Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Bị Cả Nhà Đọc Tâm - Chương 100: Đại Hội Thể Thao
Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:14:49
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Từ Sầm tức giận đến bốc hỏa, nhưng khóe mắt kích thích đỏ hoe, trông như một chú ch.ó lớn chịu ủy khuất cực kỳ.
Còn Diêu Mậu Lâm, cổ áo kéo chặt, trong lòng chột nhưng ánh mắt vẫn lướt qua lướt , bộ dạng tức giận của Kỷ Từ Sầm mà vẫn quên thêm, “Đều là một nhà, nhượng một chút .”
Thấy Kỷ Từ Sầm bình thường luôn tràn đầy sức chiến đấu giờ tức đến nên lời, Triệu Cẩm Nhậm hít một kéo kẻ đầu đàn , ngờ Diêu Mậu Lâm cứng đầu bám lấy bàn bếp.
“Tôi còn kịp thể hiện tài nghệ nấu ăn tuyệt vời của cho Tiểu Ngư Nhi xem! Không khoác lác , món dưa chuột trộn của cả ba tự tán thành đấy.”
Ba Diêu vì vợ xuống bếp, đè nén lương tâm mà khen tài nấu ăn của con trai kế thừa chân truyền của vợ, mới thành công khiến Diêu rời khỏi bếp.
Đương nhiên, ba Diêu cũng dối, Diêu Mậu Lâm thật sự chép y nguyên cách làm của Diêu, món dưa chuột trộn làm phong cách riêng, thể so sánh với cơm giảm cân.
Nghe Diêu Mậu Lâm lên tiếng mà tự hiểu lấy, Thẩm Cẩn đầu về phía trai tiện nghi đang xì xụp ăn trái cây bên cạnh, phát từ nội tâm cảm khái.
“Diêu Mậu Lâm thật sự là chân ái, đổ mồ hôi rơi lệ cũng quên hỏi sở thích của .”
Cảm khái từ đáy lòng thu hút sự chú ý của Thẩm Du, ngược Thẩm Quân bên cạnh ngẩng đầu, ánh mắt liếc qua Triệu Cẩm Nhậm bên cạnh, như vô tình tiếp lời.
“Trước khi Diêu Mậu Lâm đến còn Triệu Cẩm Nhậm thích cà chua, bàn đồ ăn vặt đều là vị cà chua.”
Triệu Cẩm Nhậm vốn quen sống thu bỗng nhiên cúi đầu, dường như ngượng ngùng, ho khan che giấu sự tự nhiên của .
Cặp song sinh ăn ý , Thẩm Cẩn gần như ngay lập tức hiểu ý của trai, ngờ trai bình thường chỉ chuyên tâm học hành quan sát tỉ mỉ đến , nghĩ khóe miệng khỏi nhếch lên.
Mãi mới ầm ĩ ăn xong bữa cơm, buổi liên hoan Chủ Nhật cuối cùng cũng sống còn gì luyến tiếc kết thúc. Kỷ Từ Sầm càng là khi Diêu Mậu Lâm hỏi “Có cần ngủ cùng ?”, quyết đoán đuổi .
Nghĩ đến ngày mai học, cảm xúc của Thẩm Du thể thấy rõ bằng mắt thường mà buồn bã, Diêu Mậu Lâm bên cạnh cũng thở ngắn than dài theo, trong bọn họ thì hai họ là ghét học nhất.
“Không , nhanh thôi mà.” Triệu Cẩm Nhậm hai bình thường vui vẻ giờ như ch.ó con héo úa, nhịn an ủi, “Hai ngày học, ba ngày đại hội thể thao, tương đương với xem khác chạy bộ thôi.”
Thẩm Du an ủi gật đầu, thứ Hai thứ Ba nhiều tiết, hơn nữa vận động viên cần huấn luyện, thời gian chắc chắn sẽ thoải mái.
Diêu Mậu Lâm gục mặt xuống, vốn tưởng rằng bạn bè đang an ủi , ngờ dùng để an ủi, khuôn mặt hưng phấn của Thẩm Du, lập tức càng tang thương.
Những khác ăn ý giả vờ thấy ánh mắt tổn thương của Diêu Mậu Lâm, hiếm khi yên tĩnh đương nhiên nghỉ ngơi thật , nếu Thẩm Du lời nào thì càng .
Đưa Triệu Cẩm Nhậm và Diêu Mậu Lâm về nhà , một vòng về, Thẩm Du ngáp dài liên tục, thấy Thẩm Tinh Thước đang thu dọn đồ đạc chuẩn chuồn mất ở cửa liền lập tức tỉnh táo .
“Đồng chí Thẩm Tiểu Du, cả đồng chí Tiểu Quân Tiểu Cẩn nữa.” Thẩm Tinh Thước diễn kịch nhập vai, khi còn quên diễn một đoạn, “Anh trai các em sắp xa , cần quá nhớ nhung nhé!”
Giọng điệu đầy nhịp điệu phối hợp với câu phiêu dạt lãng tử, còn tưởng rằng rời mười năm nửa năm.
Thẩm Cẩn vốn dĩ phản ứng ông hai điên , nhưng đối diện với ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Tinh Thước, mím môi băn khoăn một lát thốt hai chữ, “Bảo trọng.”
Thẩm Quân chuẩn cất bước liền cẩn thận trai giữ chặt, buộc cùng hòa tập thể, " trai cần thận.”
