Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:53:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ánh mắt men theo đầu ngón tay, lướt qua mấy khung ảnh đặt kệ sách.

Mười lăm tuổi, Thẩm Âm ca phẫu thuật xe lăn, trong tay ôm một bó cúc non tươi , phía thanh niên cao ráo, tuấn tú.

Mười tám tuổi, dáng vẻ Thẩm Âm mới thi đại học xong, sống mũi vẫn mang cặp kính đen chút cũ, đang cạnh một chồng sách cao hơn đỉnh đầu ở góc tường để so chiều cao, nụ rạng rỡ lộ hai chiếc răng nanh nhọn nhỏ.

Hai mươi hai tuổi, năm cô nghiệp, đầu đội mũ cử nhân, đang treo đàn ông .

Tóc dài buông xõa, ánh mặt trời chiếu xuống lấp lánh sắc vàng rực rỡ.

Rất giống với dáng vẻ hiện tại, khắp mắt là tinh quang và lưu diễm, sáng rỡ như trời.

Điện thoại di động bất chợt vang lên. Y vốn dùng, nhưng khi màn hình sáng lên hiện khung tin nhắn: “Thẩm lão sư, sáng mai ngài ở văn phòng . Về việc mở đề tài báo cáo, ...”

Màn hình nhanh chóng tối .

Một làn sương mờ thoáng phủ đáy mắt.

Y đẩy cửa phòng .

Phía , cơn gió thổi tung tấm màn sa trắng, làm rối mái tóc trán của Thẩm Sở. Quay đầu , y thấy lầu Thẩm Âm đang mở cửa cho bác sĩ Trần.

Cô khom lưng lấy đôi giày trong tủ đưa cho đối phương, mái tóc dài như cành liễu non ven hồ rủ xuống, che khuất dáng vẻ dịu dàng.

“Ký chủ.”

Giọng của hệ thống vang lên bên tai: “Muốn trọng sinh ngay bây giờ ?”

Thẩm Sở im lặng, cô dẫn bác sĩ xuống cầu thang.

“Trọng sinh xong, thứ... sẽ từ đầu, ?”

.” Hệ thống đáp, “Ký chủ đang cảm thấy khác cướp mất ? Vậy thì, chi bằng đẩy ngã tất cả, bắt đầu hết .”

“Dù ngài cũng thành nhiệm vụ, vốn dĩ sẽ một cơ hội trọng sinh. Không dùng thì uổng quá.”

Thẩm Sở bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một chút bức bối hỗn loạn.

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, y gần như trốn tránh mà mạnh tay đóng cửa , thuận tiện tắt luôn hệ thống.

“Gần đây ngất xỉu vài .” Giọng bác sĩ truyền đến.

“Hôm qua là thứ tư. ba đều do giam cầm, mà là trong tình huống bình thường. Có một nghiêm trọng nhất là ngay trong lúc giảng bài thì ngất ... khi đó nghĩ đến nguyên nhân tinh thần.”

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Thẩm Âm gõ cửa ngoài phòng: “Anh, ở trong đó ? Bác sĩ Trần tới .”

Chỉ cách một bức tường, y gần như thể rõ giọng khẩn thiết lo lắng của cô: “Anh, , mau mở cửa .”

Người mà cô gọi là “”, y.

Trên bàn học, một tấm ảnh nào là của y. Toàn bộ đều là , nhưng cũng chẳng tấm nào thuộc về “”.

Y trai mà Thẩm Âm nhất. trong mắt Thẩm Âm hiện tại, y duy nhất hy vọng cô thể trưởng thành, bình an.

“Không trọng sinh.”

Y chậm rãi nhắm mắt, ngẩng đầu căn phòng gọn gàng ngăn nắp mắt. Phía là tiếng đập cửa gấp gáp cùng lời : “Ngài chờ chút, lấy chìa khóa.”

Khóe mắt y dần ươn ướt.

Một vị chua xót từ sống mũi dâng lên.

Từ sâu trong cổ họng, bật một tiếng nức nở khàn đục. Y trượt dọc theo cánh cửa, sụp xuống đất, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối.

Tất cả đều đang lớn lên. Chỉ cuộc đời y, mãi dừng ở tuổi mười tám.

