Sau Khi Xuyên Thành Người Yêu Cũ Kiêu Kỳ Của Tháo Hán - Chương 3: Chung giường

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:51:35
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Bùi Sương kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa những ngón tay thon dài, giọng khàn khàn : “Có cho em thì liên quan gì đến . Em thể ngoài tìm hút thuốc.”

 

Mấy ngày nay chuyện gắt như , hôm nay làm thế nhỉ? Tôi sang. Góc nghiêng của sắc sảo, xương quai hàm rõ rệt, đúng chất một đàn ông phong trần, nam tính. Ngoại hình của ưu việt đến mức cần bàn cãi. Chỉ là khí chất quá mạnh mẽ khiến trông hung dữ.

 

công bằng mà , chung sống một thời gian thấy chỉ vẻ ngoài dữ dằn, lúc nào cũng “cắm sừng” mà thôi. Còn những việc nhờ vả thì từng từ chối. Tôi chẳng hề nhận bầu khí nguy hiểm khó diễn tả bằng lời, bèn mắng ngược : “Tôi thấy đúng là kẻ chỉ bắt nạt nhà. Chờ tiền, sẽ tìm một ôn nhu săn sóc hơn.”

 

Đuôi lông mày Bùi Sương giật nảy lên. Anh dụi tắt điếu thuốc, chuẩn xuống. Tôi ghét bỏ : “Anh hút t.h.u.ố.c xong đ.á.n.h răng ?”

 

“Tôi mới hút hai thôi.”

 

Tôi khuyên , hừ một tiếng: “Tùy . Dù cũng chẳng hôn môi với .”

Trang Thảo

 

Nói xong, xoay ngủ thẳng cẳng.

 

Mẹ nó.

 

Bùi Sương c.h.ử.i thầm một tiếng. Nằm vài phút, dậy tắt đèn, tiện thể đ.á.n.h răng luôn.

 

Chiếc giường sắt phát tiếng kêu răng rắc. Sau khi xuống, Bùi Sương gối một tay đầu, đôi chân dài duỗi thẳng, bàn chân thò cả ngoài. Thực chiếc giường chẳng êm chút nào, phía chỉ một lớp đệm mút mỏng dính. Thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, nếu vì Bùi Sương sức dài vai rộng thì thật sự khó mà chịu nổi.

 

Tất nhiên, với thì ngủ cũng . Anh cái kẻ nũng nịu . Cái kẻ đến chiếm lấy giường của còn chỉ huy chăn đệm mới. Lúc trời nắng, còn tự phơi chăn cho , giờ đêm nào cũng ngủ ngon lành.

 

Bùi Sương cảm thấy chút m.á.u khổ dâm. Anh đột ngột trở mạnh một cái. Chỉ một tiếng rắc giòn tan, ngay đó là tiếng rầm chát chúa.

 

Tôi tiếng động lớn làm cho giật nảy , bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng. Lúc chiếc giường sắt tan tành thành từng mảnh, Bùi Sương nhanh chóng xoay bật dậy. Động tác lưu loát, chẳng chút chật vật.

 

Ngay đó, thấy một giọng run rẩy và khàn khàn gọi tên : “Bùi Sương?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nguoi-yeu-cu-kieu-ky-cua-thao-han/chuong-3-chung-giuong.html.]

Bóng dáng cao lớn của Bùi Sương cách đó xa. Khi cái tên thốt từ chất giọng mềm mại , trong đó sợ hãi xen lẫn cảm giác ỷ . Anh trả lời ngay, chỉ thấy cổ họng khô khốc.

 

Sự cố khiến tim đập loạn nhịp. Dù xuyên đây một thời gian, vẫn thực sự quen thuộc và hòa nhập với môi trường .

 

Bóng đêm hẳn là đen kịt. Sau khi thị giác thích ứng, thấy bên cạnh chiếc giường xếp sập mất một nửa. Tôi lên tiếng: “Này, giường của thế?”

 

Bùi Sương lúc mới chậm rãi mở miệng: “Sập .”

 

Giọng của trầm ấm, mang theo chút từ tính. Trong màn đêm càng trở nên trầm thấp, gợi cảm. Anh cử động, chỉ dùng đôi đồng t.ử đen sâu thẳm chằm chằm đang lồm cồm dậy giường.

 

Nghe thấy giọng Bùi Sương, mới yên tâm: “Hù c.h.ế.t , cứ tưởng gặp ma.”

 

Bùi Sương: “...”

 

“Thế giờ làm đây?” Tôi ngáp một cái, buồn ngủ chịu nổi: “Hay là lên giường . Cả hai đều là đàn ông, ai cũng đừng chê ai.”

 

Bùi Sương chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ừ.”

 

Sau đó dứt khoát bước tới.

 

Khi xuống mép giường, đột ngột xích gần, ghé vai ngửi ngửi. Hơi thở của Bùi Sương khựng trong thoáng chốc.

 

“Ừm, mùi mồ hôi.” Tôi hài lòng xuống, dịch phía trong.

 

Giường lớn, chẳng rộng nổi một mét rưỡi . Tuy nhiên hai đàn ông chắc cũng thành vấn đề. Thế nhưng đ.á.n.h giá thấp diện tích chiếm chỗ của Bùi Sương. Người cao ít nhất một mét chín trở lên, tỷ lệ cơ thể mỹ với những khối cơ bắp săn chắc, vô cùng mạnh mẽ. Anh gần như chiếm hơn nửa chiếc giường, dường như chỉ cần nghiêng thể chạm .

 

Trên mùi mồ hôi. khi xuống, mùi hương của phái mạnh cứ thế bao vây lấy , khiến cảm thấy gò bó.

 

“Giường nhỏ.” Tôi nghiêng , cố kìm nén nhịp tim đang tăng nhanh kiểm soát, bình tĩnh : “Ngủ tạm .”

 

Bùi Sương chằm chằm lên trần nhà, lồng n.g.ự.c phập phồng. Xem tần suất thì vẻ cũng chẳng thể ngủ ngay . Rõ ràng đây là chiếc giường ngủ suốt một hai tháng qua, nhưng giờ đây nơi dường như thuộc về một khác, kẻ đó chiếm lấy.

Loading...