Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 74: Người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
“Hôm nay, em về .” Tạ Lễ , sắc mặt bình tĩnh .
“Về?” Sắc mặt Lục Tuấn Niên lập tức đổi, như thể chút phiền lòng, chăm chú : “Em về ?”
Tạ Lễ bỗng nuốt nước bọt, hiểu cảm thấy lúc thích hợp để chuyện , nhưng vẫn gắng cứng cổ : “Về nhà em. Tiện thể dọn dẹp phòng một chút. Hôm nay em cũng ghé qua , nhà em làm loạn lên, nên sắp xếp .”
“Về nhà của em ?” Giọng Lục Tuấn Niên mang theo vẻ gấp gáp.
Tạ Lễ c.ắ.n răng: “ , về một chuyến. Ngày mai chúng thể cùng đến địa điểm chương trình mới, thấy , Lục Tuấn Niên?”
Quả nhiên, đúng như đoán, trong mắt Lục Tuấn Niên lập tức lộ vẻ bồn chồn và nỡ.
“Không .” Lục Tuấn Niên ghì chặt. Lúc dự tiệc, Lục Tuấn Niên xịt nước hoa, chính là loại mà tặng.
Tạ Lễ khẽ ngẩn , ngờ Lục Tuấn Niên mang theo lọ nước hoa đó từ Sơn Tây đến Hải Thị, còn dùng loại của nhà tài trợ trong một dịp quan trọng như .
Lục Tuấn Niên vẫn như , ánh mắt sáng rực trong gian xe mờ tối.
Tạ Lễ hề nhận , bản đang thẳng mắt lúc nguy hiểm đến mức nào.
Từ góc độ của Lục Tuấn Niên, Tạ Lễ cụp mi với đôi mắt đào hoa xinh , môi đầy đặn hé mở, mút đến đỏ ửng. Trong màn đêm, dáng vẻ vô cùng mê hoặc, khiến thể kìm nén khao khát hôn lên nữa. Anh chẳng câu nào về việc Tạ Lễ định về nhà tối nay, chỉ nhốt mãi trong vòng tay .
Tạ Lễ với giọng cứng, nhưng cũng dám quá gay gắt, sợ Lục Tuấn Niên giở trò quái đản gì đó, bằng ánh mắt dịu dàng: “Lục Tuấn Niên, đây nhỉ? Anh sẽ lời em. Quả nhiên, lời đàn ông giường chẳng đáng tin chút nào.”
Trái tim vốn bình tĩnh của Lục Tuấn Niên như dội nước sôi, c.ắ.n răng: “Tối nay, thể đừng về ? Dì chuẩn bữa tối ngon, là đặc biệt nấu cho chúng , còn chuẩn từ lâu.”
Anh cố lấy cớ để giữ chân Tạ Lễ, đang một lòng .
Tạ Lễ nghĩ một lúc, cũng thấy nên từ chối như , chẳng sẽ phụ lòng của dì .
Hơn nữa do ăn ở nơi khác do nuông chiều khẩu vị ở nhà Lục Tuấn Niên, khi nãy ăn ngoài thấy chẳng ngon, chỉ cố nuốt một chút, giờ nhắc đến bữa tối ở nhà, bất giác thấy đói.
vẫn dễ dàng thoả hiệp. Cậu cảm thấy Lục Tuấn Niên một âm mưu lớn đang chờ , ngay từ khi bước lên xe.
Vì thế thử gỡ khỏi , động hỏi: “Hôm nay dự tiệc nhà tài trợ, tiệc đó bao nhiêu món ngon, ăn miếng nào ? Không hợp lý lắm.”
vẫn Lục Tuấn Niên thấu, giữ chặt như cũ, vẫn là câu đó: “Ừ, cố tình để dành bụng ăn tối ánh nến với em. khi thấy em , đói hơn.”
