Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:04:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Xe ngựa từ từ lăn bánh về phía . Sở Hiết quấn chặt trong tấm nỉ y dày, khi tỉnh chỉ còn chút ý thức, khàn giọng lẩm bẩm đòi nước uống.

Chẳng bao lâu , một ống trúc nước đưa đến bên môi, giúp y dịu cơn khát đang thiêu đốt.

Vừa rõ cảnh vật mắt, Sở Hiết liền phát hiện đang ở trong xe ngựa.

Xe tuy rộng, nhưng cửa sổ đóng chặt, rèm cũng buông kín.

Gần như ngay tức khắc, trong lòng Sở Hiết thắt . Y nặng nề hít một , co rụm .

“M–mở…”

Hứa Thuần Mục giật , vội đỡ lấy . “Mở… cái gì cơ?”

“Mở cửa sổ…”

Nghe rõ lời , Hứa Thuần Mục tuy ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo. Gió lạnh lập tức ùa .

Hắn giúp Sở Hiết kéo tấm nỉ y cho kín hơn, đỡ y dựa n.g.ự.c : “Như thấy dễ chịu hơn ?”

Sở Hiết khẽ gật đầu.

Một lát , giọng y nghẹn : “Chúng đang ở …”

“Ta đang đưa ngươi về Bắc Cảnh.” Trong giọng Hứa Thuần Mục mang theo sự quả quyết. “Đừng sợ. Ta sẽ bảo vệ ngươi.”

Bảo vệ ?

Đừng đùa… nên bảo vệ ngươi mới đúng chứ.

Trong lòng Sở Hiết nặng trĩu. Y mở hệ thống: “Sao thế ? Cái kẻ chiếm thể rốt cuộc là ai?”

“Ký chủ, tín hiệu linh hồn. Người độ tương thích với ngài đến 93%. Dựa theo con , thể là chủ nhân ban đầu của thể , Sở Hiết thật sự. Hắn cũng như Hứa Thuần Mục, vốn định trọng sinh, nhưng Hứa Thuần Mục thành công, còn thất bại, hồn phách hút thể ngài…”

Linh hồn tương thích 93%?

Mẹ nó, làm bao nhiêu chuyện xa như thế mà còn thể tương thích cao như ?!

Sở Hiết mà đau cả đầu: “Vì cũng thể trọng sinh? Tuyến kiếp rốt cuộc bẻ quặt kiểu gì ?”

“Ký chủ, nếu giải khóa cốt truyện, khi thành 90% tiến trình, ngài thể xem bộ nguyên văn. Hiện tại nhiệm vụ của ngài xong. Bước tiếp theo chỉ cần giúp nguyên chủ bảo vệ Hứa Thuần Mục, để cam tâm tình nguyện nhường thể cho ngài thì ngài thể trọng sinh trực tiếp.”

Trong lòng Sở Hiết càng thêm nặng nề.

Bỗng nhiên, y nảy một ý.

“Này, ngươi … nguyên cốt truyện ‘tan vỡ’, là vì hai phe chính - phản yêu ?”

“……?”

Ký chủ quả nhiên là thiên tài logic, lá rụng mùa thu tới!

Mà… hình như vẫn sai sai chỗ nào đó.

mà ký chủ , đây vốn là một truyện quyền mưu cơ mà… thành tình yêu đôi lứa ?”

Sở Hiết hờ hững đáp: “Kia, nam chính quyền mưu Giang Yến Trì, thể nào là một kẻ thẳng ? Mọi chuyện đều thể xảy .”

Càng nghĩ càng thấy hợp lý.

“Tương ái tương sát, ngược luyến tình thâm, tuyến cốt truyện tan vỡ chẳng đều như ?” Sở Hiết như c.h.é.m đinh chặt sắt. “Cho nên bọn họ mới cùng trọng sinh để nối tiền duyên!”

Hệ thống: “Bút, bút cho ngài, ngài tiếp luôn …”

Một lúc , Sở Hiết cân nhắc hỏi: “Hứa Thuần Mục là nhân vật trong tuyến cốt truyện tan vỡ, đúng chứ? Ta giải khóa nguyên văn thì gì, rốt cuộc cũng kiếp trải qua cái dạng gì.

