Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:16:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mưa mỗi lúc một lớn. Áo choàng thể che nổi trận mưa nặng hạt, giữa trung vang lên tiếng sấm rền liên hồi.

Thái t.ử đành tìm một trạm dịch cũ nát chân núi để tạm trú, sai tiểu nhị nấu nước nóng, mang vài chậu than đến hong khô y phục. Sở Hiết uống xong một bát canh gừng đậm đặc, quần áo, chui chăn ôm bình nước nóng để sưởi ấm.

Giang Yến Trì cởi thắt lưng , kéo y trong ngực. Cả áp sát, từ phía ôm lấy, bàn tay luồn trong áo, tỉ mỉ gỡ từng lớp băng gạc ướt đẫm.

Thỉnh thoảng chạm đến vài chỗ nhạy cảm, trong lòng liền khẽ run lên, nhưng vẫn c.ắ.n răng phát tiếng.

Cũng may, vết thương khép vảy gần hết. Thuốc bôi đều là loại , ngự y sẽ để sẹo.

Giang Yến Trì tấm lưng mơ hồ lộ chăn, nơi đường cơ nghiêng xuống kéo dài, đầu vai trắng mịn như ngọc hé ngoài.

Thái t.ử kéo chăn lên thêm một chút, phủ đến tận cổ.

“Lạnh ?”

“Còn chịu .”

Nghe giọng khàn khàn , Thái t.ử cứ cảm giác Sở Hiết mặt giống ban ngày, giống ban đêm.

Chẳng lẽ t.h.u.ố.c ngự y kê đây thực sự tác dụng? Hai tính cách vốn đối nghịch như , thể hòa hợp, cũng là điều kỳ diệu.

Giang Yến Trì âm thầm vui mừng.

Ban đêm, A Mục tính tình thuần hậu nhưng cảnh giác quá yếu, như một chiếc đèn lưu ly dễ vỡ, chỉ sơ ý một chút liền tan nát. Còn Sở Hiết ban ngày thì cứng nhắc dễ gãy, kết thù chuốc oán quá nhiều, thiếu chút ấm áp và khoan dung, làm việc cũng cực đoan.

Nếu hai bên thể dung hòa hơn.

Xem Lưu thái y quả thật là cao thủ trị liệu tâm bệnh. Sau trở về để ông xem thêm mới .

Hiện tại mắt , là giống ban ngày nhiều hơn, giống ban đêm đây?

Hắn mò dọc theo , định kéo quần xuống, liền tiếng lạnh lùng vang lên: “Giang Yến Trì, ngươi đừng quá đáng.”

Được , là “ban ngày” .

Hắn dừng tay, : “Mắc mưa, xem vết thương của ngươi thế nào.”

Lời thì chính đáng, nhưng thực thương tích của Sở Hiết nửa tháng dưỡng ở Đông Cung hồi phục bốn, năm phần. Giang Yến Trì luôn vin lý do để cùng y chung giường, tiện tay tiện chân.

Loại , kiếp y cũng từng thấy qua.

Gặp sức phản kháng, liền tìm một lý do đường hoàng mà bám lấy, chậm rãi như tằm ăn lá, dần dần quấn quanh. Đó là bản năng của kẻ săn mồi.

loại ham … cũng thể lợi dụng.

Giống như y từng lợi dụng Chợt Sắc Nhĩ, cũng giống như y đang lợi dụng Giang Yến Trì.

Những mảnh ký ức vụn vặt kiếp nữa khơi dậy. Từ khi bước thế giới , y hiếm khi nghĩ đến chuyện cũ, càng nhớ .

Y chỉ nhớ rõ một điều, y về là vì Tiểu Âm cần y.

, y phản kháng. Giang Yến Trì tiếp tục động tác, nhưng chỉ thoáng qua dừng, mỗi đều chỉ kiểm tra đến chỗ thương thu tay .

Vẫn thử chạm điểm mấu chốt, nhưng từng thật sự vượt giới hạn.

“Thái t.ử điện hạ quả thật trưởng thành.” Sở Hiết cảm khái, nhận thể tiếp tục xem là một đứa trẻ, “Mười bảy tháng , ngươi liền mười tám , đúng ?”

Mười tám tuổi, ở hiện tại cũng trưởng thành.

. Chưởng ấn ghi sinh nhật của rõ ràng hơn cả , suýt nữa chính còn quên mất.” Hắn nghiêng gần: “Gần đây, ‘ngươi’ xuất hiện càng lúc càng ít, ngươi cảm thấy gì khác lạ ?”

Khác lạ ư? Không .

Đều là .

Sở dĩ làm , chỉ vì cảm thấy tính cách ôn hòa hơn, dễ dung hòa với ngươi hơn, sợ bản tính thiện lương chịu nổi mấy chiêu mềm mỏng, nũng nịu của ngươi thôi.