Lục Tuấn Niên câu đó mà mặt đỏ, tim loạn. Tạ Lễ còn tưởng đầu óc đen tối mới ý khác trong câu .
Cậu cảm thấy tối nay Lục Tuấn Niên dáng vẻ của ở vị thế cao hơn, mang khí thế của trưởng thành. Có lẽ vì to lớn hơn, vóc dáng hơn nên ở bên , luôn đè ép khí thế.
Lục Tuấn Niên hôm nay khác lạ.
Có lẽ vì đang đùi , Lục Tuấn Niên kiêu ngạo như vua sư t.ử đang chiếm lĩnh lãnh địa.
Anh cúi đầu, lặng lẽ mặt , dịu dàng hỏi: “Vậy... thể ở với một chút ? Còn việc dọn dẹp nhà, mai sẽ bảo tài xế chở dì đến giúp em xử lý, sẽ trả thêm lương cho dì.”
Lục Tuấn Niên nâng mặt lên, nhẹ nhàng dỗ dành, từng chút một phá vỡ phòng tuyến tâm lý của Tạ Lễ, : “Được ?”
Cúi đầu, giọng dịu: “Có thể ?”
Tạ Lễ nhẹ gật đầu: “Được, thể.”
Lục Tuấn Niên nhận câu trả lời mong , đôi mắt càng trở nên sâu thẳm, chằm chằm .
“Thả em xuống .” Tạ Lễ vỗ nhẹ vai . “Lục Tuấn Niên, để em đàng hoàng.”
Lục Tuấn Niên cứ cố chấp chịu buông, vô thức ôm lấy eo như mãnh thú đang bảo vệ con mồi quý giá của .
Tạ Lễ nhúc nhích, tay Lục Tuấn Niên liền như kích công tắc, lập tức siết .
Đây gì mà ai cũng tưởng là thành thật! Trước những nhận định của Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh về đều sai bét. Lục Tuấn Niên , tâm cơ sâu đến đáng sợ, hơn đứt mấy đàn ông từng ăn cơm giang hồ sáu năm.
Cả đoạn đường đó, Tạ Lễ thấy khổ sở.
Lục Tuấn Niên cứ dính sát , lúc thì hôn môi , lúc thì mân mê ngón tay, còn điên cuồng khen tối nay . Có lúc cúi đầu áp tai bụng , nhất định nhịp tim – của , và cả thứ nhỏ bé trong bụng .
Tạ Lễ cảm thấy chắc sốt hỏng não , bất cẩn để Lục Tuấn Niên dễ dàng mãn nguyện như ?
Xe Lục Tuấn Niên cuối cùng cũng rẽ khu biệt thự. Tạ Lễ đỏ mặt suốt cả đoạn đường, giờ mới thở phào một .
Con đường , Tạ Lễ nhận bắt đầu thấy quen. Trong lúc mong ngóng, chỉ mong hầm xe mau tới.
Đến nơi, tài xế dừng xe, Tạ Lễ lập tức xuống xe tự , nhưng Lục Tuấn Niên như nhận lệnh, ôm eo , bế bổng lên đưa thẳng thang máy.
“Lục Tuấn Niên!” Tạ Lễ đỏ bừng mặt giận dữ. “Em mà! Chân em què , cần bế như !”
Lục Tuấn Niên phớt lờ, lấy lý do vất vả hôm nay, sợ tối mỏi chân làm cớ, nhất quyết ôm .
Tạ Lễ cũng dám vùng vằng quá.
Lại lừa .
Vào nhà, Lục Tuấn Niên giày xong cũng cho xuống, kiên nhẫn giày giúp . Tạ Lễ bực bội, vung tay tát nhẹ mặt một cái, tỉnh : “Lục Tuấn Niên, uống rượu hả?!”
Lục Tuấn Niên ừm một tiếng, khi chắc chắn khóa cửa, lúc Tạ Lễ thể rời khỏi đây mới chịu thả xuống đất.
