Sau Khi Xuyên Thành Người Yêu Cũ Kiêu Kỳ Của Tháo Hán - Chương 1: Đừng lại đây!

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:30:28
Lượt xem: 35

Editor: Trang Thảo.

 

“Hôm nay vẫn ăn thịt.” Tôi giường, gác chéo chân, gặm táo than vãn: “Lần hứa mua quần áo cho , giờ vẫn thấy . Mặc đồ của rộng cộm, chất liệu chẳng chút nào.”

 

Rắc, rắc.

 

Giữa phòng, một đàn ông chiếc ghế đẩu nhỏ, hai chân dang rộng, khom lưng giặt quần áo. Anh đang giặt xấp đồ lót của kẻ phiền phức đang giường , chậu rửa mặt cũng là đồ mới mua.

 

Chiếc áo ba lỗ đen bó sát lấy cơ bắp săn chắc. Tứ chi thon dài, vóc dáng cao lớn vạm vỡ khiến đó mà trông sừng sững như một ngọn núi. Nghe , gương mặt tuấn tú của đanh , hàng chân mày rậm ép xuống, trông vô cùng hung dữ.

 

chẳng thèm để ý. Một tay gối đầu, cái chân gác chéo đung đưa, còn chút mất kiên nhẫn hỏi : “Anh thấy hả?”

 

Một lúc lâu , đàn ông mới đáp một tiếng “Ừ” hờ hững.

 

Tôi dặn dò thêm: “Nhớ kỹ là chọn loại thuần cotton đấy.”

 

Người đàn ông đột ngột ném mạnh quần áo chậu nước, đó bưng chậu sải bước thẳng ngoài.

 

Tôi giật nảy , lén lút theo bóng lưng khuất cánh cửa, mới dám ném lõi táo thùng rác.

 

Tôi cũng chẳng ngờ xuyên cuốn tiểu thuyết của cô cháu gái. Đã thế còn đen đủi trở thành pháo hôi yêu cũ của nam chính, một kẻ xinh ham hư vinh vô dụng.

 

Trước đây từng tiếp xúc với thể loại . Khi đến đoạn pháo hôi lén lút tư thông với đàn ông, cốt truyện nồng cháy đó thật sự làm vỡ vụn tam quan của .

 

Trong nguyên tác, của pháo hôi từng cứu mạng nam chính. Vì bà dùng ơn nghĩa để ép làm bạn trai của con .

 

Cũng may là hiện tại Bùi Sương ghét . Chỉ cần hạ t.h.u.ố.c hại thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ chạm .

 

Chúng sống trong khu nhà tập thể, chỉ nhà vệ sinh công cộng và khu dùng nước chung. Hoàn cảnh ở đây cực kỳ tệ. Lần đầu tiên vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Đôi giày dẫm lên vết bẩn hôm đó cũng bảo Bùi Sương cầm vứt bỏ.

 

Bùi Sương nhíu mày , ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Từ khi nào mà trở nên ưa sạch sẽ đến mức ? nghĩa vụ quan tâm đến nên cũng chẳng buồn để ý đến sự khác lạ đó.

 

Buổi tối ngủ chiếc giường xếp nhỏ, còn thì nhịn tiểu đến mức sắp nghẹt thở.

 

“Này, Bùi Sương.”

 

Người đàn ông sắp chìm giấc ngủ, tiếng gọi liền kiên nhẫn mở mắt . Chiếc giường sắt phát tiếng kêu kẽo kẹt. Thân hình quá lớn, chỉ cần trở một cái là chiếc giường đầy một mét như tan tành thành từng mảnh.

 

Nghe thấy tiếng động, trong bóng tối thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tôi vệ sinh.”

 

Bùi Sương đáp. Tôi khép chặt chân, ngửi mùi ẩm thấp trong phòng mà cảm thấy cuộc đời thật bế tắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nguoi-yeu-cu-kieu-ky-cua-thao-han/chuong-1-dung-lai-day.html.]

 

“Bùi Sương, nếu để ý đến thì tiểu giường đấy. Đến lúc đó giặt ga giường chăn đệm vẫn là thôi.”

 

Một tiếng động vang lên, đàn ông bật dậy. Tôi lờ mờ thấy hình cao lớn vạm vỡ của . Anh dậy đến cạnh cửa, giật dây công tắc điện. Ánh đèn vàng mờ ảo thắp sáng căn phòng. Một lúc cầm cái chậu tới, quăng xuống giường.

 

Anh chằm chằm khuôn mặt đang đỏ bừng của .

 

“Giải quyết đây , ngày mai tự đổ.”

Trang Thảo

 

Tôi mím môi, ngượng ngùng dậy.

 

“Tôi thấy hổ.”

 

Bùi Sương lười phản ứng.

 

“Xấu hổ thì cứ tiểu quần.”

 

Tôi lườm một cái.

 

“Tôi là vợ , thể đối xử với như ?”

 

Danh xưng “vợ” khiến Bùi Sương nhíu mày. Nhìn khuôn mặt và vành tai đỏ lựng của , giọng trở nên âm trầm.

 

“Nhà vệ sinh thì em chê bẩn. Hiện tại điều kiện chỉ thế . Chịu thì chịu, chịu thì em thể tìm khác mà sống.”

 

Tôi bước xuống giường đến mặt . Dù ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu thì cũng chỉ cao đến yết hầu của . Tôi nhếch mép xa.

 

“Tôi cứ thích bám lấy đấy. Anh mà dám đối xử tệ với , sẽ mua cái loa lớn lầu mà hét. Để xem lúc đó ai mất mặt hơn ai.”

 

Ánh mắt Bùi Sương trở nên hung dữ.

 

Tôi hếch cằm, đá cái chậu góc phòng.

 

Bùi Sương xoay chỗ khác. Trong tiếng nước róc rách, thấy vành tai và vùng cổ trắng ngần của đỏ bừng lên . Thực sự là do nhịn quá lâu, cả như tỏa nhiệt khí mới giải quyết xong xuôi.

 

cứ bất động ở đó.

 

Bùi Sương bước gần, thấy đang lén lau nước mắt. Thật quá mất mặt. Chờ tích đủ tiền nhất định sẽ chạy trốn ngay lập tức, bao giờ gặp nữa.

 

Nghe tiếng bước chân, gào lên: “Đừng đây.”

 

Sau đó ghét bỏ bưng chậu định ngoài.

 

Bùi Sương những giọt nước mắt kịp lau khô mặt , thoáng ngẩn . Thật cảm thấy hổ vì mùi nặng, bởi cả ngày nay chẳng dám uống giọt nước nào.

Loading...