Không tin sự thật đáng lo , Thẩm Tinh Thước cẩn thận nâng khuôn mặt Thẩm Du, nghiêng đầu trái , luôn cảm thấy em trai thể ngốc đến .
Không đợi Thẩm Tinh Thước tiếp tục kiểm tra, một nhóm bác sĩ ồ ạt xông phòng bệnh. Vị bác sĩ già đầu thậm chí rưng rưng nước mắt.
Cậu nhóc viện ba tháng, mái tóc thưa thớt của ông rụng ít. Nghĩ nát óc cũng hiểu, rõ ràng cơ thể hồi phục tại vẫn tỉnh . Không ngờ Thẩm Du , ba tháng mà như gì, hôm nay tỉnh như gì xảy .
“Xin mời nhà ngoài, chúng cần kiểm tra .”
Trong phòng bệnh chỉ tiếng ồn ào của Thẩm Tinh Thước, bác sĩ chuẩn tái khám dừng , cuối cùng nhịn mà mời ngoài.
Thẩm Tinh Thước cam lòng rời , em trai khó khăn lắm mới tỉnh, còn xác định xem Thẩm Du ngốc thật .
Trong lúc chờ đợi kiểm tra, Thẩm Trường Canh và Lâm Du Tĩnh đến. Không lâu , Thẩm Tự Bạch cũng đến, vẻ mặt phong trần mệt mỏi. Bộ vest xộc xệch cho thấy từ công việc vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy Thẩm Tinh Thước chổng m.ô.n.g lên rình rập ở cửa, trái tim Thẩm Trường Canh cũng thắt . Ông bước nhanh tới, lay lay vai con trai thứ hai, “Tiểu Du thật sự tỉnh ? Có gì ?”
Thẩm Tinh Thước ba dọa đến suýt nữa nôn cả cơm nguội. giơ tay đầu hàng, định than vãn thì bắt gặp ánh mắt như hổ rình mồi của cả, chỉ đành bặm môi lầm bầm.
"Tỉnh , nhưng ngốc."
Sợ ba và cả tin, Thẩm Tinh Thước thở dài, khoa chân múa tay kể chuyện trong phòng bệnh một cách lưu loát. Thẩm Tự Bạch càng lúc càng cạn lời, dù cũng hiểu rõ em trai do chính nuôi lớn. Thẩm Tinh Thước thì nghiêm trọng, nhưng sự thật chắc chắn phóng đại gấp mười .
Lải nhải một hồi, Thẩm Tinh Thước miệng khô lưỡi khô, đối diện với vẻ mặt nỡ của ba và cả. Ngay cả me yêu thương cũng chỗ khác, đối diện với .
Một nghẹn ở cổ họng, Thẩm Tinh Thước kịp phản ứng, cửa phòng bệnh mở . Một đám bác sĩ áo blouse trắng ùa .
"Cơ bản là vấn đề gì." Vị bác sĩ già chau mày gần như thành hình thắt nút, nhưng vẫn làm tròn bổn phận thuật kết quả kiểm tra, "Các chỉ cơ thể đều bình thường. Hai ngày chú ý ăn uống thanh đạm."
Lời bác sĩ dứt, Lâm Du Tĩnh liền sốt ruột đẩy cửa . Thiếu niên mà họ lo lắng suốt ba tháng đang nghiêng đầu, hì hì với vẻ mặt kích động.
"Xem! con em ngốc mà!"
Thẩm Tinh Thước thò đầu từ giữa vai ba và cả, nhón chân nghiêng luồn qua khe cửa, giơ hai ngón tay lắc lư mặt Thẩm Du.
"Nói cho hai , đây là mấy?"
Thẩm Du chua xót vì thấy khuôn mặt tiều tụy của , nhưng hai câu của Thẩm Tinh Thước làm cho tỉnh táo, thậm chí lười biếng đến mức buồn trợn mắt.
"Không chỉ ngốc, chẳng lẽ còn mất trí nhớ?"
Thấy Thẩm Du bằng ánh mắt kỳ lạ, Thẩm Tinh Thước chuẩn diễn cảnh trong phim truyền hình để lay tỉnh, nhưng đụng cơ thể yếu ớt của em trai, đành đau đớn vỗ đùi.
"Không chỉ biến thành ngốc dưa, còn nhận ! Thẩm Tiểu Du đáng thương của ơi, thật sự thành cá ngốc !"
"Anh hai, im miệng ? Em điếc luôn ."
