói xong liền nhảy xuống. Truy binh phía là Hứa gia, dám tay nặng với . Hứa Thuần Mục dây dưa đôi chút, giành thêm ít thời gian, thuận đường đoạt một con ngựa đuổi theo.
con đường quanh co, ba rẽ, Hứa Thuần Mục thoáng cảm thấy , lối tạo thành vòng tròn. Trong rừng gần đó đường tắt, nếu quen địa hình, thể vượt khe núi đến .
Khi đuổi kịp Sở Hiết, đang qua cầu gỗ bắc ngang sông, phía đối diện chính là khe núi.
Hứa Thuần Mục linh cảm mai phục, hét lớn: “Quay !”
Sở Hiết kịp rõ, ngoảnh đầu thấy mấy hắc y nhân lao từ rừng, tay cầm đoản đao mảnh như cánh ve, áp sát .
Cầu gỗ quá hẹp, y thể đầu. Chỉ còn cách nhảy xuống ngựa, rút đoản đao cắt m.ô.n.g ngựa, con vật hí dài, lao thẳng về phía , hất văng hai .
Sở Hiết thở gấp, đau hoảng. Hứa Thuần Mục kéo y, theo đường núi mà chạy lên đỉnh. Cành cây quất rát mặt, cổ họng bỏng rát như thiêu.
Chạy, mà chạy nổi nữa.
Hứa Thuần Mục cõng y, vượt qua nửa sườn núi hiểm trở.
Bọn ám vệ đuổi sát phía , rõ ràng nếu bắt đầu y, sẽ chịu dừng. Hai dồn đến mép vực, còn đường thoái lui.
Sở Hiết trông thấy một đoản đao đ.â.m xuyên bụng Hứa Thuần Mục, m.á.u tươi phun .
Y giật , Hứa Thuần Mục thể bảo vệ nổi y nữa.
Hứa Ấp quả thật tàn nhẫn, ngay cả cháu ruột cũng thể tay!
Nhìn gương mặt trắng bệch và m.á.u đỏ thẫm , n.g.ự.c Sở Hiết đau nhói, bên tai vang lên tiếng ù ù, cảm giác đều biến mất.
Y do dự lùi vài bước, dòng nước xiết chân núi, ôm ngực, từng bước một lùi về nhảy xuống.
Khoảnh khắc , Hứa Thuần Mục cũng nhảy theo, ôm chặt lấy y.
Máu từ bụng tuôn , mùi tanh xộc thẳng lên mũi.
Trong khoảnh khắc , Sở Hiết như kéo vực sâu, chìm trong bóng tối.
Một màn đời dần hiện lên mắt, căn phòng u ám, ánh than hồng lập lòe hắt lên phụ nữ co trong góc.
Người phụ nữ ôm một bé gái nhỏ trong lòng, dịu dàng hát khúc ru: “Ngủ , ngủ .”
“Ngủ sẽ còn đau đớn nữa…”
“...Mẹ! Mẹ!”
Y thấy giọng của chính , giọng non nớt của thiếu niên.
Trong tầm mắt, y nhào đến bên phụ nữ, chỉ ổ khóa xích sắt mà gọi: “Chìa khóa , ? Mẹ, chìa khóa ?!”
‘Tiểu Sở, chìa khóa, chúng ... còn đường sống.’
‘Không đúng, mà, , con , con sẽ nghĩ cách, con...’
‘Tiểu Sở.’ Người phụ nữ vươn tay, dùng ngón tay còn dính nước mắt của lau tro bụi mặt thiếu niên, giọng run rẩy: ‘Cùng em gái... cùng , theo c.h.ế.t .’
Thiếu niên hoảng hốt, cảm thấy mắt dần dần trở nên mơ hồ.
Y bật , nghẹn ngào đến thành tiếng.
‘Mẹ, con bồi c.h.ế.t... buông tha Tiểu Âm , nó còn nhỏ lắm... Mẹ đưa chìa khóa cho con, đưa nó ngoài ... con bồi c.h.ế.t, con bồi c.h.ế.t !’
Những ký ức mơ hồ xưa nay trong khoảnh khắc bỗng trở nên vô cùng rõ ràng.
Chúng siết chặt lấy n.g.ự.c y, khiến y thở nổi.
Trong phòng tắm tràn ngập mùi m.á.u tanh.
Máu loãng tràn dọc xuống chân, mỗi bước dẫm qua đều b.ắ.n tung những bọt nước đỏ nhạt.
Người phụ nữ ngã mặt y còn thở, chiếc váy trắng nhuộm đỏ rực.
“A Hiết, A Hiết!” Tiếng gọi yếu ớt từng hồi dần dần xa , Sở Hiết run rẩy dữ dội.
Những ký ức chôn sâu tận đáy tâm trí như đột nhiên bùng nổ, ồ ạt tràn khiến y thể chống đỡ.
