Editor: Trang Thảo.
Cùng ngày hôm đó, bắt xe buýt lên tỉnh thành. Ngồi suốt năm sáu tiếng đồng hồ, nôn thốc nôn tháo đến ba .
Đến nơi, “chặt chém” ngay tại khu nhà ga cũ nát. Nhà nghỉ thì lụp xụp mà giá cao ngất ngưởng. Sắc mặt tái nhợt, đói đến mức bụng dán lưng, đành gọi đại một phần cơm chiên ăn tạm qua bữa. Cứ đà , tiền trong tay chẳng mấy chốc mà bay mất một nửa.
Cố gắng cầm cự qua một đêm, bắt đầu thấy nhớ Bùi Sương. Quả nhiên, cảm giác cung phụng ăn ngon mặc vẫn là sướng nhất.
Ngày hôm , ngoài tìm việc làm, ít nhất cũng giải quyết vấn đề cơm áo mắt. Kết quả là cướp. Hai gã lưu manh lục lọi khắp , lấy sạch tiền chỉ còn vỏn vẹn mười đồng của .
“Thằng ranh con, ăn mặc dáng con thế mà mỗi mười đồng bạc.”
Gã còn mắng chửi: “Thật là xui xẻo.”
Gân xanh thái dương giật nảy. Nếu vì hai tên cầm d.a.o trong tay, chắc chắn liều mạng với bọn chúng . Bọn chúng cũng làm khó gì thêm mà thả .
Tôi thì thấy một đàn ông cao lớn sừng sững ở đầu ngõ, kinh hãi thốt lên một tiếng: “Mẹ kiếp!”
Tiếng hét làm hai gã lưu manh xa giật , vắt chân lên cổ chạy mất hút.
Bùi Sương kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay, chân vương vãi vài mẩu t.h.u.ố.c lá. Chẳng đó bao lâu. Lúc cướp cũng chẳng lên tiếng, cũng chẳng lý do gì để nổi giận. đàn ông đó cũng tiến gần. Đôi mắt đen kịt cách một gian chằm chằm , sắc mặt âm trầm đầy áp lực.
Tôi bỗng thấy chột vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nguoi-yeu-cu-kieu-ky-cua-thao-han/chuong-6-nha-co-ong-chong-du-dan.html.]
Anh vứt mẩu t.h.u.ố.c xuống đất, dùng mũi giày di di, giọng điệu đầy âm hiểm: “Thẩm Toàn Ý, bây giờ ngoan ngoãn đây, sẽ cung phụng em ăn ngon mặc .”
Tim nảy lên một nhịp, cảm giác như cả đang lung lay. Bùi Sương mà bước tới, cứ chủ động về phía . Sự ủy khuất trong lòng trào dâng, nhấc chân bỏ chạy.
Chạy xong thấy hối hận vô cùng. Giờ thì xu dính túi, trời bắt đầu tối, làm đây. Thì ngủ gầm cầu chứ , hừ.
Trang Thảo
Tôi lang thang vô định phố. Có chút đáng hổ thẹn là chắc Bùi Sương tìm tới. Có lẽ lúc đang ở một góc nào đó dõi theo . Nghĩ , bỗng thấy an tâm hẳn giữa nơi xa lạ , bước cũng nghênh ngang hơn.
Đi ngang qua một tiệm nét, thấy đang tuyển quản máy, bước . Một nhóm đang vây quanh một chiếc máy tính. Tôi cũng xán xem thử thuận tay xử lý luôn hỏng hóc. Ông chủ mừng rỡ mặt, lập tức đưa hai mươi đồng. Thời đại máy tính vẫn là vật phẩm quý hiếm, hai mươi đồng đối với lúc hề nhỏ.
Vừa bàn xong thời gian làm việc với ông chủ, đầu thấy Bùi Sương ngay cửa. Thân hình cao lớn của gần như chạm tới khung cửa. Mấy gã tóc vàng hoe ngang qua đều tự động quy củ hẳn . là như hình với bóng, đắc ý vẫy vẫy tờ hai mươi đồng mặt .
Bùi Sương vẫn giữ khuôn mặt cảm xúc. Chỉ là lúc xoay ngoài, khẽ nhạo một tiếng. Nhìn kỹ thì trong mắt thoáng hiện một tia ý , nhưng phần nhiều vẫn là sự mỉa mai.
Vì chỗ ở, ông chủ bảo cứ tìm một cái ghế mà ngủ tạm một đêm. Chỉ là mặt , ông lộ vẻ khó xử: “Ngày thường em đừng chạy loạn. Phố về đêm loạn lắm. Gương mặt em gây chú ý, da thịt mịn màng thế an .”
Tôi: “...” Có thể mất an đến mức nào chứ? Tôi dù cũng là một thằng đàn ông cơ mà.
Phố là khu giải trí lớn nhất tỉnh thành, về đêm quả thực xa hoa và hỗn loạn. Bùi Sương vẫn ép buộc , cứ xuất quỷ nhập thần như . Ông chủ quan sát cả đêm, đến tối ngày hôm mới yên tâm giao tiệm cho . Thế nhưng ông ngoài một lát , đuổi ngay lập tức, thuê nữa.
Thật là vô lý hết sức. Tôi đẩy khỏi tiệm mà vẫn ngơ ngác, tức giận hất tay ông : “Ông thần kinh ?”
“Ôi dào, mau cho nhờ, dám nhận . Chồng chắc sẽ g.i.ế.c mất.” Ông chằm chằm mặt , ngờ là kiểu “ bảo kê” đáng sợ như .
Tôi sững , lập tức nghĩ đến Bùi Sương, sắc mặt đổi liên tục. Ngủ ghế cả đêm khiến lưng đau vai mỏi, giờ đuổi việc, tức đến mức . Tôi trừng mắt ông chủ một cái đầu bỏ chạy.