Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Bị Cả Nhà Đọc Tâm - Chương 94: Thẩm Tiểu Du Tinh Quái Như Quỷ Linh
Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:14:42
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị Thẩm Du vô tình nhạo, Diêu Mậu Lâm trừng mắt khó tin, định đầu tố khổ với bạn cùng bàn thì tiếng còi cắt ngang.
Môn thể d.ụ.c nhiều hạng mục và thời gian gấp gáp, giáo viên cho nghỉ ngơi mấy phút giục tiến hành hoạt động tiếp theo.
Thẩm Du nghiêm túc banh khuôn mặt, cánh tay cũng cứng đờ duỗi thẳng tắp, tuy rằng chỉ với mấy tiết học ngắn ngủi thành công từ 0 đạt đến mười chuyền bóng chuyền điên cuồng, nhưng vẫn yêu cầu đuổi theo bóng mà chạy.
Tiếng chuyền bóng điên cuồng vang lên từng đợt, trong đám còn thường xuyên truyền đến tiếng chào hỏi duyên dáng.
Thẩm Cẩn cũng ôm bóng bên cạnh, tuy rằng đa các môn vận động đều thể tham gia, nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ chuyền bóng hoặc nhặt bóng, phần lớn thời gian đều giúp giáo viên sắp xếp thiết .
Chỉ trong một phút ngắn ngủi, Thẩm Du liên tiếp bóng lướt qua, nghĩ đến việc ít nhất mười giây hoa phí việc đuổi bóng, Thẩm Du liền tức giận đến nghiến răng.
Mãi mới chịu đựng đến khi huấn luyện kết thúc, tiếng tuyên bố hạng mục cuối cùng vẫn là chạy đường dài, suýt nữa thì mềm nhũn chân.
"Lãi sư ơi, em đưa bóng chuyền về phòng chứa đồ ạ." Thẩm Du xoay tròn đôi mắt to, cố gắng chân thành Hồng lão sư.
Là một giáo viên thể d.ụ.c làm nghề hơn hai mươi năm, Hồng Kiện cùng bao nhiêu giáo viên và học sinh giao tiếp, Thẩm Du mở miệng là ông thiếu niên non nớt mặt đang ý đồ gì.
Nghĩ đến thái độ khó thành lời nhưng nghiêm túc của Thẩm Du, cùng với thành tích miễn cưỡng vượt qua tiêu chuẩn, Hồng Kiện định mở một mắt nhắm một mắt mà đồng ý, liền thấy khác mở miệng.
" Lão sư, em giúp Tiểu Ngư Nhi!" Diêu Mậu Lâm mạnh mẽ vỗ vai Thẩm Du, dường như chứng minh lời : "Thân thể nhỏ bé của , áp lực quá lớn sẽ ."
Kỷ Từ Sầm Diêu Mậu Lâm giành một bước, vô ngữ mà run run khóe miệng, luôn cảm thấy sắp xong .
Quả nhiên, Hồng lão sư trực tiếp cắt ngang lời lảm nhảm của Diêu Mậu Lâm.
"Tinh lực dồi dào như , lát nữa xem thành tích của ."
Hồng Kiện tức giận Diêu Mậu Lâm, thằng nhóc ba ngày hai bữa huấn luyện nửa chừng chạy chơi bóng rổ, còn tưởng rằng những tâm tư nhỏ nhặt đó.
Lo lắng các bạn học cảm thấy bất công, ông liếc mắt Thẩm Du với đôi mắt to tràn đầy mong đợi, cố gắng mặt biểu cảm tuyên bố: "Đều thành thật trở về, chạy xong cùng dọn dẹp."
"Ngao ——"
Cùng với tiếng thở dài của , Thẩm Du buộc đường đua, khi ngang qua Diêu Mậu Lâm, đầu suýt nữa thì vươn lên trời cao.
"Tôi lòng mà." Thấy Thẩm Du nhe răng với , Diêu Mậu Lâm chút chột , cố ý sang chuyện khác, dám đối mặt với bạn nhỏ.
Trắng tay một hồi, Thẩm Du chống nạnh, tức giận dùng m.ô.n.g đẩy Diêu Mậu Lâm sang một bên, đương nhiên là "chiếm tổ chim khách", còn quên khinh bỉ giơ ngón cái lên.
Đầu ngón tay út bẻ xuống, Thẩm Du hừ một tiếng đầu, đối diện với khuôn mặt căng thẳng của Thẩm Cẩn, im lặng xoay trở .
Chứng kiến biểu hiện "trong cơn giận dữ, giận dỗi một chút" của Thẩm Du, Kỷ Từ Sầm âm thầm nâng cấp độ nguy hiểm của Thẩm Cẩn lên một bậc, đó chen chúc bên cạnh Thẩm Du.
"Không chứ?" Bị buộc lùi một nữa, Diêu Mậu Lâm ngơ ngác về phía Kỷ Từ Sầm: "Sao ? Lý do chen hàng là gì?"
"An ủi A Du chọc tức." Kỷ Từ Sầm đầu , trong mắt mang theo vẻ ghét bỏ: "Nếu , A Du..."
Thẩm Du tức giận đầu , Diêu Mậu Lâm với ánh mắt đầy vẻ khó chịu.
Lại nữa nhận cảnh cáo, Diêu Mậu Lâm rốt cuộc thành thật im miệng, ánh mắt phục mà liếc về phía Kỷ Từ Sầm.
Rõ ràng là phong nhã lạnh lùng, đạm mạc tự phụ, Kỷ Từ Sầm cứng nhắc từ vẻ phong độ nhẹ nhàng của Kỷ Từ Sầm, vẻ đắc ý vui mừng của kẻ tiểu nhân.