“Là ngươi đang áp chế , ngoài’?” Giang Yến Trì truy hỏi.

“Ta…”

“Ngươi đừng quên, ngươi hứa với lừa .” Giang Yến Trì đoạn mở đầu cảm thấy y định bịa, liền dằn : “Ta chỉ lo cho ngươi thôi, cần cảnh giác đến .”

“Là ngoài’.” Sở Hiết đáp theo bản năng.

Cảm giác thở Thái t.ử trở nên nặng nề, im lặng lâu dậy, đến ngọn nến còn le lói, thổi tắt: “Ngủ .”

Nằm một lúc, phía siết chặt eo y, càng lúc càng gần, càng chặt.

Sở Hiết thấy khó chịu, giả vờ ngủ, mơ màng trở tránh . Vừa khẽ mở mắt, y liền thấy Giang Yến Trì căn bản ngủ, đang cúi đầu về cuối giường, như đang suy nghĩ điều gì.

Sở Hiết định hô hấp, nhắm mắt . Vừa định xoay , liền cảm thấy bàn tay ấm áp vuốt dọc cổ , chỗ từng vết thương do y giả ý tự sát. Giờ đây, nơi đó lành lặn.

Giang Yến Trì cúi xuống, môi mỏng sắp chạm vết thương .

Sở Hiết kìm , lập tức đẩy .

Giang Yến Trì nhận y giả vờ ngủ, liền bất chấp, giữ chặt cổ tay y, thở nóng rực, cào nhẹ phía tai khiến ngứa ngáy.

“A Hiết, giúp ngươi g.i.ế.c Giang Cảnh Am. Đòi chút thù lao, quá đáng chứ?”

Bên ngoài, tiếng mưa nặng hạt đập cửa sổ, gió thu gào thét xuyên qua phòng, thổi bay vài cánh hoa rơi bàn.

Nụ hôn dần trở nên sâu, biến thành những cái c.ắ.n khẽ tinh tế.

Sở Hiết rốt cuộc giả vờ nổi nữa, gắt gỏng đẩy cùng chăn: “Giang Yến Trì, ngươi thu liễm cho !”

Giữa bóng tối đặc quánh, Giang Yến Trì đưa mu bàn tay lau qua môi, nghiêng áp đến, trong giọng mang theo chút tức giận: “Ta thu liễm. Ngươi mới nên thu liễm thì đúng hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-48.html.]

“Sở Hiết, ngươi cho rằng cứ dùng bộ dạng đối với , liền thể làm gì ngươi ?” Giọng Thái t.ử khàn , cúi cẩn thận đắp chăn, động tác mềm nhẹ nhưng giọng chẳng hề dễ , “Ngươi thông minh đến , cũng chẳng bản lĩnh tự bảo vệ . Nếu thật sự làm gì, đến một tiếng kêu ngươi cũng thốt . Ngươi chịu t.ử tế, thì về đừng trách nữa.”

“Ta chẳng ? Là ngoài, ép !” Sở Hiết sốt ruột, câu rõ ràng mang ý đe dọa, “Ngươi như là vô cớ gây sự! Thôi thì đường ai nấy , tự tính toán lấy!”

Đường ai nấy

Ta vì ngươi mà khổ tâm toan tính, đổi chỉ bốn chữ “đường ai nấy .”

Giang Yến Trì tức đến bật .

“À? Giang Cảnh Am c.h.ế.t, ngươi liền đổi ý? Hay là ngay từ đầu ngươi toan tính như thế?” Hắn cúi , hai tay chống lên, cởi áo Sở Hiết, để lộ bờ vai trắng mịn, “Sở Hiết, ngươi cho rằng cũng giống những kẻ của ngươi, dùng xong thể vứt bỏ ?”

Sở Hiết tê dại cả da đầu.

Hôm nay, dáng vẻ Giang Yến Trì mang theo bộ dạng “ giúp ngươi thành tâm nguyện, ngươi cho chút lợi ích, sẽ buông tha” khiến y cứng họng đáp thế nào.

cho cùng, cũng giúp thành gì cả. Cốt truyện của Giang Cảnh Am còn xác định mấy phần.

Thái t.ử quan sát sắc mặt y, thấy y quả thật do dự, ánh mắt trở nên sâu xa, lời càng lạnh hơn: “Ngươi dám giở trò, cho rằng cách trị ? Ta cho ngươi , dù lòng ngươi, chỉ cần cũng đủ .”

Nói xong, tay men theo xương quai xanh mà vuốt xuống.

Hành động khác với khi từng kiểm tra vết thương phía , mang theo sự mập mờ và sức mạnh khiến nổi da gà.

