Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:06:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sở Hiết chóp mũi ướt, mày cau , ho khan mấy tiếng mới miễn cưỡng điều hòa thở, đó cố sức đẩy nhẹ cánh tay đang vươn đến mặt .
Chợt Sắc Nhĩ cúi mắt bàn tay chạm cổ tay y, cảm giác lạnh lẽo như bạch ngọc, khiến bộ cánh tay đều tê dại như kiến bò.
Tâm tư càng thêm d.a.o động.
Vừa nghĩ đến đây, gã liền thuận thế kéo tay Sở Hiết, dắt nghiêng về phía , một tay khác đỡ lấy hông y, : “Sở Hiết, cần cứng rắn như . Ta đ.á.n.h đến tận chân núi Lang Gia , thời điểm hiện tại, tiền của Đại Ngụy họ sẽ đưa. Ta họ cũng đưa.”
Người?
Sở Hiết né tránh, cảm thấy bên hông giữ chặt hơn, giống như khống chế, chẳng khác nào một con sói nhỏ vùng chạy.
Chợt Sắc Nhĩ kéo trong lòng, mùi hương thanh nhã phảng phất quanh mũi, khiến lòng gã bỗng xao động.
Sở Hiết vốn hình cao gầy, áo hoa gấm mặc lên khi còn ở Đại Ngụy thì tao nhã, thanh tú, nay dù khốn cùng vẫn giữ dáng vẻ bình thản, ung dung.
ôm lòng chỉ thấy gầy mảnh đến đáng thương, cổ tay yếu ớt như chỉ cần gập là sẽ gãy.
Cổ y thon dài, trắng tựa cổ hạc nơi hồ biếc.
Luôn cao ngạo, luôn xa cách chỉ cần đến gần một chút liền như cánh chim chấn động bay , chỉ còn gợn nước phẳng lặng lan tan.
“Sở Hiết, đ.á.n.h Bắc Cảnh, cũng thôi.”
Giọng Chợt Sắc Nhĩ nóng bỏng phả bên tai, khàn khàn mà mang theo vài phần cuồng si.
“Ta cưới ngươi. Ngươi theo về Bắc Hung, ?”
“...?”
Sở Hiết cố tránh, trong lòng thoáng sinh nghi về việc thể “ mà lui” . Trong bụng còn cả sọt lời kịp , liền câu nghẹn trở .
Gã thật đúng là sức lớn như trâu, chịu buông , khiến Sở Hiết căn bản thoát .
Hơi thở nóng rực của đối phương vẫn phả lên vành tai.
“Hửm?”
Sở Hiết chỉ đành gượng một tiếng, gọi thẳng tên: “Chợt Sắc Nhĩ, quý giá.”
“Ta .” Chợt Sắc Nhĩ bật , y gọi tên , liền nới lỏng tay một chút, đôi mắt trong veo như nước hồ thu , : “ ngươi cũng hiện tại là thế cục gì. Ta cái gì, tiểu Thái t.ử đều gật đầu. Huống hồ, ngươi ở Đại Ngụy sớm thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng đánh. Khổ sở mưu cầu như , vì cái gì? Trên thảo nguyên của , trời cao mây rộng, nào chật hẹp tù túng như mấy tòa thành tứ phương ?”
“Ngụy Tây chín quận, Ngụy Bắc mười ba quận đổi lấy một ngươi, Sở Hiết.”
Huyệt Thái Dương của Sở Hiết giật giật, đau nhói.
Y đưa tay ấn giữa mày: “Đổi… cũng đến mức quý giá như .”
Chợt Sắc Nhĩ nhàn nhạt , lui vài bước, thần sắc khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày: “Người khác , thì rõ.”
“Ngươi nếu chịu thần phục, giúp Bắc Hung làm việc, ngày kế vị Thiền Vu, há lo san bằng Đại Ngụy năm mươi bảy quận?”
