Editor: Trang Thảo.
Từ bệnh viện , bắt xe đưa đến một khách sạn môi trường khá . Sau đó lấy nước cho rửa mặt, rửa tay và lau chân.
Tôi quan sát một vòng. Căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, giường chiếu phẳng phiu. Trên bàn đặt một chiếc ba lô lớn. Có lẽ lúc Bùi Sương biến mất ban nãy là để đặt phòng.
“Mấy tên lưu manh cướp tiền là do tìm ?”
Bùi Sương thành thật thừa nhận: “Tôi tìm đấy, để em rằng ngoài mà thì em sống nổi .”
Tôi mắng một câu: “Đồ tồi.”
Anh chẳng thèm để ý, lấy từ ba lô bộ quần áo mua cho đó. Anh bước tới, phớt lờ ánh mắt kinh ngạc của mà lột sạch đồ .
Mặt đỏ bừng vì hổ, vội vàng co chân ôm lấy : “Anh còn mang theo quần áo của đến để bắt ?”
Bùi Sương đó, từ cao xuống, thu trọn vẻ quẫn bách của mắt khẽ một tiếng.
Tôi phồng má, vui.
Bùi Sương lúc mới kéo , ôm lên đùi mặc quần áo cho . Sau đó nâng cằm lên, hôn thêm mười mấy phút nữa. Mãi đến khi nhũn trong lòng , tưởng như sắp tan chảy mới buông .
Lòng bàn tay thô ráp lau vệt nước nơi khóe miệng , khàn giọng : “Tôi cung phụng em như thế mà em còn vui. Ra ngoài chịu khổ đủ chứ, thấy sướng ?”
Lúc phát hiện biến mất, nhờ em dò tìm, nhanh chóng thu dọn hành lý chi một khoản tiền lớn thuê xe riêng đuổi theo đến tận đây.
Tôi l.i.ế.m vành môi đau: “Tại làm thôi. Anh mà làm thì chẳng chạy.” Tôi lầm bầm oán giận: “Cứ làm như gì cũng lấy bản đổi với . Tôi tình nhân b.a.o n.u.ô.i .”
Bùi Sương ngẩn . Anh vốn vụng chèo khéo chống: “Tôi ý đó.”
Tôi đẩy bò lên giường, lảng sang chuyện khác: “Hai ngày nay chẳng ngủ ngon chút nào.”
Bùi Sương cũng nhận gầy : “Ngủ một lát , xuống mua đồ ăn cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nguoi-yeu-cu-kieu-ky-cua-thao-han/chuong-8-loi-hua-cua-bui-suong.html.]
“Tôi đói, đây ôm ngủ .”
Đêm nay thực sự dọa sợ. Sau khi súc miệng, Bùi Sương ôm trở giường và nhanh chóng chìm giấc ngủ. Sáng hôm , ăn xong hai chiếc bánh bao thịt, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Trong chiếc ba lô lớn của Bùi Sương gần như là quần áo của , chỉ một phần nhỏ là đồ dùng của .
“Cứ ở đây tạm hai ngày chúng sẽ rời . Nếu em còn trốn nữa, sẽ xử em đấy.”
Nói hai câu đầu là đủ . Tôi lườm một cái.
Buổi tối, xoa nắn đến mức sấp giường, dễ dàng nhấc bổng lên . Ngực áp ngực, thể cảm nhận nhịp thở phập phồng của đối phương. Cơ bắp săn chắc, tỏa sắc mật ong gợi cảm. Tôi trắng trẻo, nóng đến mức ửng hồng, đè lên tạo nên sự tương phản màu da rõ rệt.
Nước mắt vô thức lăn dài, mặt cọ cằm, cổ và n.g.ự.c . Khi chuyển động, da thịt ma sát đầy ám .
“Ưm, Bùi Sương.” Tôi mơ màng rầm rì.
Cơ bắp Bùi Sương cuồn cuộn, sức bộc phát cực mạnh. Cả như một lò sưởi hừng hực thể khiến tan chảy. Anh kiềm chế giơ tay xoa đầu : “Sao mà nhõng nhẽo thế hả?” Anh nhéo vành tai trêu chọc, kéo chăn trùm lên để che cảnh xuân bên trong.
Chân mày khẽ nhíu , mặc kệ làm gì thì làm. Có lẽ vì hai ngày chạy trốn mệt mỏi nên khi thả lỏng, thấy thoải mái vô cùng. Được hầu hạ đúng là sướng nhất.
“Ông xã.” Tôi ngẩng đầu ôm lấy cổ , rủ mắt gương mặt điển trai góc cạnh mắt, lòng tràn đầy thỏa mãn.
Bùi Sương c.h.ử.i thề một tiếng xoay đè xuống , trầm giọng : “Vì thích em nên mới làm em, chứ làm em thì mới đối với em. Nghe rõ hả, Toàn Ý?”
Tôi đạp một cái: “Biết , nhanh lên .”
Trang Thảo
Anh đưa chơi hai ngày chúng rời khỏi tỉnh thành. Lên xe lửa mới sực nhớ : “Chúng thế?”
Bùi Sương mua một vé và một vé . Hành lý đặt cạnh chỗ , còn thì sừng sững bên cạnh che chắn cho ai chen lấn: “Đi về phía Bắc kiếm tiền.”
Nửa đường bảo một lát nhưng dùng một tay ấn xuống: “Đừng nhúc nhích, trông hành lý , mua cơm cho em.”
Tôi nghiêng đầu bóng lưng rời , mím môi, hốc mắt nóng lên. Ngồi xe lửa suốt năm sáu tiếng, khỏi ga, nắm tay tìm một khách sạn khá để ở . Thật Bùi Sương cũng còn nhiều tiền vì để dành làm ăn, nhưng tìm chỗ lụp xụp để bên cạnh chịu ủy khuất.
Tôi thương lượng với : “Đồng chí Bùi Sương, thật thời kỳ khó khăn thì chịu khổ một chút cũng . Chúng giờ là quan hệ bạn trai đàng hoàng, nên cùng nâng đỡ và thấu hiểu.”