Mẹ kiếp, thật sự thích nam nhân mà.

“Sở Hiết, ngươi đến mức nào ?” Giọng Thái t.ử mang ý khen, từng chữ đều nhuốm nặng d.ụ.c vọng, “Nhiều năm như , ngươi từng lợi dụng dung mạo để đạt điều gì ?”

Bàn tay càng lúc càng kiêng dè, lòng bàn tay xoa nhẹ nơi eo, tay còn chậm rãi tháo dây buộc áo trong, mang theo ý đe dọa mơ hồ.

Sở Hiết vội nắm chặt cổ tay , bàn tay run lên, sức lực chẳng đáng kể, nhưng khiến động tác của Giang Yến Trì dừng .

Hắn cúi đầu , giọng trầm xuống: “Ta hỏi một , vì gần đây ít xuất hiện hơn ban đêm?”

Sở Hiết nếu trả lời giống thì chắc chắn sẽ khiến hài lòng, đành cố nghĩ cách đối phó, tạm thời lừa qua cho xong.

“Ta… cũng . Gần đây vốn dĩ là như . Ta lừa ngươi. Ngươi đừng giận nữa, chuyện gì cũng từ từ… từ từ …”

Trong lòng y thầm nghĩ: Giang Yến Trì đúng là chấp niệm sâu với cái “hư ảnh” .

Nói xong, hiểu Giang Yến Trì tiếp tục làm khó, chỉ bảo y chỉnh y phục.

Coi như tránh một kiếp.

“Được. Chỉ cần ngươi giấu nữa, tự nhiên cũng sẽ ‘từ từ’ cùng ngươi.” Giang Yến Trì bỗng đổi chủ đề: “Ngươi sợ điều gì ? Khi còn nhỏ, từng ký ức gì vui chăng?”

“…”

Sở Hiết nuốt nước bọt, khẽ thở : “Không nhớ .”

Nghĩ lời quá qua loa, sợ nghi ngờ, bèn thêm, giọng thành khẩn: “Thật sự nhớ nổi. Hơn nữa, mệt.”

Thái t.ử tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ, xen lẫn vài tiếng sấm trầm, thở dài: “Ngủ .”

Rồi ôm lòng.

Lần , Sở Hiết dám giãy giụa nữa, ôm còn hơn làm gì khác.

một trận lăn lộn chẳng hiểu nổi, y mãi vẫn ngủ . Đột nhiên thấy tiếng động nhẹ phía , trong khí thoáng mùi m.á.u tanh.

Y đầu , quả nhiên thấy Giang Yến Trì đang cởi nửa áo, n.g.ự.c lấm tấm m.á.u chảy .

Chắc là vết thương đụng rách do cử động lúc nãy.

Sở Hiết nhớ ban ngày y từng đ.â.m chỗ bằng khuỷu tay, quả thật cố ý.

Y định tiến xem, tay còn chạm m.á.u thì cơn gió bất chợt thổi, khiến cửa sổ “kẽo kẹt” khép .

Trong phòng tối đen, gió chặn ngoài cửa.

Không gian lập tức trở nên tĩnh mịch, như tách biệt khỏi thế giới.

Máu n.g.ự.c Giang Yến Trì chỉ lấm tấm, nhưng mùi tanh dày đặc, khiến căn phòng như chỉ còn hương vị máu.

Bên tai Sở Hiết vang lên tiếng vo ve.

Y mở tay , chỉ thoáng thấy vệt máu, đầu liền choáng váng.

Giang Yến Trì nhanh tay đỡ y dựa gối, hỏi: “Ngươi làm ?”

“Đánh… đánh…”

“Đánh cái gì?”

Thấy y run rẩy đến mức nên lời, Giang Yến Trì định gọi tiểu nhị, nhưng Sở Hiết vẫn cố nắm lấy tay , gấp gáp : “Trước… mở cửa sổ… , đánh…”

“Đánh chậu nước… mau… mau lên…”

Khó khăn lắm mới , Giang Yến Trì thấy y run ngừng, trong lòng lo lắng, định gọi lang trung, nhưng sợ y kích động, đành bên giường, mở cửa sổ, thấp giọng an ủi: “Nghe lời, đừng nhúc nhích. Ta xem thử phía ngươi vết thương nào vỡ , múc nước cho ngươi.”

Sở Hiết vẫn giãy giụa, kéo áo trong tự đấu với chính như đứa trẻ nổi giận, may mà thở hai dài.

“Đi… múc nước…”

Giang Yến Trì cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn múc nước.

Hắn mang đến một chậu, thêm một chậu nữa.

Lúc mới nhận , Sở Hiết vì đau mà run.

Mà là vì sợ máu.

 

Loading...