Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:55:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Chỉ khẽ chớp mắt, giơ tay lên, xoa xoa đỉnh đầu Thẩm Âm: “Tiểu Âm, đừng sợ.”

“Anh trai.” Thẩm Âm bật , “Anh thấy , hiểu em đang ?”

“Anh trai sẽ cứu em. Tiểu Âm, đừng từ bỏ ——”

“Em cần cứu em!”

Âm thanh bén nhọn trong thoáng chốc vang vọng khắp phòng bệnh.

“Anh trai, em c.h.ế.t! Anh hiểu tình cảnh bây giờ ? Bác sĩ em sắp c.h.ế.t ! Vì , vì ? Làm bây giờ, làm bây giờ……”

“Anh sẽ nghĩ cách.” Thiếu niên cúi đầu, mấy sợi tóc rối che khuất đôi mắt.

Giọng vẫn dịu dàng như cũ.

“Em cần lo gì cả, chỉ cần cố gắng sống sót trong ca phẫu thuật . Còn , trai sẽ nghĩ hết cách. Tiểu Âm, em là duy nhất của đời . Em sống, nhất định sống.”

“Anh trai, trai……”

Thẩm Âm nức nở, đưa đôi tay gầy nhỏ của , kéo ống truyền dịch mềm, áp lên mu bàn tay Thẩm Sở.

“Phổi của em, năm năm tổn thương nặng. Em sống lâu . Lần qua khỏi, em vẫn sẽ c.h.ế.t thôi…… Anh trai, giống em. Anh khỏe mạnh, thông minh, em, sẽ sống hơn. Anh trai, mạnh mẽ lên, đừng làm những chuyện dại dột vì em nữa. Em , em sợ c.h.ế.t……”

“Nếu em thật sự c.h.ế.t ,” Bàn tay lạnh lẽo của Thẩm Âm siết chặt ngón tay , “Anh nhất định sống tiếp.”

Ánh mặt trời ấm áp rơi giường bệnh, lệ nơi khóe mắt thiếu nữ trong suốt mà xinh , chậm rãi chảy xuống.

Môi cô mấp máy, như đang điều gì đó.

Trái tim y như ai đó đ.â.m mạnh, hầu như thể thở nổi.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng ngừng.

Những ký ức rời rạc dần dần liền mạch .

Từng cảnh, từng cảnh, đều khiến đau đớn.

Âm thanh “lạch cạch” của bút dừng .

Bác sĩ đưa cho y một tờ khăn giấy. Thẩm Sở cúi đầu, mới thấy vạt áo n.g.ự.c ướt đẫm nước mắt nhỏ từ cằm xuống.

“Thế nào, nhớ ?”

Thẩm Sở gì, chỉ lặng lẽ rơi lệ, chằm chằm phía

Trong căn phòng tối chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ của Tiểu Âm.

“Tôi nhớ , nhớ ……” Thẩm Sở lẩm bẩm, “Tiểu Âm, nhớ em từng , khi phòng phẫu thuật, cuối cùng gặp em.”

“Cái gì?” Tiểu Âm vẫn hồn.

rằng: ‘Nếu khi đó cứu em thì . Nếu từ đầu đến cuối chỉ sống sót thì . Đáng lẽ một cuộc đời hạnh phúc hơn.’

Câu , đến giờ vẫn như d.a.o cứa tim.

Y thể tưởng tượng nổi khi bản thể bình tĩnh đến thế, im lặng mà nuốt trọn những lời đó.

“Vì , vì nhớ? Vì ký ức đứt đoạn? Tôi… chẳng chỉ sợ m.á.u thôi , còn cả chứng sợ giam cầm, ……”

Bác sĩ giơ tay kéo ngọn đèn bàn gần. Gió đêm hè mát lạnh lùa , bác sĩ Trần xoay nhẹ chốt cửa sổ: “Giờ thử một chút. Cậu đừng sợ, điều chỉnh thở, chậm rãi, chậm rãi chìm đoạn ký ức đó. Thử xem tim còn đập loạn như .”

Cảm giác giam cầm ập đến.

Y cảm thấy như ai bóp nghẹt tim , gần như thể thở.

“Được , đừng sợ, hít sâu .”

“Rồi thở …… , thở ……”

‘A Hiết, đừng máu, …… Hít thở ……’

Giọng bác sĩ Trần bỗng trộn lẫn một âm thanh đột ngột khác.

Y như mất thăng bằng, thể hít thở.

Bác sĩ Trần bất lực, chỉ đành mở toang cửa sổ. Không khí mát lạnh ùa , y đưa tay đỡ trán, cúi đầu xuống.

