Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 75: Người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:52
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Cơm nước xong, Lục Tuấn Niên xử lý công việc còn , Tạ Lễ trong vườn hoa, yên lặng nghỉ tiêu cơm.

Khu biệt thự yên tĩnh, vị trí nhà Lục Tuấn Niên mua cũng . Tiếng côn trùng râm ran vang lên giữa mùa hè, bầu trời đêm sáng rõ hơn hẳn so với trung tâm thành phố. Tạ Lễ mở mắt, ngẩng đầu đưa tay chạm .

Ngay khoảnh khắc đó, một gương mặt tuấn tú hiện . Lục Tuấn Niên chẳng bên từ lúc nào, cũng giơ tay theo, ôm lòng.

Tạ Lễ nghi hoặc hỏi: “Sao ? Mau thả em xuống .”

Lục Tuấn Niên bế lên lầu: “Phòng tắm xả nước xong , đưa em tắm.”

“Đừng, đừng, đừng, em tự .” Tạ Lễ vẫn định từ chối, nhưng nghĩ , thôi bỏ , hôm nay Lục Tuấn Niên vui như , làm buồn.

Thế là nuốt mấy lời còn bụng.

“Anh làm việc xong ?” Tạ Lễ chuyển chủ đề.

“Ừ, nghĩ đến việc em vẫn đang chờ, nên xử lý thật nhanh cho xong.” Giọng Lục Tuấn Niên quanh quẩn ngay bên tai .

“Em... em em...” Tạ Lễ còn xong, Lục Tuấn Niên chặn bằng một nụ hôn, đưa phòng tắm, đặt lên bồn rửa mặt, sợ lạnh nên nhanh tay trải khăn tắm dày m.ô.n.g .

Tạ Lễ trừng to mắt, còn kịp hỏi 'Anh làm gì ?”, Lục Tuấn Niên áp sát, các đốt ngón tay khẽ vuốt dọc eo .

Bộ vest Tạ Lễ mặc cởi từ bữa tối, còn bên trong mặc sơ mi mà là một chiếc áo đen bó eo theo lẽ thường. Có vẻ Lục Tuấn Niên khó chịu với chiếc áo từ lâu, lúc lập tức tay kéo phần tà ôm sát eo .

Tạ Lễ luống cuống tìm tay để gạt như đẩy , nhưng Lục Tuấn Niên rõ ràng chuẩn — đến tìm , cũng đ.á.n.h răng như bữa tối, và khi mở miệng định gì, dùng nụ hôn ngăn cản, xa hiệu quả.

Tạ Lễ hôn đến mức lời nào, chỉ đôi mắt xinh ửng đỏ hết điều.

Cậu chằm chằm Lục Tuấn Niên, ánh khiến tim như nhảy ngoài. Lục Tuấn Niên vuốt ve gương mặt , ánh mắt dạt dào cảm xúc: “Tạ Lễ, em là vợ , đúng ?”

Cũng chẳng xác nhận điều gì, Tạ Lễ dám lắc đầu, cũng dám '', sợ phát điên.

“Được ?” Lục Tuấn Niên chớp chớp mắt, nhưng bàn tay thì chẳng mấy ngoan ngoãn.

Tạ Lễ chợt hiểu ý gì — lớn cả , gần như lập tức hiểu .

“Không !” Tạ Lễ dứt khoát từ chối, Lục Tuấn Niên cúi xuống hôn, Tạ Lễ nghiêng né tránh, nhưng gian quá chật, sợ ngã nên đành đẩy lùi, cố tìm cớ: “Còn... còn con, .”

Lục Tuấn Niên một tay đỡ m.ô.n.g , bế lên nữa khiến Tạ Lễ buộc vòng tay ôm lấy cổ .

Lục Tuấn Niên sâu mắt : “Bác sĩ , một hai . Anh , Tạ Lễ, đây... em cũng cảm giác mà, đúng ?”