Hắn đơn thuần như thế, hỏi thẳng từ miệng chẳng tiện hơn ?”

Đơn thuần

Hứa Thuần Mục chỉ là chính trực thôi, chứ đầu óc đơn giản. Ngươi chắc là ?

Hệ thống định thôi, cuối cùng đành im lặng. Dù ký chủ cũng năng lực “diễn cốt truyện” thần kỳ, thật sự đoán trúng.

“…Cũng lý. Vậy ngươi cứ thử xem .”

Sở Hiết tắt hệ thống, ngẩng đầu Hứa Thuần Mục, hỏi thẳng: “Vì ngươi cứu ?”

Hứa Thuần Mục ôm y, giọng trầm ấm: “Bởi vì lâu , ngươi từng cứu . Giờ đến lượt cứu ngươi.”

Thật đấy ? Đoán trúng y chang luôn!

Hệ thống chỉ thốt lên: “Đỉnh!”

Sở Hiết nghi hoặc: “ nhớ là từng cứu ngươi.”

“Không . Ta nhớ là .”

À, đúng là trọng tình trọng nghĩa.

Khoan , ý là, trong tuyến cốt truyện tan vỡ, “Sở Hiết” nguyên bản từng cứu ?

Buồn thật, một kẻ tội ác chồng chất như Sở Hiết mà cũng cứu ? Không sụp đổ mới là lạ.

khi Hứa Thuần Mục một nữa, Sở Hiết thầm nghĩ: Người cả toát chính khí, dáng vẻ thanh khiết, quả thật là hình mẫu “bạch nguyệt quang” kinh điển. Có lẽ đại phản diện cũng thích kiểu như .

Chỉ thấy Hứa Thuần Mục ngoài cửa sổ, mắt dõi theo bầu trời vô tận: “Ngươi hỏi , đều sẽ đáp. Vậy cũng thể hỏi ngươi vài điều chứ?”

“Nếu ngươi trả lời thì thôi, chỉ cần đừng gạt .”

Quả là kiểu chuyện triết học, quanh co đến lạ.

“Ngươi hỏi .”

“Ngươi là của Nguyệt thị ?”

Sở Hiết khẽ run.

Y tưởng tiểu hầu gia sẽ hỏi về việc vì nhất định g.i.ế.c Trần Liên Châu, thể c.h.ế.t giả sống . Không ngờ hỏi điều .

Thân phận của Sở Hiết vẫn giải khóa, đạt 90% tiến trình cốt truyện mới xem . dựa kinh nghiệm đó, y cũng mơ hồ đoán vài phần.

“Không .”

Hứa Thuần Mục trầm mặc: “Không Nguyệt thị, ngươi họ Thẩm ?”

Sở Hiết im lặng.

Hứa Thuần Mục dường như quên mất chính thì khỏi đáp”, liền sang truy hỏi: “Thẩm Khí An là gì của ngươi?”

“Ta từng qua ai tên Thẩm Khí An.”

“Ừ.”

Hứa Thuần Mục hỏi thêm, chỉ siết y lòng, tránh chạm những vết thương chồng chất y, khẽ : “Không cả. Ta sẽ đưa ngươi về Bắc Cảnh. Chỉ cần về đến đó, ngươi cần dè dặt nữa. Dù ngươi mang bí mật gì, nếu ngươi thì sẽ ai thể moi .”

Hứa Thuần Mục dám giục ngựa chạy nhanh, sợ va chạm khiến vết thương của nứt . trong lòng thấp thỏm, lo rằng trong kinh thành sẽ đuổi theo bất cứ lúc nào.

Chiếu theo tốc độ hiện tại, còn mất ít nhất ba ngày nữa mới thể nhập cảnh mười ba quận Bắc Cảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-33.html.]

Như , trong kinh thành sẽ tin rằng Sở Hiết c.h.ế.t.