Bên tai vang lên tiếng “phừng phừng” của ngọn lửa cháy, như nuốt chửng hết thảy. Nhiều đang , đang kêu la, dần dần lặng xuống chỉ còn tiếng lạch cạch, lạch cạch vang lên đều đặn.
Y nghiêng đầu lắng thật lâu, mới nhận đó là tiếng bác sĩ bấm bút bi.
‘Vẫn là thể chạm m.á.u ? Loại hình ảnh đó... thể thẳng chứ?’
‘Không thể.’
‘Cửa sổ vẫn thể mở ?’
‘Ừm.’
Cánh cửa dày cách biệt giọng của bác sĩ, chỉ loáng thoáng vài từ.
‘Thật , đây cũng là một cơ chế tự bảo vệ. Khi tinh thần tổn thương quá lớn, để chống những cảm xúc tiêu cực gây rối loạn, sẽ hình thành một loại phản ứng cực đoan khác... Chúng gọi đó là chứng sợ giam cầm và hội chứng ám ảnh máu.’
‘Đừng bây giờ hoạt bát, tư duy nhanh nhạy, phản ứng mau lẹ. Thực chất đó là một phản ứng cực đoan, não bộ tự triệt tiêu phần cảm xúc tiêu cực suốt thời gian dài. Một khi phản ứng kích phát ngược , hậu quả sẽ nghiêm trọng.’
‘Nếu thể, hãy cố gắng đừng để đứa trẻ thấy máu, đặc biệt là diện tích lớn. Cũng đừng để ở trong gian u ám, chật hẹp. Tốt nhất là đừng nhắc tới đứa bé mặt .’
‘Đứa bé nào?’
‘Thẩm Âm, em gái ruột của .’
Bùm—
Hai rơi dòng nước xiết, làn nước lạnh băng tràn miệng mũi, khiến Sở Hiết co giật trong đau đớn.
Vô âm thanh ùa theo dòng nước tràn trong đầu y.
‘Mấy năm , từng mang theo hai đứa nhỏ cưỡng ép tự sát, hai . Lần đầu ba cứu, thứ hai... một c.h.ế.t, một thương. Em gái , Thẩm Âm, hiện vẫn thường xuyên trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU. Chúng vẫn khuyên , với tình hình kinh tế như , nên từ bỏ trị liệu...’
‘Cuối cùng, cũng ký đồng ý.’
Không qua bao lâu, Hứa Thuần Mục mới kéo Sở Hiết lên bờ. Hắn thấy hôn mê bất tỉnh, hai tay ôm chặt lấy , run rẩy ngừng, như thể vẫn mắc kẹt trong cơn ác mộng tỉnh nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-50.html.]
‘Đứa nhỏ ... còn .’
‘Chỉ còn một , sống sót.’
Y nhớ .
Năm đó, trong thiêu than tự sát , y vì cứu quá muộn nên tổn thương não, cả đời yếu ớt, đau đớn.
Là y buộc giữ nàng , là y ích kỷ, chịu để nàng .
Nhiều năm qua, y liều mạng kiếm tiền,_ trộm cướp, chừa đường nào, làm việc mười tám tiếng mỗi ngày suốt ba năm liền chỉ để duy trì sự sống cho Tiểu Âm.
Bởi vì y một .
tiền đó, nhiều đến mấy, vẫn là đủ, đủ để cứu Tiểu Âm, đủ để giữ duy nhất còn sống.
Sau khi ký đơn từ bỏ điều trị, y trở về căn nhà cũ nơi c.h.ế.t năm xưa.
Giống như năm đó, y c.ắ.t c.ổ tay.
Y là như thế mà c.h.ế.t.
Là như thế, mà xuyên thế giới .
Là y quên mất, quên đến triệt để rằng đời từng một cùng y chung huyết mạch.
Trong cơn cộng cảm mãnh liệt, Sở Hiết và linh hồn vốn chiếm lấy thể y tạm thời hòa làm một. Đôi mắt y hé mở, thấy Hứa Thuần Mục đẫm m.á.u ngã bên bờ sông.
Sở Hiết nhắm mắt , giữa bóng tối, thấy tiếng hét điên cuồng —
“Cứu ! Cứu ! Cứu Hứa Thuần Mục! Ngươi thấy thương !”
Y còn ý sống, chỉ cuộn trong màn đêm vô tận.
Tiểu Âm c.h.ế.t .
“Cứu , mau cứu ...” giọng ngừng vang lên, ban đầu hung dữ, dần dần hóa thành khẩn cầu, “Làm ơn... cứu ...”
Khao khát trở hiện thực, với y, là địa ngục thật sự.
Tất cả đều còn ý nghĩa.
‘Anh ơi...’