Nghe xong, vành tai Tạ Lễ lập tức đỏ bừng: “Em... em !”

Cậu còn phản bác thêm, Lục Tuấn Niên cúi xuống hôn, vành tai Tạ Lễ đỏ ửng đến mức gần như phát sáng.

Câu của Lục Tuấn Niên như ma lực, khiến cơ thể phản ứng ngay tức khắc...

“Em xem .” Lục Tuấn Niên cố tình dịch tay từ eo lên, đặt lên n.g.ự.c , ngay chỗ tim đang đập thình thịch. Lòng bàn tay nóng hổi khiến Tạ Lễ tê dại.

Cậu tránh khỏi bàn tay , nhưng sợ ngã nên chỉ thể vùi đầu hõm vai Lục Tuấn Niên, siết chặt lấy áo , đến mức làm nhăn cả vải.

YACchan

Giọng nghẹn ngào bật từ kẽ răng: “Anh... Lục Tuấn Niên, quá... quá đáng !”

Lục Tuấn Niên làm như thấy, nhẹ nhàng đặt nước ấm trong bồn — mặt nước còn rải đầy cánh hoa hồng.

Cậu xuống, Lục Tuấn Niên cũng theo bồn, nước tràn nhẹ lên thành.

Hai đối mặt. Đôi mắt Lục Tuấn Niên cũng lạ thường, sắc sảo đến mê .

Ban đầu cũng chính đôi mắt , thẳng , khiến những xúc động nên .

Bây giờ cũng .

Hơi thở ấm áp quẩn quanh giữa hai .

Tạ Lễ cố kìm chế, cuối cùng vẫn là chủ động hôn .

Lục Tuấn Niên thoáng kinh ngạc trong mắt — ban đầu chỉ định thử một chút, nếu Tạ Lễ , sẽ dừng ngay. Anh chỉ mong giúp giải tỏa một chút.

Tạ Lễ đồng ý !

Ngay khoảnh khắc ý nghĩ xuất hiện trong đầu, Lục Tuấn Niên chẳng thể kìm nữa. Trái tim Tạ Lễ b.ắ.n trúng một mũi tên, m.á.u nóng cuộn trào. Anh điên cuồng đáp trả, mở to mắt để thấy từng khía cạnh phát cuồng của Tạ Lễ vì .

Anh ôm chặt chẽ, để hở một khe hở nào.

Hơi thở quấn quýt bên tai , Lục Tuấn Niên nhẹ nhàng c.ắ.n lên vành tai Tạ Lễ. Khi bàn tay xuống , Tạ Lễ đẩy , ngập ngừng gì đó.

Lục Tuấn Niên dịu dàng dỗ dành: “Anh cũng kinh nghiệm, nhưng sẽ nhẹ nhàng, làm em khó chịu .”

Tạ Lễ vẫn im lặng, mím môi chặt, mãi đến mấy giây mới : “Đeo , ? Em ... trong bụng thêm một đứa nữa ...”

Lục Tuấn Niên lập tức ngẩn , lập tức dậy, mở ngăn tủ âm tường lấy bao, dùng răng xé bao bọc — cả quá trình khiến Tạ Lễ ngây .

Cậu vung tay đ.á.n.h một cái: “Anh... để thứ trong phòng tắm? Anh ... ?”

“Có mua cùng lúc với chai sữa tắm mới ?”

Lục Tuấn Niên lắc đầu theo bản năng, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm.”

Tạ Lễ lắp bắp mắng cả buổi, còn nghĩ từ nào để chửi, Lục Tuấn Niên bịt miệng bằng một nụ hôn đầy tính toán, cho mắng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-75-nguoi-dan-ong-hanh-phuc-nhat-the-gioi-2.html.]

Đôi bàn tay di chuyển khắp nơi, thật Tạ Lễ sợ hãi. Cảm giác , giống như lúc Lục Tuấn Niên uống rượu, còn cũng nhấp một chút, cả hai từ tiệc quan trọng về — thứ đều giống như ' đầu tiên' mà cả hai quên mất.

