Sau Khi Xuống Biển Lại Gặp Mối Tình Đầu. - 9

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:53:41
Lượt xem: 582

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chịu nổi cảnh khác như .

“Được , .”  

thể tha thứ việc lừa , nhưng cũng đến mức bắt dập đầu.

Lộ Dương mắt đỏ, Thẩm Việt Sơn chờ quyết định.

Cậu :

“Phạm sai, làm gì . Sau đừng để thấy ở công ty.”

“Cảm ơn tổng giám đốc Thẩm tha mạng.”  

Lộ Dương như đại xá, vội vã bỏ .

Tôi chợt nhớ , gọi :

“Đợi , Lộ Dương, vòng tay của còn ở ?”  

“Em để ở nhà , về sẽ mang cho …”

Thẩm Việt Sơn ngắt lời:

“Không cần, dính bẩn , sạch nữa.”

Lộ Dương mặt tái nhợt rời .

Tôi tiếc.

Đó là món quà đầu tiên tặng .

Tôi giữ làm kỷ niệm.

Phòng yên tĩnh trở .

Tôi .

Cậu mỉm dịu dàng, còn vẻ dữ dằn .

“Cậu và Lộ Dương quan hệ gì? Trước chẳng , giờ sợ ?”  

“Cậu là con trai bạn bố , thực tập ở công ty. Tôi coi là cấp , nhưng nhiều quyến rũ , chơi cùng.”

“Lộ Dương vòng tay là dấu hiệu trò chơi, đúng ?”  

“Ừ, hội sở là chế độ mời riêng. ID hội viên của Một. Vòng tay đó là quà cho hội viên cao cấp. Đeo nó tức là quan hệ với .”

Tôi vô thức chạm cổ tay trống rỗng.

Tôi hiểu quan hệ là gì.

Chỉ là quan hệ trò chơi.

Tôi vẫn nhịn hỏi:

“Sơn ca, chắc nhiều vòng như thế?”  

Giống như cũng nhiều khác.

“Không, chỉ một cái.”  

Cậu nâng chiếc cốc uống, nhấp một ngụm nước.

“Nếu thích, sẽ đặt làm cái khác. sẽ gắn định vị.”

“Tại ?”  

“Để biến mất nữa.”

Tôi chớp mắt, tim kìm rung động.

nhanh chóng ép xuống.

Có lẽ… tất cả vẫn chỉ là một phần của trò chơi.

25

Mẹ cuối cùng cũng tìm hiến phù hợp.

Tôi nghỉ việc ở hội sở, chuyên tâm chăm sóc bà trong bệnh viện.

Ca phẫu thuật do một bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng đảm nhận.

Tôi , chắc chắn bàn tay của Thẩm Việt Sơn trong đó.

Cậu thời gian thì đến bệnh viện giúp đỡ.

Cậu mang hoa, lấy danh nghĩa “bạn ” để thăm .

Cậu trai, khéo miệng, khiến vui vẻ hẳn lên.

Tôi nộp tiền ở quầy y tá.

Rồi trao đổi thêm với bác sĩ về việc chăm sóc hậu phẫu.

Khi phòng bệnh, kể chuyện hồi cấp ba.

Tôi ngăn nhưng muộn.

Mẹ kể cho Thẩm Việt Sơn chuyện kỳ thi đại học.

Khi đó còn chuẩn thi trường thể thao, ngày nào cũng tập luyện đến khuya.

Tối về thì đòi nợ chặn .

Cha đ.á.n.h bạc gài bẫy, nợ nần chồng chất.

Ông nhảy lầu c.h.ế.t, coi như sạch sẽ, để đống rắc rối cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuong-bien-lai-gap-moi-tinh-dau/9.html.]

Người đòi nợ tìm đến , trả tiền thì cho .

Để “dạy dỗ”, chúng đ.á.n.h gãy xương chân .

Nếu cấp cứu kịp, gân chân sẽ hỏng, cả đời thành tàn tật.

Tay cũng thương, nghỉ ngơi ba tháng.

Tôi thể dự t.h.i t.h.ể thao, cũng thể thi đại học.

Những ngày đó, suốt.

Giờ nhắc , mắt bà đỏ hoe.

CoolWithYou.

Tôi bước phòng, cắt ngang:

“Mẹ, mấy chuyện ? Qua .”

Tôi gọt táo cho bà, bảo bà nghỉ ngơi.

Thẩm Việt Sơn , ánh mắt tối .

Khi mặt trời lặn, dậy rời .

Lúc lướt qua , hạ giọng:

“Ra ngoài, chuyện.”

26

Tôi tiễn đến thang máy.

Cậu kéo góc vắng .

Bàn tay mạnh mẽ bóp gáy .

“Trần Phạn, những chuyện từng ?”

“Không liên quan đến .”  

Tôi bướng bỉnh .

Những rắc rối, nỗi đau của , tự là đủ.

Không cần ai thương hại.

Cậu bật giận dữ, áp sát:

“Hay thật, liên quan đến . Vậy chuyện kết hôn thì , lừa ? Tôi , nếu còn lừa, hậu quả sẽ đơn giản.”

Mẹ kể hết cho ?

Tôi hối hận, giãy giụa:

“Chuyện đó cố ý, chỉ thấy hổ thôi.”

“Cậu lừa vạch trần, thế hổ ?”  

“Tôi…”  

Tôi cúi đầu, hổ.

Ngón tay vuốt tóc .

Đôi môi mềm áp sát.

Hơi thở quen thuộc gần kề.

Tôi sững .

Vội đẩy :

“Thẩm Việt Sơn, … cậuđiên ?”

“Hôn một cái thì , chỗ nào từng hôn ?”

Tôi vội che miệng , quanh.

Xác định ai, mới thả :

“Nhỏ tiếng thôi, chúng tình nhân, nên thế .”

“Vậy thì l..m t.ì.n.h nhân .”

Tôi choáng váng, tưởng nhầm.

“Chúng chẳng chỉ là quan hệ trò chơi ?”  

“Quan hệ thế nào, tùy .”

Cậulấy từ túi một chiếc hộp.

Bên trong là một vòng tay.

Khác vòng , là dây màu đen.

Mặt trang sức còn “1”, mà là một thiết định vị dày hơn.

“Trần Phạn, l..m t.ì.n.h nhân với ?”  

Cậu hỏi.

Tư thế, hành động, giống như cầu hôn.

Tai nóng bừng.

“Thẩm Việt Sơn, hợp , xứng với …”  

“Cậu xứng, ai xứng?”

Cậu cố chấp kéo tay , đeo vòng .

Loading...