Một tiếng gọi vang bên tai, khiến trái tim tưởng chừng tàn tro của Sở Hiết bùng cháy.
Tiếng gọi càng lúc càng rõ ràng: “Anh ơi, ? Anh ơi, bỗng nhiên ngất xỉu...”
‘Sở Hiết’ chủ động nhường thể trong chốc lát. Sở Hiết vùng vẫy cố mở mắt, thấy giọng thuộc từ xa dần tới gần, tim y run lên dữ dội.
Vừa hé mắt, y thấy khuôn mặt Tiểu Âm, nàng đang giường bệnh, nhưng thể dậy, ngoan ngoãn ăn từng thìa canh nhạt.
Gầy gò, mặt treo nụ ôn nhu: “Anh tỉnh , mệt quá ? Sao đột nhiên hôn mê như thế.”
Y run rẩy nâng tay lên.
Rõ ràng ký giấy đồng ý từ bỏ điều trị .
Tiểu Âm thể vẫn sống sờ sờ mà mặt y?
Tay còn chạm tới gương mặt , trong khoảnh khắc, linh hồn như xé rách, cơn đau một nữa dội đến từ khắp thể, Sở Hiết bức khỏi cơ thể , chìm trong bóng đêm.
“Cứu Hứa Thuần Mục!”
Thanh âm một nữa vang lên giữa đêm đen.
“Nàng còn cần tiến hành phẫu thuật thứ hai, gan tương thích hình thành thành công. Thẩm Sở, là cứu nàng. Ta thể cứu nàng, cũng thể từ bỏ nàng... Ngươi rõ , Hứa Thuần Mục c.h.ế.t, sẽ khiến ngươi cũng sống nổi!”
Tim Sở Hiết quặn thắt, nhưng dần dần chậm , thể như tìm nhịp thở.
Sau khi thở một dài nhẹ nhõm, y đầu, phun một ngụm lớn nước.
“Ngươi cứu Hứa Thuần Mục, thể sẽ trả cho ngươi... Hoàn ... Ta chỉ cần còn sống, ngươi hiểu .”
Sở Hiết vẫn tỉnh . Trong bóng tối , khí lực như từ suối cạn bỗng trào dòng nước trong cuồn cuộn.
“Được, ... Ngươi cứu nàng, kiếm tiền, cho nàng phẫu thuật... Làm nàng sống vui vẻ cả đời. Ta ngươi là Sở Hiết, sẽ cứu Hứa Thuần Mục. Ngươi... ngươi thật với Tiểu Âm... Nàng hiểu chuyện, nàng giống , sợ máu, sợ bóng tối, sợ mật thất, nàng...”
Còn hết lời, một tia nắng đ.â.m đáy mắt.
Sở Hiết tỉnh .
Tiếng nước sông dâng trào, ve mùa thu kêu râm ran trong gió lạnh mùa đông, dần dần lọt tai.
Liên kết cảm xúc chấm dứt.
Y còn thấy giọng Tiểu Âm, cũng còn thấy giọng của “Sở Hiết” ở thế giới .
y Tiểu Âm vẫn tồn tại, như thể giữa hai mươi năm mịt mù tuyệt vọng, y nắm một tia hy vọng.
Những việc y làm ở thế giới , - “Sở Hiết” thể làm .
Hắn kiếm đủ tiền.
Hắn trả tiền t.h.u.ố.c men cho Tiểu Âm.
Hắn cứu nàng.
Y bật , bỗng nhiên nở nụ .
Dù rõ nguyên nhân, y chắc: y nhất định tự tay cứu Hứa Thuần Mục.
Vì Tiểu Âm, dù thế nào, y cũng vượt qua từng cửa ải gian nan của thế giới . Y phá bỏ t.ử kiếp của Hứa Thuần Mục, y cứu lấy .
Nhìn Hứa Thuần Mục bên cạnh, nơi bụng cắm một lưỡi dao, Sở Hiết xé vải rách , quấn chặt quanh vết thương, mới rừng tìm thảo d.ư.ợ.c cầm máu.
Cẩn thận rút con d.a.o , ấn chặt t.h.u.ố.c lên miệng vết thương, dùng vải bó từng vòng chặt .
“Hứa Thuần Mục, ngươi tỉnh ... Ngươi thể c.h.ế.t ...”
Dưới tiếng gọi ngừng của y, Hứa Thuần Mục dần mở mắt, lấy chút ý thức, thấy vẻ hoảng loạn của y, liền dịu giọng trấn an: “Đừng lo, nhát chí mạng... Ta sẽ c.h.ế.t...”
“ mà ngươi đừng về Bộc Dương quận, quá nguy hiểm. Ta thương, thể bảo vệ ngươi...”
Sở Hiết lau nước mặt, chẳng màng đến m.á.u dính đầy tay.