Bối cảnh, tình huống đều đủ, chỉ khác là ... họ tỉnh táo.

Tạ Lễ vẫn ngẩn , đối phương thử thăm dò, mở cánh cửa một thế giới mới. Anh chăm chú từng biểu cảm nhỏ mặt .

Tạ Lễ đỏ mặt, tim đập thình thịch, giơ tay che mắt — nhưng vô ích, bởi âm thanh lạ vẫn vang vọng. Cậu che mắt Lục Tuấn Niên, nhưng cảm giác như mắt đang... .

Cậu đành che mắt , một tay bịt mắt, một tay bám chặt lấy vai khám phá, như sợ rơi vực sâu.

“Cẩn thận, cẩn thận... con... con đó.” Tạ Lễ vẫn ngắt quãng, nhưng Lục Tuấn Niên mê hoặc, nhẹ nhàng thăm dò, cảm nhận sự chiếm hữu thực sự và trọn vẹn.

Tạ Lễ gần như nổi nữa, Lục Tuấn Niên lòng hôn , còn Tạ Lễ như sắp c.h.ế.t đuối cuối cùng vớ khúc gỗ trôi giữa biển, ôm lấy như ôm sinh mệnh.

Lục Tuấn Niên cẩn thận đến mức mắt cũng đỏ hoe vì nhịn, sợ dùng sức mạnh quá khiến Tạ Lễ và đứa nhỏ tổn thương, chỉ dám yêu thật dịu dàng.

“Tạ Lễ, Tạ Lễ, Tạ Lễ...” Lục Tuấn Niên thì thầm gọi tên liên tục.

Gọi bao nhiêu vẫn thấy đủ, còn thêm mấy cách gọi mật khác.

“Vợ ơi, vợ yêu, vợ của ... em là vợ ...”

Tạ Lễ đến đỏ tai nóng mặt, trả lời, Lục Tuấn Niên cố ý chờ đáp . Cậu chỉ đành 'ừm' một tiếng nhỏ, nhưng Lục Tuấn Niên vẫn thoả mãn, nhiều hơn nữa.

“Hãy gọi , gọi , gọi cũng , đừng gọi mà...”

Tạ Lễ c.ắ.n môi, gọi: “Lục Tuấn Niên...”

Lục Tuấn Niên hài lòng, ý thì sẽ mạnh hơn. Tạ Lễ giận đến mức cào lưng : “Em gọi ! Đừng bắt em gọi kiểu khác!”

Lục Tuấn Niên với ánh mắt đáng thương đau lòng, đến động tác cũng dừng .

Tạ Lễ c.ắ.n răng mắng : “Anh làm đấy, thì đổi em làm cho thấy thế nào!”

Cậu vốn định ' thì để em thử làm ' — nhưng Lục Tuấn Niên hiểu, im luôn.

Vài giây , Tạ Lễ mới hiểu, giận dữ cào mạnh lưng , mặt đỏ rực: “Đồ khốn!”

“Lục lão sư... Lục Tuấn Niên, ch.ó nhà họ Lục... bố của con... chồng!”

Tạ Lễ gần như nghiến răng nghiến lợi mà bật từ cuối cùng.

Quả nhiên, Lục Tuấn Niên đổi sắc mặt ngay: “Ừ! Là , đều là !”

Anh tận hưởng vẻ mặt khao khát và tan vỡ của Tạ Lễ, những gì Tạ Lễ , đều sẽ cho.

“Tạ Lễ...” Lục Tuấn Niên ép thẳng mắt . Tạ Lễ mới thấy rõ hình cường tráng và đường nét cơ bắp vượt trội của , mắt dán chặt rời.

Lục Tuấn Niên kiềm cong khóe môi, tiếp tục : “Tối nay, chính là đàn ông hạnh phúc nhất thế giới.”

