Sau Khi Xuống Biển Lại Gặp Mối Tình Đầu. - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:52:52
Lượt xem: 487

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

nào cũng thất vọng.

Tôi mặc bộ quần áo chuẩn sẵn.

Mở cửa phòng ngủ bước .

Trên hành lang, gặp một .

Lộ Dương.  

Đôi mắt của chằm chằm , thấy vết đỏ cổ .

Nụ mặt vẫn ôn hòa, nhưng hề ấm áp.

“Sơn ca làm , còn ở đây?”  

“Tôi ngay.”  

Tôi cúi đầu rời .

“Đứng .”  

Lộ Dương chằm chằm thứ cổ tay , nụ biến mất.

“Tháo cái đó xuống.”

“Tại ? Đây là Thẩm Việt Sơn tặng .”  

Tôi giữ chặt cổ tay, nỡ để khác lấy .

“Bởi vì là bạn trai . Đây là dấu hiệu dùng khi chơi trò ràng buộc với khác. Anh thích chia sẻ. Bình thường thể chơi bời bên ngoài, nhưng cho phép mang về nhà. Cậu hiểu ?”

“…”  

Tai ù .

Bạn trai?

Những lời đó rõ, chỉ thấy đầu óc trống rỗng.

Khó trách Thẩm Việt Sơn từng hôn .

Cậu tìm chỉ để phát tiết.

Tim như xé rách, đau buốt.

CoolWithYou.

Tôi vội tháo vòng tay, trả cho .

“Xin , sẽ xuất hiện nữa.”

Đối diện ánh mắt khinh miệt của Lộ Dương, má nóng rát như tát.

Tôi bước nhanh rời , trong đầu chỉ một ý nghĩ:

Mình thật sự quá nhục nhã.

20

Về đến nhà, chẳng còn tâm trạng ăn uống.

Chỉ ngẩn ngơ trần nhà.

Những lời Lộ Dương cứ lặp lặp trong đầu.

Chiếc vòng tay chỉ là dấu hiệu ràng buộc trong trò chơi của Thẩm Việt Sơn?

Khó trách ở hội sở, khác thấy nó đều cau mày, tránh xa .

Tại với ?

Cậu tặng bao nhiêu chiếc vòng như thế?

Cậu bạn trai , vẫn đối xử với ?

Tối qua, khi ăn cơm, dịu dàng bóc cua cho .

Chẳng lẽ tất cả chỉ là một phần của trò chơi?

Khóe mắt ướt, giọt nước rơi xuống.

Tôi lau mặt.

Đến chiều, điện thoại báo tin từ bệnh viện.

Tôi gượng dậy, nấu cơm bỏ hộp giữ nhiệt, mang đến bệnh viện.

Mỗi tuần đều đến thăm .

Sau phát bệnh tim, bà vẫn viện.

Bác sĩ chờ ghép tim phù hợp mới thể phẫu thuật.

Vào phòng bệnh, tỉnh, mỉm :

“Phạn Phạn, con đến .”  

“Hôm nay canh cá con thích, ăn chút .”

Tôi mở hộp giữ nhiệt.

Mấy tháng nay, bà ăn ngày càng ít.

Tôi chỉ thể đổi món ăn để bà dễ nuốt hơn.

Mẹ mặt , ánh mắt đầy thương xót:

“Sao gầy nữa ?”

Mũi cay xè, suýt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuong-bien-lai-gap-moi-tinh-dau/7.html.]

Người khác chê quá to khỏe hợp làm nghề, chỉ thấy quá gầy.

“Đâu , chỉ là gần đây nghỉ ngơi . Mẹ ăn .”  

Tôi đưa bát cho bà.

Nhìn lọ t.h.u.ố.c bàn.

Bà vẫn uống đúng giờ.

một lọ t.h.u.ố.c nhập ngoại, từng thấy.

Tôi cau mày, mang hỏi y tá.

Y tá là bạn mua, còn trả cả năm tiền thuốc.

Tôi sững

Tôi nào bạn giàu như .

Trừ khi…

“Người đó da trắng, cao ? , bạn trai, bạn gái ?”  

Y tá hỏi, mấy cô gái khác cũng .

Tôi gượng:

“Cậu độc .”

Thì Thẩm Việt Sơn cảnh nhà .

Những khó khăn , chẳng thể giấu .

21

Rời bệnh viện, gọi điện cho Thẩm Việt Sơn.

Muốn cảm ơn giúp, tiền sẽ trả dần.

Gọi nhiều .

Cậu bắt máy.

Nhớ lời Lộ Dương, họ cãi .

Cậu sẽ vì dỗ dành mà cắt hết những “hoa cỏ bên ngoài” chăng?

Tôi khung chat hồi đáp.

Mất hồn tắt điện thoại.

Liên tiếp mấy ngày.

Cậu trả lời .

Tôi đoán bỏ rơi.

Cậu cũng về cuộc sống của .

Buổi tối, vẫn làm ở hội sở.

Không còn sự che chở của , tự lo.

Trước gương, uể oải chỉnh quần áo.

Mấy ngày nay vẫn là trống đơn.

Nghĩ đến cuối tháng xin nghỉ.

Tôi thật sự hợp với nghề .

Đang chuẩn đồ.

Cửa phòng đồ bất ngờ đẩy mạnh.

Tề Trần – ông chủ – lâu ngày gặp, kéo .

“Tìm mãi, theo .”  

“Ông chủ, ?”  

“Thẩm Việt Sơn phát bệnh , giải quyết cho nó.”

Ông cho kịp phản ứng, nhét ghế phụ.

Tôi mơ hồ:

“Cậu chẳng bạn trai ?”  

“Có ?”  

Tề Trần khởi động xe:

“Không , dù nó đang gọi tên .”

Tôi cảm thấy ông chủ đang lừa, chỉ kéo làm công cụ phát tiết.

“Thẩm Việt Sơn bệnh gì? Tôi nhớ khỏe mà.”  

“Nói dài lắm.” Tề Trần thở dài.

Ông , mỗi về nhà cũ đều phát bệnh, đều gia đình ép buộc.

Cậu mắc rối loạn lưỡng cực, kèm theo một hành vi cưỡng chế.

Ví dụ, nghiện chuyện đó.

 

Loading...