Dù ngươi là ai, kể từ nay về , chỉ thể tồn tại ở Bắc Cảnh mà thôi.

Sở Hiết bắt đầu suy tính tuyến cốt truyện.

Hiện giờ nhiệm vụ chính thành, chỉ cần bảo vệ Hứa Thuần Mục sống qua tháng chín, y hẳn là thể trùng sinh thật sự.

Nếu theo Hứa Thuần Mục về Bắc Cảnh thì cũng tệ, thể bỏ qua bộ phần cốt truyện phía , đợi đến tháng chín, tiểu Thái t.ử tự đăng cơ là xong.

Chỉ điều, kẻ “giả trợ công” là y, cũng chẳng Hứa Thuần Mục “thật trợ công” , thì tiểu Thái t.ử thật sự thể thuận lợi đăng cơ ?

Sở Hiết bắt đầu thấy phiền muộn.

“Kỳ thật, còn một vấn đề hỏi.”

“Ngươi hỏi .”

“Ngày ở yến hội, tay g.i.ế.c Trần Liên Châu, thật sự là ‘Sở Hiết’ ?”

Không thì còn ai? Chẳng lẽ song sinh chắc?

“Vì ngươi hôm và ngươi bây giờ khác đến , như hai khác?”

Còn vì , bởi vì diễn giỏi thôi chứ .

Sở Hiết thở dài trong lòng, rụt trong chăn: “Ta trả lời. Có thể đáp ?”

Hứa Thuần Mục dừng một chút, nơi đáy mắt thoáng hiện ý : “Được, thể.”

Tốt, đáp.

Hứa Thuần Mục giống Giang Yến Trì, tính công kích, ôn nhuận như ngọc, là một quân t.ử thật sự. Cùng làm nhiệm vụ thoải mái hơn nhiều so với tên ch.ó con Giang Yến Trì .

Thậm chí chẳng cần bày vẽ phí công nghĩ dối trá.

Sở Hiết ngáp một cái, liền khẽ: “Mệt ? Vậy ngủ một lát , chỉ còn mấy ngày nữa thôi.”

Ngay lúc đó, xe ngựa đột ngột khựng .

Hứa Thuần Mục ánh mắt khẽ động, khi an trí cho Sở Hiết xong thì vén màn lên, đang chặn đường phía :

“Ngươi là ai?”

Chẳng lẽ từ kinh thành nhanh như phát hiện điều bất thường?

“Tiểu hầu gia.”

Người nhảy xuống ngựa, dâng lên một phong thư cho Hứa Thuần Mục: “Đại nhân của chúng nhắn tiểu hầu gia, đừng tùy tiện chạm và việc nên dính dáng.”

“Kinh thành ô trọc nhưng cũng trong sạch, một chút động tĩnh đều chẳng thể giấu .”

Giọng gã trầm khàn, mang theo chút nghẹn ngào, như cát sỏi nghiến trong cổ họng.

“Ồ?” Hứa Thuần Mục nhíu mày. “Không vị đại nhân nào ở kinh thành gửi đến?”

Hắn nhớ lúc ở Sở phủ từng vô tình vài câu quan trọng, liền cau mày hỏi tiếp: “Là Thái phó Tô đại nhân ?”

Người gì, chỉ lui mấy bước xoay lên ngựa, biến mất nơi khúc quanh đường mòn.

Hứa Thuần Mục mở thư , bên chỉ sáu chữ: “Sở Hiết rời kinh.”

Hắn ngẫm nghĩ một hồi, vén màn lên, nhẹ nhàng đẩy tỉnh Sở Hiết đang lim dim ngủ: “Ngươi và Thái phó Tô Minh An, mối giao tình ngầm nào ?”

Nghe ba chữ Tô Minh An, Sở Hiết lập tức tỉnh táo.

Chỉ mới đến kinh thành mấy ngày mà Hứa Thuần Mục điều tra tầng quan hệ , quả thật đơn giản.

Sở Hiết khẽ cau mày, trả lời qua loa: “Cùng làm quan trong triều, chẳng gì lạ.”

Hứa Thuần Mục nghĩ sâu hơn.