Cam!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-94-tham-tieu-du-tinh-quai-nhu-quy-linh.html.]
Diêu Mậu Lâm thề, nhất định vạch trần bộ mặt thật của Kỷ Từ Sầm, làm Thẩm Du rõ bạn cùng bàn bụng trong lòng !
Không Diêu Mậu Lâm trong lòng bách chuyển thiên hồi, Thẩm Du môn thể d.ụ.c tàn phá kéo thể mệt mỏi về nhà, cặp sách còn cởi liệt ghế sofa, mệt đến nỗi đầu cũng nhấc nổi.
"Lại nữa ? Tổ tông bé nhỏ của !"
Biến việc học đại học thành việc chấm công đúng giờ, Thẩm Tinh Thước ngoại trừ việc học hàng ngày và huấn luyện đội, thời gian còn đều chạy về nhà.
Hoàn quên những lời thề son sắt "Trưởng thành sẽ dọn ngoài, bao giờ thấy Thẩm Du cái thằng em nữa" của năm xưa.
Thẩm Du hai hỏi thăm, Thẩm Du mãi mới chậm cảm xúc đang dâng trào, lóc tố cáo chơi tiểu thông minh Diêu Mậu Lâm chặn ngang một dao, buộc chạy bộ.
Hiển nhiên, Thẩm Du đang mơ hồ trong cơn tức giận quên mất hai nhà là sợ thiên hạ loạn, lập tức chút lưu tình nào mà phá lên, thậm chí quên khoe khoang mà truyền thụ kinh nghiệm.
"Em nên im miệng trực tiếp làm việc, ai bảo kéo cái giọng nhỏ bé mà kêu, cái gọi là tật giật ." Thẩm Tinh Thước ghét bỏ mà lắc đầu lia lịa, thằng em ngốc nghếch hiển nhiên chân truyền của .
Thẩm Du là thật sự ngốc, làm một thiếu niên chỉ nhảy nhót theo khuôn phép cũ, thật sự từng nghĩ đến việc làm như .
"Chậc chậc chậc! Thẩm Tiểu Du, em còn học hỏi hai nhiều lắm đó!" Nghĩ đến những công tích vĩ đại của khi còn học, Thẩm Tinh Thước vỗ vỗ những mảnh vụn trong tay, hứng thú ngẩng cao mà chia sẻ.
"Thẩm Tinh Thước, em lời nào ho hơn ?" Mới tan tầm gặp một thằng em dạy hư một thằng em khác, quan trọng là hai đứa còn vẫn đang bên cạnh , Thẩm Tự Bạch cảm thấy huyết áp tăng vọt.
"Đâu , cái ... tăng tiến tình cảm em ?" Thẩm Tinh Thước đối diện với ánh mắt của cả chút chột , yên lặng rụt cánh tay đang phấn khích , ngay cả bàn chân cũng thành thật đặt xuống.
Thẩm Du cũng theo rụt rụt đầu, dù cũng là dẫn chủ đề, thấy ánh mắt của cả thường xuyên đảo qua, nhanh nhẹn gãi đầu sang chuyện khác.
"Anh hai, giấc mơ minh tinh của vẫn thuận lợi chứ?" Nghĩ đến buổi tuyển chọn, ánh mắt Thẩm Du lập tức tràn ngập tò mò.
"Cái gì thuận lợi ." Thẩm Tinh Thước c.ắ.n hạt dưa, một tay xoa cái đầu tò mò của Thẩm Du trở , mới khoan t.h.a.i hứng thú mở miệng.
"Ra mắt cũng chỉ là qua đường nhỏ thôi, nhiều đại lão như , ai mà cứ chằm chằm mấy trẻ tuổi làm gì."
"Cũng khá ." Thẩm Du thấy Thẩm Tinh Thước dường như hứng thú lắm, chỉ thể khô khan an ủi: "Ít nhất sẽ mắng."
"Sách!" Thẩm Tinh Thước ghét bỏ chép miệng, đồng tình với lời của thằng em : "Tuy rằng fan, nhưng antifan vẫn nhiều, đây cũng là huyền thoại mắng đó."
Nói đến việc mắng, Thẩm Tinh Thước dường như tâm thái , còn hứng thú móc điện thoại thành tiếng.
"Còn nhỏ tuổi phẫu thuật thẩm mỹ, trách cái mũi cao như ."
Thẩm Tinh Thước ha ha mà vỗ đùi, ngữ khí là tự luyến: " cứ coi như là khen trẻ trung, khen ."
"Nhảy cứng đờ như mà còn thể mắt, ô dù ."
Đọc đến đây Thẩm Tinh Thước chính cũng vui vẻ: "Chắc là antifan của tuyển thủ đào thải, bất bình cho , nhưng cũng thông minh, thẳng tên chính chủ."
"Còn cái , Kiều Lạc bò... Ưm?" Thẩm Tinh Thước trợn tròn mắt, dường như thể tin tin tức mắt: "Cái cũng chụp ? Paparazzi lợi hại ?"
Thấy Thẩm Tinh Thước chỉ đơn thuần là kinh ngạc vì chụp , Thẩm Du khỏi tò mò dò đầu , "Đây là thật ?"
[Không ! Chẳng lẽ Kiều Lạc vẫn ở bên Sở Nghiêu? Cốt truyện mạnh mẽ đến ?]
"Cũng hẳn." Nghĩ đến việc Thẩm Du cũng coi như quen Kiều Lạc, ánh mắt Thẩm Tinh Thước chút kỳ dị.
" xác thực là một bạn, còn trai."