Vừa ——

Là giọng của Giang Yến Trì.

“Thẩm tiểu thư cần quá lo.” Bác sĩ đẩy gọng kính, : “Thẩm đúng là tái phát, hiện giờ cũng rõ nguyên nhân. tình trạng của hơn nhiều so với năm xưa.”

“Thật ?” Thẩm Âm hốc mắt đỏ hoe, liếc Thẩm Sở, lên theo bác sĩ đến bàn làm việc, cẩn thận hỏi: “Thật sự khá hơn nhiều ? hôm qua ngất xỉu, chỉ vì ở trong gian kín……”

“Rốt cuộc là , bác sĩ Trần, ?” y cắt lời em gái, “Vì ký ức đứt đoạn, vì ……”

“Bộ não con tinh vi. Thẩm học y, chắc hẳn cũng phần nào. Khi còn nhỏ, tổn thương tâm lý quá nặng khiến não bộ thể tiếp nhận điều tiết . Chứng phản ứng sang chấn của chính là một biểu hiện của tổn thương đó. Mẹ từng hai tự sát, một bằng than, một c.ắ.t c.ổ tay. Cho nên phản ứng tâm lý của là chứng sợ giam cầm và sợ máu. Đó là di chứng do não tổn thương thể tự phục hồi.”

Bác sĩ Trần chậm rãi giải thích, nét mặt tuy nghiêm túc nhưng quá nặng nề.

Ánh mắt ông lướt qua giữa Thẩm Sở và Thẩm Âm.

“Ứng kích tổn thương mang đến, cùng với triệu chứng tương tự chứng trầm cảm mà từng mắc —— đó chính là việc ức chế và tước bỏ cảm xúc tiêu cực. Khi ký ức liên quan đến cảm xúc tiêu cực quá mạnh, não bộ của sẽ tự động làm mờ . Đây là một dạng cơ chế tự cứu khi bộ não gặp sự cố về rào chắn cảm xúc. Loại cưỡng chế tước bỏ , ngoài việc khiến một phần ký ức trở nên mơ hồ, cảm xúc d.a.o động đè nén, còn sinh một loại triệu chứng quá rõ ràng khác, gọi là chướng ngại nhận thức cảm xúc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-103.html.]

“Cái gì?”

Thẩm Sở quả thực thể tin nổi, bác sĩ Trần chính là y.

. Người bệnh khi cảm xúc d.a.o động thường cưỡng chế cắt đứt, đặc biệt là cảm xúc tiêu cực. Ví dụ như đối thủ bắt nạt sẽ tức giận, bạn bè phản bội cũng phẫn nộ, bỏ lỡ cơ hội sẽ đau buồn. Đồng thời, họ cũng khó sinh cảm xúc ỷ , mong đợi cảm động với khác, cách khác là khó cảm nhận những cảm xúc tích cực.”

Bác sĩ Trần đẩy gọng kính sống mũi: “Điểm , mười mấy năm từng nghiêm trọng. Giáo viên của khi cũng từng phản ánh với , cực kỳ hòa đồng, hành vi và động cơ đều khác biệt với trẻ bình thường. hiện tại, tình hình hơn nhiều. Thẩm , đây ngài từng làm liệu trình khai thông tâm lý nào đó ……”

“Không , từng làm trị liệu tâm lý.” Thẩm Âm cũng thấy kỳ quái. Đây là đầu tiên cô bác sĩ miêu tả bệnh tình của Thẩm Sở kỹ lưỡng đến , qua, dường như loại bệnh thể dễ dàng khỏi hẳn.

Chỉ là… năm đó thật sự hề làm bất kỳ trị liệu khai thông tâm lý nào cả.

“Như thì lạ. Có lẽ bản trải qua một kích thích vượt ngoài mức bình thường. Thích, căm ghét, sợ hãi, bi thương… những cảm xúc nếu liên tục, kéo dài và d.a.o động mạnh mẽ, đều thể ảnh hưởng sâu tới tâm lý.”

“Nói tóm , thật đáng mừng là dù bệnh tái phát, tình trạng của ngài vẫn nghiêm trọng như mười mấy năm . Khi cảm xúc thể ‘xé mở’ ngoài, chỉ cần phối hợp dùng t.h.u.ố.c và tiếp tục khai thông tâm lý, ngài sẽ nhanh chóng khá hơn.”

