SAU KHI XUYÊN THÀNH MÈO, TÔI CỨU RỖI PHẢN DIỆN MUỐN TỰ HUỶ HOẠI MÌNH - CHƯƠNG 3: CUỘC ĐỜI CỦA PHẢN DIỆN

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-18 14:35:23
Lượt xem: 542

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một thì sẽ có hai.

Có hai thì sẽ có ba.

Chắc chắn không đến mấy ngày nữa thôi cái giường này sẽ là thiên hạ của mèo con tôi.

Tôi hài lòng thỏa mãn nằm ngủ bên mép giường, ánh mắt dõi theo Bùi Chung Minh.

Hắn cởi áo khoác ngoài đi đến mép giường, vừa chuẩn bị lên giường thì bắt gặp ánh mắt của tôi.

Hắn trầm giọng ra lệnh cho tôi: “Quay mặt đi.”

Tôi ngẩn người mất một giây, vùi đầu vào trong chăn.

Trong phòng truyền đến tiếng sột soạt quần áo cọ xát vào nhau cùng với tiếng thở dốc nặng nhọc.

Hơn mười phút sau, âm thanh dần dần biến mất.

Đợi đến khi tôi ngẩng đầu lên, Bùi Chung Minh đã lên giường rồi.

Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh chẳng quan tâm đến điều gì.

Nhưng trên trán lại lấm tấm mồ hôi.

Chẳng ai biết được hắn đã dùng tư thế kỳ quái đến mức nào để gian nan leo lên giường.

Trong lòng tôi khẽ rung động, chạy tới áp cả thân mình lên cánh tay hắn.

Hắn khẽ bật cười.

“Trước kia có thấy mày dính người như vậy đâu.”

Tôi dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.

Không thể phủ nhận, cũng khá là thoải mái đấy chứ.

Mấy ngày sau đó, cứ đến giờ đi ngủ là tôi lại tự giác chạy lên giường của Bùi Chung Minh.

Sau đó đợi hắn lên giường, tìm một vị trí thoải mái trên người hắn rồi cuộn tròn ngủ.

Mấy lần đầu Bùi Chung Minh còn làm bộ làm tịch từ chối, về sau trực tiếp thành quen luôn.

Tuy rằng hắn vẫn giữ cái bộ mặt như ai nợ tiền mình ấy, nhưng cũng không còn sống c.h.ế.t đòi tự tử nữa.

Điểm trừ duy nhất là dường như hắn vẫn chưa hiểu rõ mèo con cỡ tuổi và vóc dáng như tôi thì nên ăn bao nhiêu cho đủ.

Sau khi hắn một lần nữa đổ cho tôi một bát thức ăn mèo cao như núi, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà lên tiếng phản đối.

Bùi Chung Minh xoa xoa tôi, không khách khí nói: “Không cần cảm ơn, ăn đi.”

Ai thèm cảm ơn hắn chứ.

Tôi thật sự cảm tạ tổ tông nhà hắn đấy.

Tôi sốt ruột kêu lên mấy tiếng, lần đầu tiên hận bản thân mình không biết nói tiếng người.

Bùi Chung Minh hoàn toàn không hiểu ý tôi.

“Tao đã bảo là không cần cảm ơn rồi mà, cứ yên tâm ăn đi.”

Thôi vậy.

Nói lý với con người đúng là phí lời.

Tôi chán nản vùi đầu vào núi thức ăn mèo ăn vài miếng rồi nằm vật ra ổ mèo, nằm lì ra đó cả buổi chiều.

Đến tối, tôi giận dỗi không đi tìm Bùi Chung Minh.

Nhưng hắn lại đến tìm tôi.

Bùi Chung Minh giả bộ ngồi xe lăn ra ngoài rót cho mình một cốc nước.

Ánh mắt liếc ngang liếc dọc về phía tôi.

Hắn cầm cốc nước nhìn về phía tôi, như lơ đãng hỏi: “Sao hôm nay mày không lên giường ngủ?”

Tôi chẳng buồn để ý đến hắn.