Thẩm Du thì lo lắng hai, dù cũng giao tiếp với nhân vật chính, tuy rằng cốt truyện lệch đến ruột cũng nhận , nhưng cẩu huyết mới là thái độ bình thường của cuộc sống.
“Anh hai, trong công việc ngoan ngoãn lời, nhưng cũng thể quá lời.” Thẩm Du lo lắng căng mặt, lời thấm thía dặn dò, “Nếu bắt nạt , cứ… tìm cả mách tội!”
Nghe thằng em hùng hồn mách tội, Thẩm Tinh Thước trợn trắng mắt, “Anh còn tưởng vấn đề em giải quyết cho chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-thieu-gia-gia-toi-bi-ca-nha-doc-tam/chuong-100-dai-hoi-the-thao.html.]
“em nào bản lĩnh !” Thẩm Du chột , thấy ánh mắt hai hài hước, chống nạnh ý bảo hai nhanh .
“Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng cả mạng xã hội tẩy chay!”
Mãi mới chịu đựng hai ngày học, Thẩm Du vác đồ ăn vặt chạy thẳng đến sân thể dục, chiếm cứ vị trí phong thủy bảo địa quan sát từ lâu.
Không ít lớp đều chuẩn biểu ngữ cổ vũ, đen nghịt khán đài cao, các bạn học đang chạy mà cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết.
Thẩm Du c.ắ.n khoai tây chiên giòn rụm, thỉnh thoảng lên hò hét cổ vũ, vì quá mức nhiệt tình và cuồng nhiệt, vinh hạnh giáo viên chủ nhiệm chọn làm đội trưởng đội cổ vũ.
Giao phần khoai tây chiên còn cho Thẩm Quân và Triệu Cẩm Nhậm, Thẩm Du đầy vẻ nghi thức nghiêm túc sửa vạt áo, hít một nhận lấy dùi trống bạn học đưa qua, dùng sức gõ xuống.
“Lớp bảy, cố lên!”
“Lớp bảy, tất thắng!”
Có lẽ là do nhân duyên của Thẩm Du , hoặc là giọng sức lôi cuốn, ít hùa theo cùng hò hét, khiến Thẩm Du vô cùng hưng phấn, suýt chút nữa nhảy lên gõ trống.
Triệu Cẩm Nhậm cầm đồ ăn vặt Thẩm Du đưa cho, buộc nhận lấy sứ mệnh, hai ngày nay miệng từng ngơi nghỉ. hỏi, "Cậu ở nhà cũng ?"
Thẩm Quân nghiêng đầu suy nghĩ, cách đó xa đang hận thể bay lên trời cao, cân nhắc từ ngữ đáp lời, "Cũng tạm. Ở nhà hai."
Ngụ ý là, ở nhà những món ăn vặt đều do Thẩm Tinh Thước thu dọn, còn ở trường học thì họ gánh vác trọng trách .
Triệu Cẩm Nhậm giật gật đầu, tuy từng gặp nhị thiếu gia nhà họ Thẩm, nhưng miêu tả thì hẳn là một trai , yêu thương em trai.
Khí Thế Hừng Hực Trên Khán Đài
Hai đang khán đài chậm rãi trò chuyện, phía Thẩm Du dần hưng phấn, khẩu hiệu càng hô càng vang.
"Kỷ Từ Sầm, cố lên! Kỷ Từ Sầm, xông lên!"
"Diêu Mậu Lâm, lấy hết sức ăn cơm !"
1500 mét ước chừng năm vòng, Thẩm Du mấy đang giằng co đường đua, còn hai vòng nữa liền kéo dài giọng, sợ hai đang cổ vũ.
Thẩm Cẩn kết thúc trận chung kết 200 mét trở về lớp, liền thấy giọng bổ nhào của ông trai tiện nghi, nhịn bảo các bạn học khác tiếp sức, đừng để thật sự hô đến khản cổ.
Thấy em trai đạt quán quân trở về, Thẩm Du tràn đầy kiêu ngạo, nhanh nhẹn buông dùi trống trong tay, chạy những bước nhỏ đến bóp vai cho Thẩm Cẩn, "Tiểu Cẩn vất vả , đại công thần của lớp bảy!"
Vừa lấy nước ân cần bóp vai, chỉ trong vài phút, đường đua bắt đầu tăng tốc nước rút. Nghe tiếng hò reo cực kỳ kịch liệt của các bạn học, Thẩm Du nhịn ngó đầu qua.
Bắt đầu nước rút!
"Hạng nhất thật lợi hại, kéo giãn cách 100 mét . Kỷ Từ Sầm chắc là hạng nhì, Diêu Mậu Lâm lẽ hạng tư!" Thẩm Du nhảy nhót lướt qua đầu những khác, căng thẳng báo cáo tiến độ.
"Kỷ Từ Sầm là hạng nhất." Thẩm Cẩn gõ gõ đầu Thẩm Du, ánh mắt về phía sân thể d.ụ.c kìm mang theo nhiệt huyết.
"Bình thường em chuyện với , ngờ giờ tự tin đến ." Thẩm Du ngưỡng mộ em trai khẩu thị tâm phi, tặc lưỡi cảm thán tình bạn muôn năm.
"Có khi nào là, bạn học phía vượt một vòng ?"