Chợt Sắc Nhĩ , mang theo vài phần khinh bạc: “Không chỉ ngươi làm ăn . Mười năm , tặng ngươi cây roi ngựa, dạy ngươi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, chính ngươi còn với ——”
“Bản chất của gười làm ăn, là khi ở giới thấp, khi ở giới cao.”
Sở Hiết lau mồ hôi.
“Ta xem, ngươi bây giờ… giới thấp thật đấy.”
Nếu Sở Hiết ngày thể đăng cao vị, Đại Ngụy phục hưng cường thịnh, thì cơ hội mắt , e rằng sẽ chẳng thứ hai.
Trò giỏi hơn thầy, há chẳng khiến thầy đói c.h.ế.t .
“Ta sớm còn là làm ăn. Ta là thần của Đại Ngụy.” Sở Hiết đáy mắt hiện lên nét xa cách.
“Thần?”
Chợt Sắc Nhĩ như điều gì buồn , lạnh giọng: “Thần g.i.ế.c vua? Thần khéo quyền biến? Thần khiến quân chủ kiêng dè, lưu tiếng muôn đời?”
“Sở Hiết, ngươi rốt cuộc là Nguyệt Thị ? Ngươi điều gì?”
Thấy y đáp, sắc mặt Chợt Sắc Nhĩ dần trầm xuống, bất ngờ giơ tay bóp cằm Sở Hiết, ép y ngẩng đầu thẳng , tựa hồ thấu bí mật trong đáy mắt .
“Công danh? Tuyết hận? Ngươi gì Tô Minh An cho , cũng cho .”
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân, đến bẩm: “Vương, ngoài hai mươi dặm một đội kỵ binh Trường Minh, năm ngàn . E là trá, cần lui doanh ba mươi dặm bàn ?”
Ngón tay đang giữ cằm Sở Hiết siết chặt, đau đến mức y cau mày.
“Ngươi với Bắc Cảnh thiết từ khi nào ? Chuyến là cùng đám họ Hứa đến lừa chứ?”
Tim Sở Hiết chợt thót , cùng Hứa Thuần Mục hẹn hai canh giờ, mà tới nhanh thế .
Nếu y còn rời, Hứa Thuần Mục ắt sẽ đến đoạt .
Khi đó, khéo hóa vụng, e rằng sẽ thành hỗn chiến mất.
“Ta thật sự là tự trướng ngươi, giả. Có ai lấy mạng để lừa ngươi chứ? Ta là thành tâm tới hòa đàm.”
“Được thôi, điều kiện đưa ngươi chấp nhận, ?”
Hứa Thuần Mục còn vết thương, dù kéo dài cũng . Không thể giao chiến.
“Chấp nhận.”
Chợt Sắc Nhĩ dường như ngờ , rõ ràng quân Hứa còn cách hai mươi dặm, mà y vẫn đáp ngay một tiếng đồng ý.
Gã sững trong khoảnh khắc, mới chậm rãi buông tay, nét mặt chút ngượng ngập.
“Ngươi… ngươi chắc chứ? Hứa Thuần Mục còn ở ngoài hai mươi dặm…”
“Ngươi đánh, sẽ đánh.” Sở Hiết c.ắ.n chặt răng, “Ta , từng tính sai bao giờ.”
“Được, tin ngươi một nữa.”
Chợt Sắc Nhĩ hạ lệnh nhổ trại, lui ba mươi dặm.
Quả nhiên, Hứa Thuần Mục thấy gã lui quân thì vội truy đuổi, chỉ nguyên tại chỗ giằng co, dường như đang đợi tin tức.
Một lát , cỗ kiệu cũ nát đỉnh đồi chậm rãi di chuyển, đến khe núi thì dừng , phía còn một đội kỵ binh Bắc Hung. Trong gió, cờ hiệu tung bay, cờ là một bóng đơn độc.
“Thế nào?”
Hứa Thuần Mục tiến lên, cảnh giác về phía đám kỵ binh, hỏi: “Hắn chịu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-37.html.]
“Ừ.”
