Cứ như thể tôi vừa trải qua một giấc mơ trở thành người bình thường.
Khi tỉnh lại, ngước mắt lên đã thấy trần nhà bệnh viện quen thuộc.
Trên bàn bày đầy hoa ly.
Toàn bộ đều là người thân bạn bè đến thăm tặng tôi.
Cả căn phòng bệnh trắng toát đến hoa cũng là màu trắng.
Tôi nằm giữa không gian này, luôn có một loại ảo giác như mình đã c.h.ế.t rồi, đang nằm trong quan tài pha lê vậy.
Cửa phòng bệnh chậm rãi được đẩy ra.
Đã lâu không gặp, hình như tóc mẹ lại thêm vài sợi bạc.
"Chương Chương, con tỉnh rồi à, muốn ăn chút gì không?"
Trước đây tôi ghét nhất giọng điệu cẩn trọng này của mẹ.
Cứ như thể bà luôn nhắc nhở tôi là một kẻ tàn phế vậy.
Nhưng giờ phút này, nhìn bà.
Mắt tôi đỏ hoe, nghẹn ngào.
"Mẹ, con muốn chữa chân."
Mẹ ngẩng đầu lên không thể tin nổi, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Cả người mẹ có chút luống cuống.
"Được, được, chúng ta chữa."
Quá trình chữa chân rất đau đớn.
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao ban đầu Bùi Chung Minh không muốn tôi đi cùng hắn.
Vì thật sự quá thảm hại.
Mỗi lần tập phục hồi chức năng, tôi luôn ngã xuống đất bằng đủ mọi tư thế không kiểm soát được.
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Rồi lại được dìu lên.
Sau đó lại ngã xuống lần nữa.
Hiệu quả đến rất chậm.
Rất nhiều lần tôi đã muốn bỏ cuộc, nhưng tôi luôn nhớ đến Bùi Chung Minh.
Ngày xưa hắn cũng giống như tôi, chịu đựng gian khổ để thực hiện từng động tác, để vượt qua từng ngày.
Hắn làm được, tôi cũng có thể.
Tôi nhìn cây cối ngoài cửa sổ từ xanh tươi tràn đầy sức sống dần chuyển sang vàng úa.
Cứ đến mùa thu, dường như vạn vật đều trở nên tiêu điều.
Nhưng tôi lại đứng lên được.
Trong mùa thu ảm đạm, tôi đã mọc lại da thịt.
Sau khi kết thúc liệu trình cuối cùng, tôi ngồi trên ghế nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.
Trong đầu vô số lần tua đi tua lại những hồi ức.
Tôi cười lắc đầu.
Làm người không nên quá tham lam, tôi tự nhủ trong lòng.
Tôi thu dọn đồ đạc xoay người, tim đã nhanh hơn một nhịp.
Giấc mơ và hiện thực dường như đan xen lẫn nhau.
Bùi Chung Minh mặc một chiếc áo khoác đen, một tay cầm một bó hoa hồng, một tay ôm mèo, đứng ở đằng xa mỉm cười nhìn tôi.
Hắn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Tôi không thể tin được mà từng bước từng bước đi về phía hắn.
Đến khi đứng bên cạnh hắn, tôi cuối cùng cũng tin rằng đây không phải là mơ.
"Bùi Chung Minh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-meo-toi-cuu-roi-phan-dien-muon-tu-huy-hoai-minh/chuong-8-gap-lai-hoan.html.]
Hắn dang rộng vòng tay về phía tôi.
"Lâu rồi không gặp, Hứa Nghiên Chương."
Tôi nhào vào lòng hắn, như rất nhiều lần trước đây dụi đầu vào người hắn.
Không biết ôm nhau bao lâu, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Sao anh lại đến đây?"
Bùi Chung Minh đưa bó hoa hồng cho tôi, giải thích: "Cái hệ thống trói buộc em đã dùng điểm tích lũy của nó để đưa anh đến đây."
Tôi nhận lấy hoa, sờ sờ con mèo.
"Anh sống có tốt không?"
Bùi Chung Minh im lặng vài giây.
"Từ giây phút nhìn thấy lá thư em để lại đã không tốt rồi."
Một năm phục hồi chức năng này, dù có đau đớn gian khổ đến đâu, tôi cũng chưa từng khóc.
Nhưng bây giờ nước mắt lại không kìm được mà trào ra khỏi khóe mắt.
"Em cũng không tốt lắm."
Bùi Chung Minh đưa tay lên dùng ngón tay cái lau đi nước mắt cho tôi.
"Đừng khóc nữa, lần này anh đến tìm em là để bắt em chịu trách nhiệm đấy.
"Anh ở đây chẳng quen biết ai cả, đành phải bám lấy em thôi."
Tôi ôm hoa, nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.
"Bám cả đời thì tốt nhất."
Hai trái tim đang rung động kề sát bên nhau, chúng tôi từ hai thế giới khác biệt cuối cùng cũng trùng phùng.
Ngoại truyện – Thư của Hứa Nghiên Chương
Bùi Chung Minh, chào anh, em là Hứa Nghiên Chương.
Nói ra chắc anh không tin đâu, em chính là con mèo nhà anh đó.
Giờ anh chưa tin, lát nữa sẽ tin thôi.
Dù sao thì sau khi em đi, nó chắc chắn sẽ lại trở về bộ dạng nhút nhát trước kia thôi mà.
Em rất khó để giải thích với anh mọi chuyện đã xảy ra.
Nói đơn giản thì, em là do ông trời phái xuống để cứu anh.
Cũng là để cứu chính bản thân em.
Giờ xem ra, hiệu quả cũng không tệ lắm.
Vậy nên em cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt với anh rồi.
Anh vẫn chưa đặt tên cho con mèo nhỏ đó, chiếm dụng thân thể nó lâu như vậy, em cũng có chút áy náy.
Nếu được, em hy vọng anh sẽ đặt tên nó là Tiểu Mãn.
Em thực sự cần phải nói một câu, mèo thật sự không cần ăn nhiều đến thế đâu.
Em là người.
Nhưng Tiểu Mãn là mèo.
Anh đừng có cho nó ăn nhiều như vậy nữa.
Còn nữa, mấy lọ thuốc ngủ trong tủ, dọn dẹp rồi vứt hết đi nhé.
Sau khi em đi, chắc anh sẽ không tìm sống tìm c.h.ế.t nữa chứ.
Em tự nhận thấy mình chưa quan trọng đến thế với anh.
Nhưng Bùi Chung Minh, anh lại rất quan trọng với em.
Nếu, em nói là nếu thôi nhé.
Nếu có một ngày, anh có thể đến gặp em, nhất định phải mang theo Tiểu Mãn, rồi mang thêm một bó hoa hồng nữa.
Em thích màu đỏ rực rỡ của nó, giống như sinh mệnh vậy, vô cùng tươi đẹp.
-Hết-