Tiểu Âm chắp tay ngực, đặt giữa trán, cố lau khóe mắt ươn ướt: “Thật … thật quá. Cảm ơn, cảm ơn bác sĩ Trần……”

“Anh, , thấy chứ? Ông tái phát cũng nghiêm trọng, ……”

Giọng Thẩm Âm đột nhiên yếu khi thấy thần sắc của Thẩm Sở: “Anh? Anh ?”

“Anh mới… thấy giọng Giang Yến Trì.”

“Giang Yến Trì?”

Thẩm Âm nhíu mày: “…… Ai .”

Thẩm Sở nhớ những lời bác sĩ , mơ hồ cảm thấy gì đó đúng.

Y im lặng thật lâu, đó chỉ khung cửa sổ đối diện: “Đi, đóng .”

“Anh gì cơ?”

“Đóng cửa sổ.” Thẩm Sở khẳng định, “Em yên tâm, .”

“Vẫn là đợi mai gặp bác sĩ thì……”

“Tiểu Âm, tin .”

Thấy ánh mắt trai lúc , Thẩm Âm do dự một chút gật mạnh đầu: “Được. Nếu thực sự khó chịu, em sẽ đếm đến ba, nếu trả lời, em sẽ mở cửa sổ .”

Cửa sổ một nữa khép .

Cơn đau nơi n.g.ự.c như siết chặt ập đến.

Y cố gắng hít thở, nhưng mỗi đều rát buốt, đồng thời nắm bắt lấy mảnh ký ức rách nát mờ ảo .

Trên giường, thiếu niên từ phía ôm chặt lấy y.

‘Bởi vì thích ngươi, nên sẽ chiều theo ý ngươi. Ngươi vui khi g.i.ế.c chóc, liền g.i.ế.c ngươi. Ngươi bảo vệ, sẽ hộ ngươi.’

Y gương mặt thiếu niên mang nụ thỏa mãn mà rạng rỡ, thậm chí còn mang theo chút e lệ mỏng manh.

vẫn hết tâm ý, như sợ chỉ cần bỏ sót một câu, đối phương sẽ hiểu .

‘Chỉ mong ngươi vui vẻ mà thôi.’

Rõ ràng là đêm hè, nhưng y cảm thấy như đang giữa trời đông của Đại Ngụy, gió lạnh thấu xương quét qua, khiến cả đông cứng.

Đó là đêm y c.h.ế.t.

Y nhớ .

—— Đêm y phận Hứa Thuần Mục, và c.h.ế.t trong vòng tay Giang Yến Trì.

Khi , Giang Yến Trì kề sát bên tai y, khóe miệng khẽ , ánh mắt rực sáng như .

sợ làm y tỉnh mộng, chỉ dám run giọng, khẽ nỉ non: ‘A Hiết, ngươi… từng thích ?’

Giọng yếu ớt như một đứa trẻ làm nũng mà chẳng bao giờ kẹo.

Trong âm thanh, tràn đầy bất lực và thở dài.

‘Chỉ một chút thôi cũng , ?’

Một nhói đau thắt nơi tim. Cơn đau lan rộng, khiến y nghẹt thở, co quắp giường, mồ hôi lạnh thấm ướt cả .

Thẩm Âm thấy lập tức mở tung cửa sổ, ôm chặt lấy y từ phía : “Anh, ! Không ! Cửa sổ mở , xem, mở ! Không , ……”

y còn thấy giọng em gái nữa.

Cơn ký ức mãnh liệt tràn đến, cuốn lấy y từ đầu đến chân.

Y xuyên thành kẻ tội ác ngập trời, nắm quyền Đại Ngụy triều chính nhiều năm, hô mưa gọi gió, việc ác làm sót.

Thẩm Sở vẫn luôn , xuyên thành Sở Hiết, cuối cùng y nhất định sẽ c.h.ế.t. Một kẻ mang vận mệnh tàn khốc, nghiệp chướng quấn , làm thể sống sót.

trong cục diện vốn thể sống , một , trăm phương nghìn kế mà cứu y. 

Thế nhưng , ngay từ đầu, bản y c.h.ế.t.

Đến cuối cùng, để thành tâm nguyện ban đầu, y buộc dùng đến lời nguyện lâm chung . Giam cầm Giang Yến Trì suốt một đời buồn vui.

Đem trói chặt trong cung điện dát vàng chạm ngọc, trong bức tường son cao sừng sững, giữa quyền lực rối ren và cô quạnh.

Vận mệnh của Sở Hiết hề đổi, y vẫn c.h.ế.t mùa đông năm Giang Yến Trì đăng cơ xưng đế.

vận mệnh của Giang Yến Trì, đổi .

Loading...