Hắn đi đến bên cạnh tôi, bế tôi từ trong ổ mèo lên.

“Sao không nói gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-meo-toi-cuu-roi-phan-dien-muon-tu-huy-hoai-minh/chuong-3-cuoc-doi-cua-phan-dien.html.]

Tôi có nói thì hắn cũng chẳng chịu nghe.

Hắn cũng chẳng trông mong gì tôi đáp lời, cứ tự lẩm bẩm một mình:

“Chẳng lẽ là vì buổi trưa tao nói mày ăn khỏe nên mày giận hả?”

Bùi Chung Minh khẽ bật cười.

“Cũng khá là thù dai đấy chứ.”

Tôi đúng là thù dai.

Vậy nên dù tôi có ngủ trên giường của hắn, cũng không thèm dựa vào người hắn ngủ nữa.

Tuy rằng giường của hắn đúng là không thoải mái bằng cơ bắp của hắn thật.

Bùi Chung Minh thấy tôi cách hắn xa cả vạn dặm thì ở bên cạnh cười ngặt nghẽo cả mấy phút, cười xong liền vươn tay ra bế tôi đến bên cạnh hắn.

Cơn giận trong lòng tôi lập tức tan biến.

Không phải vì tôi tha thứ cho hắn, mà là vì cuối cùng hắn cũng bị tôi thuần hóa thành bộ dạng mà tôi muốn.

Tôi đã bảo rồi mà, thuần hóa hắn còn dễ hơn thuần hóa chó ấy chứ.

Ban đầu còn không cho tôi lên giường, bây giờ chẳng phải là không rời xa tôi được hay sao.

Tôi đang định đổi một tư thế ngủ thoải mái hơn thì điện thoại của Bùi Chung Minh lại không ngừng reo.

Hắn mở ra xem thử.

Là một số máy lạ.

Gửi cho hắn mấy tin nhắn.

【Đừng cố chấp nữa, xin lỗi Tụng Chu rồi về đi.】

Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3

【Chân cẳng hắn lại không đi lại được, một mình ở bên ngoài sống kiểu gì.】

【Chỉ cần hắn sửa đổi tính tình, thuận theo Tụng Chu, nể mặt tôi, nó sẽ không đối xử tệ với hắn đâu.】

Bùi Chung Minh thấy mấy dòng chữ này thì sắc mặt không chút biến động, không chút do dự cho số máy này vào danh sách đen.

Quay đầu bắt gặp ánh mắt của tôi, hắn giơ tay che mắt tôi lại.

“Mèo con đừng xem mấy thứ này, ghê tởm lắm.”

Hắn không nói tôi cũng biết.

Quý Tụng Chu, em trai cùng cha khác mẹ của hắn.

Cũng chính là nam chính của cuốn tiểu thuyết này.

Cuộc đời phản diện của Bùi Chung Minh có phần lối mòn.

Cha ruột hắn vì tiền tài quyền thế mà vứt bỏ ba mẹ con bọn họ, đi ở rể nhà giàu có ở địa phương.

Mẹ hắn chẳng bao lâu sau thì qua đời.

Hắn và chị gái nương tựa lẫn nhau mà sống, chị gái lại bị người ta gián tiếp hại chết.

Cuối cùng Quý Tụng Chu bắt đầu hắc hóa.

Không nằm ngoài dự đoán, thất bại thảm hại.

Không chỉ thất bại, còn bị tai nạn xe cộ gãy chân.

Nực cười thay, lý do tôi xuyên đến cứu rỗi hắn là vì hắn tự sát.

Nhưng trong thế giới quan của cuốn tiểu thuyết này, vốn dĩ hắn phải tàn tật cả đời, cô độc đến già mới phải.

Vậy nên hắn nhất định phải sống sót.

Dù có đau khổ thế nào, giãy giụa ra sao.

Đều nhất định phải sống sót.

Tôi cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay Bùi Chung Minh truyền đến.

Đương nhiên hắn phải sống sót rồi.

Không chỉ phải sống sót, mà còn phải sống thật rực rỡ.

Loading...