Arnold lắc đầu, chịu thêm.
【Hu hu hu, mà chua xót, chỉ một nhớ rằng họ từng yêu …】
【Yêu cái gì? Đây chẳng thao túng tâm lý ? Trước ngược đãi cho viên kẹo, ngược đến mức sói con mắc bệnh Stockholm thôi.】
【Người hiểu , Arnold trọng sinh, mà Thư Miên cuối cùng còn dùng cái c.h.ế.t để kích thích Arnold tỉnh táo . Điều đó chứng minh mối ràng buộc của họ sâu, thể khi trọng sinh hai yêu !】
Tôi cau mày.
Tay đưa xuống, nắm lấy cái đuôi to yên phận.
Arnold chột co rụt , dáng vẻ như thiếu niên giấu tâm sự.
Tôi để ý, trực tiếp hỏi: “Linh Hi, bắt thế nào?”
Theo lý, Linh Hi là nam chính thụ trong nguyên tác, “ý thức thế giới” ưu ái, lợi thế trọng sinh, nên dễ dàng Arnold phản sát như .
Arnold ngẩn , trong mắt còn mang chút kính nể.
“Hôm đó, Linh Hi trói em trong phòng cách ly, mỗi ngày dùng điện kích và t.h.u.ố.c cấm tra tấn em. Sau đó từ phía đ.á.n.h ngất Linh Hi, thả em .”
“Là ai?”
“Không quen.” Arnold lắc đầu, “Cô tên… tầng 1082? Còn là fan của thầy.”
Tôi: “?”
【Ôi trời! Là tầng 1082!? Chị em thật sự xuyên !】
【Hahaha cứu mạng! Đây là màn liên kết mộng ảo! Bug của ý thức thế giới thành tinh !?】
【Thế tức là Linh Hi một chịu sự kiểm soát của cốt truyện, đến từ thế giới chúng , ‘chính nghĩa trời giáng’ đ.á.n.h bại? Quá đỉnh.】
Tôi im lặng.
“Ục ục ục.”
“……”
Cái bụng c.h.ế.t tiệt, đừng kêu nữa!
15
Sau khi ăn no, bảo Arnold đưa đến đấu trường thú.
CoolWithYou.
Arnold cực kỳ tình nguyện.
“Thầy, sói con còn sinh , vẫn nguy hiểm.”
“Arnold,” nheo mắt, “ nghĩ bây giờ cánh cứng, lời thể nữa ?”
“Không !”
Cậu lập tức phản bác, gấp đến mức cái đuôi từ vạt áo khoác chui , bất an quét mặt đất.
“Em chỉ lo… lo cho thầy và đứa bé thôi.”
“Vậy càng .” Tôi lạnh giọng, “Có những , những việc, giải quyết sạch sẽ khi đứa trẻ đời.”
Đấu trường thú vẫn như cũ, chỉ là so với lúc rời thì càng tàn tạ hơn.
Khi chúng đến, Linh Hi đang treo khung sắt giữa đấu trường.
Quần áo biến thành giẻ rách, đầy thương tích, da thịt nứt toác, còn chỗ nào nguyên vẹn.
Khuôn mặt vốn thanh tú giờ sưng như đầu heo, ánh mắt tán loạn, mùi pheromone hoa hồng trắng đục ngầu.
Nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại , cơn tức trong lòng cuối cùng cũng vơi một nửa.
Tôi bước đến khung sắt, rút một con d.a.o quân dụng từ hông của lính canh bên cạnh.
Lưỡi d.a.o lạnh lẽo áp lên mặt Linh Hi.
Hắn dường như cảm nhận gì đó, mí mắt run lên, khó khăn mở một khe nhỏ.
Khi rõ là , đôi mắt vốn trống rỗng lập tức bùng lên oán hận độc ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-nam-phu-ac-doc-toi-om-luon-con-trai-cua-giam-sat-quan/7.html.]
“Thư… Miên…” giọng khàn khàn, như chiếc bễ gió rách nát.
“Là .” Tôi lạnh lùng . “Bất ngờ ?”
Tôi cho cơ hội thêm, d.a.o găm lia một nhát, để một vết m.á.u sâu mặt.
Rồi là nhát thứ hai, thứ ba.
Tôi lấy mạng , chỉ chậm rãi, từng mảnh một, cạo lớp da mỏng má.
Máu chảy xuống mặt , nhỏ giọt xuống đất, loang thành một vệt sẫm.
Linh Hi đau đến run rẩy, nhưng ngay cả sức để kêu t.h.ả.m cũng còn.
“Tôi cho ,” ghé sát tai , giọng chỉ đủ cho hai ,
“Thú nhân nuôi lớn, cho dù là rác rưởi cần nữa, cũng đến lượt kẻ khác động .
Hắn là khoản đầu tư đắc ý nhất của , phá hỏng nó.
Mấy nhát d.a.o , chính là khoản bồi thường ngươi trả.”
Nói xong, ném con d.a.o đầy m.á.u xuống đất.
Linh Hi phun một ngụm máu: “Tốt nhất đừng g.i.ế.c , nếu , nhất định sẽ g.i.ế.c .”
“Yên tâm, còn cơ hội . Bởi vì…”
Tôi xoa bụng, nở một nụ ác ý.
“Đứa con của sẽ thế , trở thành ‘nhân vật chính’ mới của thế giới .”
Đồng t.ử Linh Hi co rút dữ dội, gương mặt m.á.u thịt mơ hồ cuối cùng hiện lên nỗi sợ hãi và tuyệt vọng thật sự.
Hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai, một sinh mệnh thoát khỏi kịch bản của ý thức thế giới, sinh từ sự kết hợp của Alpha cấp S và Beta cải tạo, nghĩa là gì.
Đó là sự lật đổ quy tắc, sự sụp đổ của trật tự.
Cũng nghĩa – “nam chính thụ nguyên bản” – sẽ mất hết giá trị.
Tôi thưởng thức vẻ mặt sụp đổ của , trong lòng chút ác khí cuối cùng cũng tan biến.
Sau đó, , thèm liếc thêm một cái, bước về phía Arnold.
Arnold mặt nghiêm nghị, nhưng cái đuôi lời vẫy như cánh quạt trực thăng tốc độ cao.
“Tìm chữa trị,” cố giữ uy nghiêm của Giám sát quan, lệnh, “giữ cho còn một thở là .”
Tôi liếc cái đuôi sắp bay lên của , gì.
Trên đường về, ở bóng tối ngay cửa đấu trường, chúng gặp một .
Một cô gái trẻ mặc đồng phục hậu cần của Vườn Địa Đàng, tay còn xách một hộp dụng cụ, đang thò đầu bên trong.
Khi thấy chúng bước , mắt cô gái sáng rực, chạy thẳng về phía .
“Bảo bối!” Cô kích động gọi, “Cậu chứ! Vừa trở về, liền đến xem.”
Tôi ngẩn một chút mới nhận .
Là cô gái tự xưng “tầng 1082”.
Người từng cứu Arnold chính là cô.
16
“Cô tìm , chuyện gì?”
“Tất nhiên là , chuyện lớn!”
Cô thu nụ , vẻ mặt nghiêm túc:
“Về việc làm về nhà, ?”
“Thầy…”