Đôi mắt y đỏ rực.
“Ngươi... ngươi ...”
Hứa Thuần Mục nâng tay, lau vết m.á.u mặt y, nhỏ: “Đừng ... Ta cả...”
“Được, sẽ về Bộc Dương quận. Ngươi c.h.ế.t, tuyệt đối c.h.ế.t!”
Ánh mắt Hứa Thuần Mục dần biến đổi.
Hắn cảm thấy bàn tay Sở Hiết đang ấn vết thương run rẩy ngừng.
Bất chợt, ôn nhu đặt tay lên mu bàn tay : “Đừng sợ, sẽ c.h.ế.t. Sở Hiết, sẽ c.h.ế.t.”
Như một lời hứa, siết c.h.ặ.t t.a.y y.
“Ta với ngươi một bí mật. Có thể ngươi sẽ tin, nhưng vẫn .”
“Ta giống như mơ một giấc mộng dài. Trong mơ, thấy kiếp ... Kiếp ngươi là tội thần chưởng ấn, còn là một tiểu tướng quân trung chính. Ta lén kinh thành, trợ giúp tiểu Thái t.ử lật đổ ngươi. khi vu hãm, rơi Chiêu Ngục... chính ngươi cứu . Sở Hiết, luôn hỏi ngươi, và ngươi đối nghịch bao năm như thế, vì cuối cùng, ngươi buông thù hận mà cứu ?”
“Ta từng nghi hoặc. bây giờ, những chuyện đó còn quan trọng.
Ta để tâm vì ngươi cứu kiếp , cũng cần vì ngươi luôn làm điều ác. Ta chỉ mang ngươi rời , rời khỏi kinh thành, rời khỏi vinh hoa và tranh đấu. Chúng sống một đời bình lặng, ?”
Hắn Sở Hiết, ánh mắt mơ hồ, nhẹ nâng tay lên: “Nếu thể , hy vọng kiếp ngươi đừng sống tuyệt vọng như thế nữa.”
“Ta thích ngươi.”
“Thật sự thích ngươi.”
Sở Hiết sững , ánh mắt trở nên quái lạ. Rất lâu , y như điện giật mà buông tay .
“Không đúng, ngươi thích hiện tại... Ngươi thích là ‘’ kiếp , cứu ngươi, đúng ? Kiếp các ngươi từng là yêu ? Nếu như ...”
Nếu như , tại “Sở Hiết” một nữa cứu ngươi?
Các ngươi là yêu ?
Y như rơi mơ hồ, lặp câu hỏi: “Ngươi từng thích ‘’ của kiếp ?”
“Không.” Hứa Thuần Mục kiên định : “Ta và ngươi kiếp chỉ duyên gặp mặt, gì đến thích. Ta vì ân tình thua thiệt mà thích ai. Sở Hiết, rõ lòng .”
“Người thích, chính là ngươi của hiện tại.”
Sở Hiết hoảng hốt cực độ.
Y nhận hiểu lầm nghiêm trọng. Và điều tồi tệ hơn là mắt càng lún sâu.
Sở Hiết vội vàng giải thích: “Hứa Thuần Mục, thích ngươi.”
“Ta đối với ngươi loại tình cảm đó.” y rõ ràng: “Ngươi cần thích , chỉ cứu ngươi thôi.”
“Vậy ,” Hứa Thuần Mục chống bụng thương, chịu đau dậy, “vì ngươi cứu ?”
“Vì khi cứu tiểu Thái tử, ngươi là , mượn ân tình ? Vì khi ‘c.h.ế.t giả’ tỉnh , ngươi chỉ tin , còn theo về Bắc Cảnh? Vì ngươi với khác thì tàn nhẫn, mà với ôn hòa, từng mưu tính điều gì?”
...Cái gì với cái gì ?
Cứu Giang Yến Trì là Hứa Thuần Mục là để “OOC” mà!
“C.h.ế.t giả” tỉnh vì chỉ ngươi cạnh quan tài , tưởng nguyên chủ là lão tướng nhà ngươi lợi dụng để sống tiếp thôi!
Còn việc đối với khác tàn nhẫn, riêng ngươi ... Đó là vì nguyên chủ “Sở Hiết” vẫn luôn uy h.i.ế.p đó!
“Sở Hiết, ngươi cùng buông hết thảy mà ẩn cư. Nếu ngươi thích , tại dứt khoát vứt bỏ nửa đời mưu cầu vinh hoa và hận thù trong lòng?”
Hứa Thuần Mục chịu đựng cơn đau, lên.
“Ta hiểu tâm ý của ngươi, đừng sợ. Ngươi đối với như , đời hứa, tuyệt đối phụ ngươi.”
“?!”
Rối loạn, thật sự rối loạn.
Sao thành thế ?
Ta nó, thật sự thích đàn ông mà!