“Mười năm , vụ án buôn lậu ngựa Bắc Cảnh, chăng ngươi cùng Trần Khởi Mặc nhúng tay? Số tiền đó rốt cuộc chảy về ?”

Sở Hiết thầm mắng trong bụng: Mẹ nó, ngươi hỏi đến thế thì mà hỏi cha ngươi với ông nội ngươi ! Năm đó hai bọn họ chẳng là đồng bọn hốt bạc của !

“Tiểu hầu gia gì thế, quen ai tên Trần Khởi Mặc cả.”

Hứa Thuần Mục hỏi thêm.

Hắn xuống, trầm ngâm một lát hạ quyết tâm: “Phải tăng tốc. Trong hai ngày nhất định đến Bắc Cảnh.”

Xe ngựa chạy nhanh hơn, khiến vết thương của Sở Hiết âm ỉ đau nhức. Y ngủ , trong lòng mang chút oán khí, cau mày nhắm mắt, vì t.h.u.ố.c giảm đau.

Xe cứ thế phi nhanh suốt hai ngày, cuối cùng đến Bắc Cảnh buổi hoàng hôn.

Sở Hiết vẫn tỉnh, Hứa Thuần Mục liền bế y xuống, tiến đến cổng thành.

Ai ngờ cổng mới hé mở một chút liền đóng sầm .

Ngẩng đầu lên, lầu thành, Hứa Thừa Cẩn phụ của Hứa Thuần Mục đang xuống, ánh mắt nghiêm nghị.

“Mục Nhi, trong n.g.ự.c con là ai?”

Nghe khẩu khí , Hứa Thuần Mục lập tức thấy bất an, nhưng vẫn trả lời thật: “Là Sở Hiết.”

Sắc mặt Hứa Thừa Cẩn lập tức biến đổi.

Sau một hồi trầm ngâm, ông : “Tình thế hiện tại căng thẳng, Bắc Cảnh chúng dung nổi vị đại Phật . Con mau đưa trở về .”

Nghe , Hứa Thuần Mục bịch một tiếng quỳ xuống đất, vội vàng : “Phụ , thể đưa trở về! Hắn sẽ c.h.ế.t mất! Xin ngài mở cửa!”

“Một kẻ hoạn quan, sống c.h.ế.t thì liên quan gì đến con?”

Giọng Hứa Thừa Cẩn nghiêm khắc hẳn lên:

“Con hồ đồ ! Mau đưa về, đừng để liên lụy đến Hứa gia chúng !”

Không ngờ chặn ngay cửa thành, Hứa Thuần Mục lâm thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ thể khẩn cầu: “Phụ …”

“Câm miệng!”

Tiếng quát vang dội khiến Sở Hiết tỉnh giấc.

Y rời khỏi lòng Hứa Thuần Mục, khó khăn vững, ngẩng đầu đàn ông uy nghiêm tường thành.

Hứa Thừa Cẩn rõ gương mặt tuấn tú, mảnh mai của Sở Hiết ẩn áo khoác, cùng đôi mắt sáng tựa thu thủy , nhất thời giận đến mức suýt ngất.

Chẳng lẽ con trai mê hoặc bởi gương mặt ? Từ bao giờ con ông trở thành kẻ sắc dẫn dụ như !

“Mau! Mau đưa trở về! Sống c.h.ế.t, đều liên quan gì đến Hứa gia !”

“Phụ !”

Lời qua tiếng vô ích, Hứa Thuần Mục đành dìu Sở Hiết trở xe ngựa, dịu giọng an ủi: “Ngươi đừng lo. Dù thể Bắc Cảnh, cũng sẽ nghĩ cách khác để an trí ngươi.”

Sở Hiết , chậm rãi hỏi: “Hứa tiểu hầu gia, vì ngươi nhất định cứu ?”

Hứa Thuần Mục khựng .

“Ngươi từng cứu ngươi. Vậy bây giờ ngươi cứu , là huề ? Vì cứu đến năm bảy lượt như thế?”

---

Tác giả lời : Không đổi công.

 

Loading...