Sở Hiết vươn tay chạm lên vai Hứa Thuần Mục, lớp vải băng dày cộp. Trong lòng y chỉ thoáng nghĩ, vết thương sâu như thế , bao giờ mới lành đây?
Đáy lòng thở dài một tiếng, mới đưa tay cuốn trong tay áo.
“Hắn đồng ý . Ngươi về , dưỡng thương cho . Ta ở… nơi thêm ít lâu nữa.”
“……?”
Hứa Thuần Mục vô cùng nghi hoặc, “Ngươi với ? Ở chung với cái tên Bắc Hung làm gì?”
“Ta với ngày cũng chút giao tình, .” Sở Hiết giọng nhẹ, “Ngươi mau trở về .”
Hứa Thuần Mục nghẹn lời.
Suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Ngươi cùng . Nếu , .”
Thấy định đưa tay kéo Sở Hiết, đám kỵ binh Bắc Hung phía lập tức giương cung rút kiếm. Hứa Thuần Mục mơ hồ nhận khí gì đó sai lạ, liền về phía Sở Hiết: “Ngươi hứa với bọn họ điều gì?”
Sở Hiết vẫn im lặng, nhân lúc vươn tay, liền khẽ rút bàn tay một chút, thuận thế giấu trong lòng bàn tay một tấm lệnh bài ngầm đưa cho Hứa Thuần Mục, ánh mắt lóe qua một tia sáng mờ.
Hứa Thuần Mục dường như cảm nhận gì đó.
Đành buông tay, tay áo rộng rũ xuống che kín bàn tay.
Sở Hiết mỉm : “Thuần Mục, dưỡng thương cho . Giữ cho kỹ.”
Sắc mặt Hứa Thuần Mục tái .
Y nhất định là chấp nhận với một điều kiện khó lường nào đó, giờ chỉ đang cố kéo dài thời gian. Tấm lệnh bài chính là ngọc chương tùy của vương tộc Bắc Hung.
“Ăn uống cũng cho t.ử tế. Hành quân đ.á.n.h trận, ăn đủ thì lấy gì mà đánh.”
Sở Hiết chỉ để một câu như , theo đám kỵ binh trở về doanh Bắc Hung cách đó năm mươi dặm. Hứa Thuần Mục mang theo binh mã nhiều, thể đối đầu trực diện. nghĩ đến câu cuối cùng của Sở Hiết, chợt hiểu .
Sở Hiết đang ám chỉ lợi dụng tấm ngọc bài để chặt đứt đường lương thảo và đường lui của Chợt Sắc Nhĩ.
Người rõ ràng đàm phán, mà là đàm phán bất thành thì lập tức sẵn kế khác.
Hứa Thuần Mục hiện tại cũng là tên lên dây, thể phát. Nếu kế thất bại, e rằng Sở Hiết sẽ mất mạng ngay khoảnh khắc .
Vì y thể vì mà mạo hiểm đến ?
Hứa Thuần Mục vẫn hiểu .
Nắm chặt tấm ngọc bài trong tay, lấy từ trong n.g.ự.c một tấm bản đồ da dê, bắt đầu phán đoán vị trí lương thảo Bắc Hung đóng giữ.
Trận nhất định thắng ngay trong một , chia quân làm hai đường, tập kích tạo loạn để cứu Sở Hiết ngoài.
Chỉ cần chặt đứt đường lương thảo, Chợt Sắc Nhĩ sẽ thể duy trì lâu, buộc lui về phòng tuyến thứ hai ở Nam Sơn, nơi hiểm yếu quân trấn thủ.
Đến khi , mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Ngoài doanh trướng, lửa trại hừng hực, mổ gà g.i.ế.c dê, nấu thịt bò món ăn trân quý, rượu thịt ê hề. Chợt Sắc Nhĩ liên tục uống mấy chén, tửu lượng vốn cao, càng uống càng hăng, ánh lửa phản chiếu trong mắt gã rực sáng, đ.á.n.h giá khuôn mặt Sở Hiết ánh lửa.