“Ngươi trọng sinh , Thẩm Sở?” Giọng Nguyên Sở vang lên trong đầu.

Y ai nữa, nhưng cũng thể tắt giọng như tắt hệ thống.

“Nếu trọng sinh thì ?” Thẩm Sở hỏi .

“Ngươi trọng sinh , đều sẽ biến mất. Thân thể bên thế giới c.h.ế.t, thể nữa. Không đến nửa tháng, sẽ tiêu tan...

Ngươi cứu Hứa Thuần Mục, từng sẽ trả cho ngươi một tương lai sáng rực.

Cho nên, để giúp ngươi nhanh chóng hòa nhập với thế giới , ngươi nên ngoài nhiều hơn, tiếp xúc với quen...”

“Đây cuộc đời của .” 

Giọng y nghẹn : “Đây sớm... còn là cuộc đời của .”

“Ngươi đúng.”

“Ta từng cố gắng trở về, nhưng trở về thì ích gì? Trọng sinh thì ? Ta chỉ thể cùng Thẩm Âm đến cái c.h.ế.t... Ngay cả những ký ức từng chia sẻ, với đứa trẻ đó mà , cũng là thống khổ, chẳng nhặt . Em ở bên ngươi thì luôn , nhưng chỉ cần đổi thành , em . Ta thấy em nữa. Cuộc đời của như , căn bản... căn bản...”

Y vùi mặt đầu gối.

“Căn bản đến thứ hai.”

Lách tách—

Giọt nước mắt rơi nền gạch.

“Như . Ngươi cứu em , cho em một cuộc đời sáng rực, tươi . Như là... lắm. Ta thật sự thích Tiểu Âm bây giờ, thật sự quá thích. Dù làm , cũng thể mang cho em một cuộc đời mỹ như thế... Trọng sinh? Không cần, cần trọng sinh.”

Y lắc đầu thật mạnh.

“Người đang sống hiện tại vốn dĩ . Người em gọi ‘ trai’, cũng .”

“Không ...”

Khóe môi y khẽ cong lên, nở một nụ nhạt.

Giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt: “Tâm nguyện của xong, còn điều gì tiếc nuối. Em sống, đó là kết quả mong nhất. Cảm ơn ngươi.”

“Trên bàn còn chén cà ri nguội, bây giờ ăn vẫn còn kịp.”

“Ngày mai, ngươi lái xe... đưa em diễn tập hôn lễ nhé. Em sẽ vui.”

Giọng y mềm nhẹ, chậm rãi nhắm mắt : “Người nên biến mất... ngươi. Từ nay về , đem cuộc đời của tặng cho ngươi.”

“Xin ngươi nhất định, nhất định làm em ——”

“Vĩnh viễn cứ như .”

*

Đây là cảnh ngày đầu tiên đế đăng cơ, vốn dĩ nên vô cùng náo nhiệt, cả nước chúc mừng. 

Hiếu Nguyên Hoàng hậu đột nhiên băng hà, khiến kinh thành trong mùa tuyết kéo dài phủ lên một tầng u tối nặng nề.

Hoàng đế bí mật phát tang suốt bảy ngày, mãi đến đêm ngày ba mươi mới kéo dài.

Phủ Thái phó nổi lên một trận hỏa hoạn lớn, cháy ròng rã nửa đêm, ánh lửa chiếu rực bầu trời. Kinh động hơn nửa thành Thượng Kinh. Đến sáng hôm , phủ Thái phó vinh hoa phồn thịnh hai mươi mấy năm hóa thành một mảnh tro đen, khắp nơi tiêu điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-100.html.]

kỳ lạ là, khi lửa bốc lên, Tô Thái phó trong phủ, thoát một kiếp.

Ngày mùng Một đầu năm, lão cấu kết cùng binh mã của Dự Bắc Quận vương phủ, thêm năm vạn quân cũ Tây Bắc của Ninh Viễn Vương, trong một ngày binh lâm thành hạ.

Dự Bắc Quận vương lớn tiếng hô rằng Hoàng đế tuổi nhỏ, khó đảm đương đại nghiệp, cưới gian nịnh quyền thần làm hậu, phân thị phi. Còn Thái phó Tô Minh An cùng Lại bộ Tiết thượng thư đào phận thật sự của quá cố Hiếu Nguyên Hoàng hậu—— cô nhi họ Thẩm.

