Sau Khi Xuyên Thành Người Yêu Cũ Kiêu Kỳ Của Tháo Hán - Chương 2: Chiếc bánh bao thịt lúc bình minh

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:42:42
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Bùi Sương đôi mắt ướt át của , cuối cùng bước tới đón lấy cái chậu từ tay .

 

“Lát nữa vứt thêm đôi giày. Đứng đây đừng nhúc nhích, để .”

 

Thật vốn cũng đến nhà vệ sinh đó nên chỉ “Ừ” một tiếng, bên vòi nước đợi . Sau khi trở , chúng rửa tay và chậu sạch sẽ mới nhà.

 

“Anh chê ?” Tôi ngượng ngùng hỏi.

 

Vốn dĩ là nên ghét bỏ, nhưng...

 

Bùi Sương khuôn mặt . Làn da ửng hồng mềm mại, đôi mắt sáng long lanh ngập nước, vành tai nhỏ nhắn cũng đỏ lựng. Sao trắng trẻo đến mức ? Chỉ cần một chút thẹn thùng là sắc hồng hiện rõ.

 

Yết hầu Bùi Sương chuyển động kịch liệt. Anh chợt nghĩ cảnh thế đúng là tồi tệ thật. Đồng thời trong lòng nảy sinh một loại thúc giục làm vấy bẩn thứ gì đó trắng trong.

 

Anh thản nhiên thu hồi tầm mắt, đóng cửa : “Đi ngủ .”

 

Sau khi lên giường, trùm chăn kín mặt, ủ rũ một lúc mới ló đầu . Bùi Sương tắt đèn, chiếc giường xếp nhỏ của .

 

Khi sức nặng của ép xuống, chiếc giường sắt co giãn phát những tiếng kêu như chịu nổi. Đêm khuya tĩnh lặng, mở miệng : “Ngày mai mở mắt ăn bánh bao thịt.”

 

Bùi Sương đáp lời.

 

Tôi nhỏ giọng bổ sung: “Kèm thêm một chiếc quẩy và một bát sữa đậu nành nữa.”

 

cũng là vợ danh nghĩa của , sai bảo thì phí. Nói cũng , sớm muộn gì cũng sẽ giàu nứt đố đổ vách, chút nhu cầu nhỏ nhặt của đáng là bao. Hơn nữa, càng chán ghét thì càng chứng tỏ thèm ngó ngàng gì đến . Đến cuối cùng, khó chịu vẫn chỉ mà thôi.

 

Cảm giác chột lúc nãy bỗng chốc tan biến, trở nên tự tin lạ thường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nguoi-yeu-cu-kieu-ky-cua-thao-han/chuong-2-chiec-banh-bao-thit-luc-binh-minh.html.]

“Tôi ngủ , thấy ? Không trả lời là gọi là ông xã đấy.”

 

Gân xanh thái dương Bùi Sương nhảy dựng lên. Anh nén giận đáp: “Ngủ , sáng mai còn làm.”

 

Tôi cũng sắc mặt, lập tức im lặng vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến việc kiếm tiền nuôi gia đình.

 

Sáng sớm hôm tỉnh dậy, Bùi Sương cửa từ lâu. Thế nhưng bàn vẫn đặt sẵn những món điểm tâm đòi tối qua, còn thêm một quả trứng luộc. Không chỉ , nhà vệ sinh sáng sớm dùng vòi nước xối rửa sạch sẽ, ít nhất cũng chỗ để đặt chân.

 

Lúc rời , còn nhắc vệ sinh sớm kẻo khác làm bẩn. Tôi hừ một tiếng gọi là ông xã. Thật phiền phức. Chính điều khiến nước lấn tới, sai bảo chẳng chút khách sáo.

 

Dáng cường tráng, cao to. Dù chỉ cao tới yết hầu nhưng vóc dáng chênh lệch quá xa. Anh chỉ cần dùng một bàn tay là thể chế ngự , nên những lúc thực sự nổi cáu, vẫn thấy sợ.

 

Ném lõi táo xong, giường. Bùi Sương treo quần áo xong thì bước , đổ nửa chậu nước từ phích nước nóng. Tôi tự giác tới, chiếc ghế đẩu nhỏ để ngâm chân.

 

Tôi đang mặc quần áo của . Cổ áo đối với rộng, lúc xuống tạo cảm giác thênh thang quen thuộc. Bùi Sương dậy, liếc mắt xuống. Tầm mắt lướt từ chiếc cổ thanh mảnh xuống , dừng nơi hai bàn chân trắng ngần, rõ từng đốt xương trong chậu nước. Đôi mày ép xuống trong thoáng chốc mới dời mắt .

 

Đợi ngâm chân xong lên giường, Bùi Sương dùng luôn chỗ nước ấm đó để rửa chân. Lúc đổ nước, giường xem cuốn tiểu thuyết nhỏ mà Bùi Sương lấy từ đó về để lót chân bàn. Thời buổi , loại tiểu thuyết nửa kín nửa hở thế vẫn quản lý nghiêm ngặt.

 

Trang Thảo

Bùi Sương bước , ánh mắt sắc lẹm thu trọn cảnh tượng giường tầm mắt. Dáng nhấp nhô, mảnh khảnh nhưng đầy dẻo dai. Anh thể dễ dàng uốn nắn cơ thể theo ý . Bùi Sương vân vê đầu ngón tay, hàng chân mày rậm khẽ nhướng lên, ánh mắt trông vô cùng khó gần.

 

Tôi đang xem đến đoạn gay cấn, chút ngượng ngùng hỏi : “Cái xem qua ?”

 

Bùi Sương lên chiếc giường xếp, lấy một điếu thuốc. Anh nhịn vài ngày , giờ cũng chẳng buồn quan tâm la ó , cứ thế xoay tự châm thuốc.

 

“Ừ.” Anh bình thản đáp: “Xem .”

 

Cánh tay chống lên cặp đùi rắn chắc, chiếc áo ba lỗ như căng thêm một cỡ khi khom lưng. Một đàn ông đầy nam tính.

 

Phả một ngụm khói, sự nôn nóng trong lòng Bùi Sương mới vơi đôi chút.

 

“Anh mà cũng xem loại tiểu thuyết ?” Mặt nóng lên, vội khép cuốn sách ném lên bàn, xoay kéo chăn đắp kín, bắt đầu kiếm chuyện: “Sao hút t.h.u.ố.c nữa , khói t.h.u.ố.c cho .”

Loading...