Thẩm Du khẽ nâng đôi mắt nặng trĩu. Nếu cơ thể yếu ớt, bật dậy bịt cái miệng ồn ào của Thẩm Tinh Thước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-114-anh-hai-tham-lien-tuc-bi-thuong.html.]
"Vẫn còn nhớ !" Thẩm Tinh Thước ngừng gào thét, dường như cảm thấy mất mặt, lầm bầm với giọng oán trách, "Sao sớm?"
Thẩm Du im lặng. Mình ba tháng , Thẩm Tinh Thước nhảy tưng tưng nửa ngày nghi ngờ đầu óc vấn đề nhỉ?
Thẩm Tự Bạch đắp chăn cho Thẩm Du, cốc một cái đầu Thẩm Tinh Thước, chút nào nghi ngờ em trai vấn đề.
"Tinh Thước, nãy con chính con là thứ hai mà." Lâm Du Tĩnh đành lòng thấy đứa con ngốc trêu, thở dài đưa quả táo trong tay qua, "Ăn nhiều chút cho bổ."
"Mẹ, cũng tha cho con."
Thẩm Tinh Thước nhớ hớ hênh tự giới thiệu, cố chấp tự tìm cách chữa , "Tiểu Ngư Nhi đây là mấy ?"
Nhìn hai tiếp tục ngốc nghếch giơ "một", Thẩm Du nâng cánh tay rã rời, bẻ ngón tay đang giơ lên của Thẩm Tinh Thước trở , "Anh hai, cần nhấn mạnh ý nghĩa của hai như ."
Thẩm Tinh Thước: Sao cảm giác châm chọc nhỉ?
Thấy Thẩm Du vẫn còn tâm trạng đùa giỡn, cơ thể căng thẳng của Thẩm Trường Canh từ từ thả lỏng, bàn tay to nhẹ nhàng đặt lên đầu Thẩm Du, giọng khàn nhiều, "Không là , là ."
Thẩm Du, đứa con ngoan như , vốn dĩ nên cưng chiều vô tư vô lo, chứ gặp những trắc trở như thế.
Thẩm Du nén sự khó chịu của cơ thể rã rời, ân cần dụi cánh tay ông, đôi mắt hạnh tràn đầy ỷ và lạc quan.
Nhận cơ thể em trai yếu ớt, Thẩm Tự Bạch chỉnh gối tựa lưng Thẩm Du. Cả gia đình yên lặng xuống, nhỏ giọng trò chuyện về những chuyện xảy trong suốt thời gian .
Những khác Thẩm Du tỉnh là giờ học. Cả hai em đều đón đưa bằng xe riêng. Cửa còn bảo vệ ẩn , đề phòng con cái gặp chuyện.
Thẩm Quân và Thẩm Cẩn hề phản đối sự sắp xếp , việc Thẩm Du thương gióng lên hồi chuông cảnh báo trong lòng họ.
Đặc biệt là Thẩm Cẩn, cuối tuần thậm chí còn luyện tập màng sống c.h.ế.t.
Nhận thấy hai bảo vệ ẩn trong bóng tối, Thẩm Cẩn thẳng về phía , cơ thể nghiêng về phía Thẩm Quân để bảo vệ.
Thần kinh căng thẳng chỉ thả lỏng khi trong xe. Thẩm Cẩn hiệu cho trai lên xe, cũng theo. Chiếc xe gia cố là thời gian hiếm hoi hai em thể thư giãn.
"Ba và cả đến ?" Thẩm Cẩn nhạy bén nhận sự đổi, ngay đó kinh ngạc thốt lên, "Anh tỉnh ?"
Là tài xế của nhà Thẩm gần 20 năm, chú Trần đương nhiên hiểu tình hình chủ nhà. Nghe , nụ mặt chú thể kìm , " , thiếu gia Tiểu Du tỉnh . Buổi trưa còn uống một bát canh."
Xác nhận suy đoán, Thẩm Cẩn sốt ruột giục tài xế đầu. Chiếc xe vội vã chạy , trông đột ngột giữa đoàn xe đang chạy chậm.
Kỷ Từ Sầm thấy chiếc xe của nhà Thẩm bên cạnh tỏa vẻ vội vã, đáy mắt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, chút do dự đổi kế hoạch, "Không về nhà nữa, đến thẳng bệnh viện."
Diêu Mậu Lâm và Triệu Cẩm Nhậm khỏi cổng trường, thấy hai chiếc xe lao chỉ còn khói. Triệu Cẩm Nhậm bên cạnh đoán:
"Không chừng, Thẩm Du tỉnh ?"
"Chú Uông, theo đội xe phía , ong ong ong!"