Tạ Lễ dám nữa.

Lục Tuấn Niên đếm sàn dùng bao nhiêu chiếc, chỉ cảm thấy, đêm nay giống như một đêm tân hôn thực thụ. Tạ Lễ cũng ngăn cản , để mặc hôn lên bất cứ nơi nào , cả mềm nhũn, tan chảy trong vòng tay .

Đến tận khuya, Lục Tuấn Niên mới ôm Tạ Lễ phòng tắm, giúp tắm rửa sạch sẽ, thật thoải mái.

Tạ Lễ còn chút sức lực nào, mềm nhũn trong lòng , để mặc làm gì thì làm.

Lục Tuấn Niên ôm , nhẹ nhàng vuốt ve bụng — nơi đang nuôi dưỡng một sinh mệnh nhỏ bé.

Tạ Lễ ấm áp, mềm mại, quan trọng nhất là dễ mềm lòng, khiến sa lối thoát. Đặc biệt là mùi hoa hồng , lúc Lục Tuấn Niên mới nhận , hương hoa hồng đến từ nước tắm, mà ngấm sâu tận xương cốt của Tạ Lễ.

Anh hít nhẹ một cái — mùi hương toát từ chính cơ thể .

Bảo , đến .

Lúc mới thực sự cảm ơn hai ly rượu sai lầm trong buổi tiệc ngày đó. Nếu hai ly rượu , thì chẳng sự gặp gỡ, chẳng hành trình phía giữa và Tạ Lễ.

Thật sự là định mệnh, là duyên trời sắp đặt. Ông trời ban cho hai món quà độc nhất vô nhị, gì sánh bằng.

Hơi thở nhẹ nhàng của Tạ Lễ phả da . Lục Tuấn Niên rủ mắt xuống, chăm chú vuốt ve từng đốt ngón tay của , dáng vẻ ngủ say.

Đôi mắt sâu thẳm dừng gương mặt Tạ Lễ, hai họ cứ tự nhiên mà ôm ngủ cùng một giường, dùng chung một loại sữa tắm, về còn sẽ cùng mỗi đêm bên như thế.

Anh thích điều đó, yêu Tạ Lễ đến sâu đậm cũng đủ để diễn tả, nếu tình yêu thể khiến Tạ Lễ cảm nhận , thì tất cả đều là vô nghĩa. may mắn , Tạ Lễ cảm nhận — và còn nhiệt tình đáp .

Lục Tuấn Niên chút đắc ý, Tạ Lễ ngủ ngon lành trong lòng , càng cảm thấy hạnh phúc.

Tâm hồ phẳng lặng của Tạ Lễ, cuối cùng cũng vì mà mở cửa. Về , nhất định sẽ khiến hối hận vì đưa quyết định , sẽ khiến cánh cửa mềm mại mở rộng chỉ để đón riêng .

Tạ Lễ khiến trở thành đàn ông hạnh phúc nhất thế gian, thì cũng sẽ khiến Tạ Lễ trở thành thế giới ngưỡng mộ.

Tạ Lễ chính là nhân gian của , là thiên đường trần thế.

Trời tối đen như mực.

Lục Tuấn Niên siết chặt thể đang say ngủ trong vòng tay, gương mặt thanh tú ngủ say , kìm nỗi si mê đối với Tạ Lễ, len lén cúi xuống hôn nhẹ lên môi , dịu dàng vuốt ve gương mặt .

Anh nhét tay Tạ Lễ trong chăn, kẹp chân lạnh của giữa đùi để giữ ấm. Rồi nhẹ, nhỏ giọng bên tai :

“Vợ yêu, em vất vả .”

Sau đó, đưa tay xoa nhẹ bụng nhỏ của Tạ Lễ, thì thầm một tiếng:

“Bảo bối ngoan, chúc ngủ ngon.”

Loading...