Khuôn mặt , đúng là đến mức quỷ thần cũng mê.
Ba phần thanh quý, bảy phần diễm lệ, mười phần tuyệt sắc.
Chỉ cần bề ngoài, cần tính đến tâm tính phẩm hạnh, cũng đủ khiến ý.
Sở Hiết ăn những món dầu mỡ , chỉ cầm ống trúc múc một chén nước , ở góc lửa trại nhấp từng ngụm nhỏ.
Một tĩnh tọa giữa đám Bắc Hung, càng làm nổi bật vẻ văn nhã khác biệt.
Chợt Sắc Nhĩ dường như lòng, liền kéo Sở Hiết doanh trướng. Lập tức, xung quanh vang lên vài tiếng huýt sáo trêu chọc: “Vương, bái thiên địa mà uống rượu hợp cẩm !”
“Không thể nhanh như a!”
“Người Đại Ngụy giảng quy củ lắm đó!”
Sở Hiết cho rằng Chợt Sắc Nhĩ là hạng háo sắc như , y rõ , càng nắm chắc phần thắng thì càng cẩn trọng.
Ngược , chỉ khi dồn ép đến đường cùng mới dễ nóng nảy, hấp tấp.
Quả nhiên, Chợt Sắc Nhĩ ném cho y một bộ y phục Bắc Hung, gọi hai a đến hầu đồ.
Sở Hiết mặc thứ phục sức thô tục , nhưng còn kịp gì, Chợt Sắc Nhĩ lạnh giọng: “Sở Hiết, từ nay về ngươi chính là Bắc Hung. Tự nhiên thể mặc y phục Đại Ngụy nữa.”
“……”
Y chỉ thể theo.
Sở Hiết chậm rãi quần áo, khi cởi áo mới lộ lưng quấn từng tầng băng gạc và d.ư.ợ.c thảo. Người mắt yếu ớt thanh tú, nhưng là vết thương chằng chịt. Hai a đều sững , , trong đó một lặng lẽ lui ngoài bẩm báo.
Người còn dùng tiếng Đại Ngụy quá chuẩn nhỏ: “Ngài đổi t.h.u.ố.c ?”
“Không cần.”
Vừa mới mặc xong, Chợt Sắc Nhĩ lập tức vén màn trướng bước , hai lời túm lấy cổ áo y kéo mạnh. Sở Hiết khẽ kêu một tiếng, nửa vai liền lộ , ẩn ẩn thể thấy vết thương khép lưng.
Chợt Sắc Nhĩ kinh hãi, lập tức hỏi: “Bọn họ dám hành hình ngươi?”
Sở Hiết đáp, chỉ kéo cổ áo, nghĩ xem nên ứng phó thế nào.
“Vậy mà ngươi còn bọn họ hòa đàm? Sở Hiết, đầu óc ngươi ngựa đá !”
Gã định xem kỹ , nhưng mặt nhất quyết chịu, đành buông tay, xoay định . Màn trướng buông xuống, Sở Hiết lập tức cất giọng: “Không đóng cửa.”
“Thế nào, ngươi sợ làm gì ngươi ?”
Gã hừ một tiếng, “Ta mà làm gì, dù đóng cửa ngươi cũng trốn thoát.”
Lời thì hung dữ, nhưng động tác cẩn trọng, nhẹ nhàng xoay y, xem vết thương .
Trước mắt là Sở Hiết tóc dài buông xõa, khoác y phục Bắc Hung mang chút thô dã mà khí, khoác áo lông cáo trắng, mũ điểm mấy viên hạt châu sáng ngời, ở giữa mi tâm là một chấm chu sa đỏ tươi.
Gặp quỷ thật .
Mặc gì y cũng chẳng vướng chút tục khí nào.
Thật sự giống thần tiên giáng thế.
---
Tác giả lời :
Sở Hiết: Hy vọng mai mốt ngươi rơi xuống sông, vẫn còn cảm thấy là thần tiên.