Trong lúc nhất thời, triều đình dậy sóng, trong ngoài chấn động.

Tấu chương thoái vị từng đạo dâng lên. Ngoại thì loạn chiến, nội thì lòng d.a.o động.

Chu thị vệ hầu cạnh Hoàng đế đề nghị chi bằng c.h.é.m một ngôn quan để răn đe. Hoàng đế tinh thần mỏi mệt, dường như còn sức để lo gì nữa, chỉ ở bên linh cữu Hoàng hậu.

Giằng co mấy ngày, tiếng gió trong triều càng lúc càng dữ dội.

Thế t.ử nhà Triệu, Triệu Huyên, suốt đêm tiến cung, liều khuyên Hoàng đế phế hậu.

Mấy ngày im lặng, Hoàng đế rốt cuộc ngẩng đầu, khóe mắt nứt , khàn giọng hỏi: “Nói cái gì.”

“Ngươi mặt trẫm, cái gì.”

Nếu Chu thị vệ che chắn, Triệu Huyên suýt Giang Yến Trì rút đao g.i.ế.c tại chỗ.

Triệu Huyên khẩn giọng: “Bệ hạ, nếu phế hậu để trấn an lòng , chẳng lẽ thật chờ đến khi binh phá Hoàng thành … Bệ hạ, c.h.ế.t xa, vạn việc nên lấy đại cục làm trọng. Thần sẽ lén đưa t.h.i t.h.ể Hoàng hậu ngoài cung, đợi tương lai cơ hội, lấy danh nghĩa khác mà táng Hoàng lăng. Trước mắt cần tạm thời ém chuyện xuống, che miệng thiên hạ…”

“Không cần chờ ngày .”

Giang Yến Trì trong lòng như nước đá tan chảy, chỉ lạnh lẽo đầu, tiếp tục canh giữ bên quan tài, ánh mắt c.h.ế.t lặng: “Trẫm bồi , cùng c.h.ế.t cũng .”

Ánh nến chập chờn, Kỳ Tuế cùng Chu thị vệ đều biến sắc.

“Bệ hạ, ngài nghĩ đến nương nương. Người khuất, ngài cũng nên vì mà nghĩ tiếp đường .” Triệu Huyên chau mày khuyên giải.

Giang Yến Trì vẫn một lời.

Y là Hoàng hậu của trẫm.

Đến c.h.ế.t cũng .

Triệu Huyên thấy Hoàng đế trầm mặc, chỉ cho là ngài đang luẩn quẩn trong cơn phẫn nộ, trong giờ phút then chốt chỉ hận thể dập đầu cầu xin.

Hắn cùng Chu thị vệ liếc , c.ắ.n răng tiếp: “Chuyện bên ngoài tạm , cấm quân trong tay vẫn còn thể chế ngự, năm vạn binh mã dám vọng động. Bắc Cảnh ba mươi vạn đại quân vốn do Triệu Linh Cù thống lĩnh, nay mất tích, trong tay còn nắm một nửa binh phù. Nếu điều Trường Minh quân nam hạ… đến lúc , e là muộn!”

“Bệ hạ, xin nén bi thương, hiện giờ thật sự là, thật sự là——”

Có lẽ vì đến hai chữ “Trường Minh”, sắc mặt Giang Yến Trì rốt cuộc khẽ đổi, phắt đầu Triệu Huyên.

Trường Minh, Bắc Cảnh, Trấn Quốc hầu Hứa Thuần Mục.

Ba chữ chậm rãi vang lên trong đầu, tràn đầy, chiếm hết suy nghĩ.

“Hứa Thuần Mục, chính là mệnh của .”

“Ta cầu ngươi, hãy giữ kín thế của Hứa Thuần Mục, để cả đời làm nhà họ Hứa mà sống yên . Bảo hộ , che chở , để bình an tự tại.”

“Ta sống một cuộc đời giống .”

Những lời quen thuộc từng câu từng chữ vang lên bên tai, như lưỡi d.a.o sắc cứa sâu ngực.

Những lời hứa ngọt ngào đêm , giờ phút hóa thành nỗi đau ngấm tận xương, dường như nghiền nát trái tim c.h.ế.t lặng mấy ngày nay của .

