Sau Khi Xuyên Thành Người Yêu Cũ Kiêu Kỳ Của Tháo Hán - Chương 5: Trốn chạy

Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:17:20
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

đúng lúc , Bùi Sương vốn luôn ít đột nhiên ôm lấy eo . Tôi giật nảy , trợn mắt : “Làm ?”

 

Bùi Sương một tay bóp nhẹ mặt , ánh mắt đầy tính công kích, tầm hạ xuống dừng môi . Tim hẫng một nhịp. Gương mặt tuấn tú đến cực điểm của phóng đại mắt. Bàn tay to lớn dùng lực khiến buộc mở miệng.

 

“Ưm...” Hơi thở nồng đậm của đàn ông cứ thế xâm chiếm.

 

Tôi đột nhiên giãy giụa, yết hầu ngừng lên xuống. Sức lực của Bùi Sương lớn. Cánh tay siết chặt eo nhấc bổng lên, ép sát tường. Bàn tay còn nắm lấy đùi kéo ngược lên . Lồng n.g.ự.c ép đến mức gần như nghẹt thở, chẳng mấy chốc nhũn cả .

 

Bùi Sương chằm chằm ánh mắt rệu rã của , sắc mặt sắc bén hung dữ. Anh dùng lòng bàn tay lau vết nước môi , gằn giọng: “Muốn cung phụng em ăn ngon mặc thì trả thù lao.”

 

Anh vốn chẳng kẻ hiền lành. Cho dù từng giúp đỡ nhà , Bùi Sương cũng kiểu chịu làm kẻ ngốc tiêu tiền hoài phí. Tất nhiên nhiều cách để trị . một đàn ông với bờ vai vững chãi như mãnh thú đang bao phủ lấy “con mồi” của như thế, sự phóng túng cũng là điều dễ hiểu.

 

Tôi chớp chớp đôi mắt đỏ bừng ướt át, thở dồn dập: “Anh... ...” Cả run rẩy vì tức giận.

 

Tuy nhiên Bùi Sương làm . Thù lao nhận, nhẹ nhàng bế ăn cơm. Vừa xuống, liền dùng sức lau miệng, chân mày nhíu chặt định phát hỏa. đàn ông động thật nên chỉ đành ủy khuất bĩu môi.

 

Bùi Sương làm lơ vẻ ghét bỏ của , gắp cho một miếng sườn. Tôi hít hít mũi, tiền đồ mà kẹp lấy ăn. Ừm, thơm thật. Thế là phẫn hận ăn sạch một đĩa lớn, quyết tâm gỡ vốn chút ít.

 

Kết quả là nửa đêm bụng yên, lăn lộn mãi ngủ . Buổi chiều khi nấu cơm cho xong, Bùi Sương trực ca đêm. Lúc trở về lâu, mang theo vài vết thương nhẹ. Hôm nay ở bãi kẻ gây rối nên xảy xô xát.

 

Cường độ công việc cao khiến mệt mỏi. Nếu là bình thường sẽ tắm qua loa ngủ. vẫn dùng nước lạnh dội sạch mới lên giường. Nghe thấy lầm bầm than đau bụng, bàn tay to lớn của đặt lên bụng , tỉ mỉ xoa nhẹ.

 

Chẳng mấy chốc thoải mái đến mức hừ tiếng. Bàn tay bụng đột nhiên dừng . Tôi mở mắt , ánh mắt mềm nhũn vô tình chạm đôi đồng t.ử đầy tính chiếm hữu của Bùi Sương, khiến tỉnh táo hẳn.

 

Bốn mắt , ai mở lời . Bùi Sương chậm rãi cúi đầu xuống. Những sợi tóc mái rủ xuống che bớt vầng trán, ngũ quan thâm thúy hiện lên mỹ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nguoi-yeu-cu-kieu-ky-cua-thao-han/chuong-5-tron-chay.html.]

Tôi trừng lớn mắt, giơ tay chặn miệng : “Tôi đau bụng, thoải mái.”

 

Ánh mắt vô cùng sắc bén, như thể nhất định thấu điều gì đó. Yết hầu chuyển động, cuối cùng cũng ý thức nguy hiểm.

 

“Tôi... còn nôn nữa.”

 

Bùi Sương chằm chằm như thể thấu cái cớ , nhưng vẫn rút tay : “Dậy , đưa em đến bệnh viện.”

 

Tôi vội vàng xoay chui tọt góc giường phía trong cùng: “Đi bệnh viện làm gì, tốn tiền lắm. Nhịn một chút đến mai là khỏi. Anh đừng quấy rầy nghỉ ngơi.”

 

Trang Thảo

Đưa lưng về phía như , bỗng thấy sống lưng lành lạnh, xoay đối diện với . Trong bóng đêm mờ ảo, hai mặt đối mặt. Tôi định xoay nữa thì đè , đe dọa đầy mất kiên nhẫn: “Đừng nhúc nhích lung tung.”

 

Mặt đỏ bừng: “Anh... ...” Nói năng thật thô lỗ.

 

Bùi Sương nhắm mắt : “Ngủ . Đêm nay làm gì em. Cho em hai ngày để chuẩn tâm lý.”

 

Tôi chút c.h.ế.t lặng, đành nhắm mắt theo. là một “trai thẳng” chính hiệu. Chỉ cần tưởng tượng cảnh đè , da gà da vịt nổi hết cả lên. Có do đủ hung dữ ?

 

Thế là đem hai bàn chân lạnh ngắt dẫm lên đùi , lệnh: “Ủ ấm cho .”

 

Hơi thở Bùi Sương nặng nề hơn. Anh vươn tay nắm lấy hai bàn chân trong lòng bàn tay, ngón tay xoa nắn vài cái. Lòng bàn tay thô ráp ma sát tạo ấm khiến tim run lên. Tôi vô thức nắm chặt vạt áo . Hơi thở của phả lên cổ Bùi Sương, nhưng đỏ mặt .

 

Ngày hôm , em của Bùi Sương mang đến cho ít đồ. Tôi lén một cái mà kinh hồn bạt vía. Nói là cho hai ngày chuẩn , thực tế cũng ép buộc gì, nhưng ôm hôn sờ mó thì nào cũng . Sau đó cho chút lợi lộc, khiến tâm trạng cứ phập phồng yên, vô cùng khó chịu.

 

Tôi cảm thấy bực bội với hành vi chiếm tiện nghi xong bù đắp của . Rất khó diễn tả, nhưng quy kết đó là vì lòng tự trọng của tổn thương. Cảm giác quan hệ giữa chúng chẳng hề chính đáng chút nào. Anh chỉ dùng lợi ích để đổi lấy cơ hội phát tiết mà thôi.

 

, khi nhịn nhục mấy ngày, thừa dịp ngoài, cầm tiền đưa bỏ trốn.

 

Không chạy thì chỉ tôn nghiêm, mà đến “cúc hoa” cũng khó bảo . Rời xa , tin là sống nổi.

Loading...