“Ta thề, đến ngày nắm trọn hoàng quyền, nhất định sẽ xét oan án của Thẩm gia, rửa sạch nỗi nhục bao phủ hơn hai mươi năm, gỡ bỏ xiềng xích phận tàn khốc trói buộc ngươi nửa đời.”

“Ta sẽ để ngươi, để Hứa Thuần Mục, đường đường chính chính sống đời , vô ưu vô lo.”

Hắn từng cho rằng, khi Sở Hiết c.h.ế.t, trái tim cũng cùng tan biến, chẳng còn điều gì thể khiến động lòng. hóa , vẫn thể đau hơn thế nữa.

Sở Hiết sẽ c.h.ế.t, hồi quang phản chiếu cuối cùng, chỉ là vì yên lòng với Hứa Thuần Mục.

Cho nên, y đem tàn cuối cùng, giao Hứa Thuần Mục cho .

Nếu ép thoái vị, Tô Minh An nâng tân đế lên ngôi, nắm trọn quyền trong tay, thì Hứa Thuần Mục, cô nhi cuối cùng của Thẩm gia chắc chắn sẽ thể sống sót.

Chỉ vì lời phó thác cuối cùng của Sở Hiết, hiện giờ thể c.h.ế.t, thậm chí quyền trong tay cũng thể buông. Nếu , y—— Hứa Thuần Mục—— sẽ thể sống tiếp.

Hắn bắt buộc miếu đường, nắm quyền tối thượng, mới thể mưu cầu một con đường sống cho hậu nhân của tội thần phản quốc.

Giang Yến Trì khẽ , trong mắt ướt đẫm.

… Hứa Thuần Mục.

Hiện giờ ?

Đột nhiên, như nhớ điều gì.

Trước khi Sở Hiết c.h.ế.t, từng một phong thư.

cho Hứa Thuần Mục.

Trong trí nhớ lóe lên một chi tiết, khi đặt thước chặn giấy cho Sở Hiết, hình như đến ba tờ giấy thư.

khi đuổi ngoài để Sở Hiết , trở thì chỉ còn một tờ gửi , giấy Tuyên Thành bên gió thổi bay, chỉ còn một tờ trống.

Vậy tờ thứ hai ?

Đôi mắt chợt sáng, về chiếc quan tài đen nhánh. Chẳng lẽ… ngoài thư gửi Hứa Thuần Mục, còn một phong khác?

Nhiều ngày nay, Giang Yến Trì từng để ai bước Thừa Loan điện. Hắn như kẻ điên lao , lật tìm khắp nơi bàn, giường, trong tủ áo, đến cả giày cũng bỏ qua. vẫn thấy.

Chẳng lẽ nhớ lầm?

Hắn nhớ khi đêm đó trở về, thần sắc Sở Hiết thôi. Nhớ đến tiếng gọi đêm khuya , ai đáp .

Thời gian ngắn ngủi, sức lực khi của Sở Hiết yếu, nếu thật gì, hẳn là thể giấu kỹ.

Nơi cần tốn sức thì thể dọn , bàn dễ ướt, giường dễ nhàu nát.

Giang Yến Trì cố ép bình tĩnh .

Sở Hiết nhất định để thư.

Nếu đổi , sẽ giấu ở , nơi chắc chắn thể tìm thấy, mà thư hư hại.

Ngồi xuống bàn, mô phỏng tầm mắt Sở Hiết ngày , đảo qua một vòng, ánh mắt dừng ở gương đồng giá bên cửa sổ.

Trong thoáng chốc hoảng hốt, dường như thấy trong gương phản chiếu đôi mắt sáng môi hồng của nọ, mỹ nhân áo lộng lẫy.

Hắn bổ nhào đến gương, mở chiếc hộp gỗ chứa trang sức trâm cài, quả nhiên thấy bên trong đặt ngay ngắn một tờ giấy thư.

Ép trang giấy, chính là cây trâm hồng nhung lạc vũ bẻ gãy.

-----

Tác giả lời :

Ta , mấy chương sẽ cực ngược.

Chính là mấy chương .

Giang nhóc con với Sở nhóc con, phá thì xây .

Sẽ HE, đừng hoảng.

 

Loading...