Tạ Lễ tức tối chằm chằm .
Lục Tuấn Niên đó, cao hơn nhiều, tỏ vẻ tội nghiệp: “Anh làm sai gì ?” Anh còn cố tình : “Anh ôm vợ , chắc là chứ.”
Tạ Lễ thấy Lục Tuấn Niên lúc còn ' xanh' hơn cả cái họ Kiều .
thật sự làm gì .
Cậu chuyển chủ đề: “Em đói , xuống xem dì làm món gì ăn.”
Cậu nhanh chân , bỏ Lục Tuấn Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-74-nguoi-dan-ong-hanh-phuc-nhat-the-gioi-1.html.]
Lục Tuấn Niên lập tức theo , kéo tay : “Đi chậm thôi.”
YACchan
Tạ Lễ đang ở thế yếu.
Đến phòng ăn, dì thật sự chuẩn một bàn tiệc phong phú, mùi thơm lan khắp phòng. Tạ Lễ chỗ quen thuộc tối qua, đợi xuống.
Lục Tuấn Niên cũng , dì bước tới, rót cho mỗi một ly rượu vang đỏ, một chén nhỏ t.h.u.ố.c bổ. Nghe là toa t.h.u.ố.c của danh y nổi tiếng, uống khi ngủ cho giấc ngủ.
Tạ Lễ bán tín bán nghi. Cậu vẫn quên nỗi ám ảnh Lục Tuấn Niên ép uống t.h.u.ố.c bắc và ăn mấy món t.h.u.ố.c bổ kinh khủng.
thấy Lục Tuấn Niên uống , cộng với ánh mắt dịu dàng của dì, c.ắ.n răng, bịt mũi uống cạn một .
Không đắng lắm. Tạ Lễ chép miệng nếm thử, : “Dì ơi, dì mua trúng t.h.u.ố.c giả ? Sao t.h.u.ố.c bổ mà dễ uống ?”
Dì mỉm kiên nhẫn giải thích: “Chỉ là nước đun với vài vị thuốc, uống t.h.u.ố.c thang hẳn, nên chỉ mùi thuốc, khó uống .”
Tạ Lễ gật đầu, liếc Lục Tuấn Niên, như : “Anh ép em uống mấy thứ đắng c.h.ế.t!”
Lục Tuấn Niên bảo dì thu dọn bát .
Anh tập trung bóc vỏ tôm cho , : “Em thích uống loại , đổi thực đơn nhé.”
Tạ Lễ: “Đừng đừng đừng, em thích loại nào cả, uống từng đó liệu trình chắc đủ .”
Lục Tuấn Niên gắp tôm đĩa Tạ Lễ: “Ừ, sẽ mời chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn, dưỡng từ bữa ăn trở .”
Ánh nến lập lòe, dì hoa tươi, bó hồng đỏ Lục Tuấn Niên tặng Tạ Lễ tối nay cắm bình. Dì vẩy chút nước lên, hoa rực rỡ căng mọng.
Tạ Lễ chăm chú bình hoa, Lục Tuấn Niên thì .
Ánh mắt Lục Tuấn Niên nóng rực đến nỗi Tạ Lễ lập tức cảm nhận .
Cậu cúi đầu ăn thêm vài miếng, ngẩng lên, chạm ánh đen láy .
“Em ăn ngon là vui .” Lục Tuấn Niên mỉm với , tiếp: “Anh thật sự hạnh phúc. Tạ Lễ, tối nay là đàn ông hạnh phúc nhất.”
“Tại ?” Tạ Lễ theo bản năng hỏi.
Lục Tuấn Niên : “Vì, cả thế giới.”
Lục Tuấn Niên tiếp tục gỡ xương cá, gắp phần thịt bát Tạ Lễ, lúc mới hồn .
Cậu liếc nét mặt lúc — ánh mắt sâu lắng, trực tiếp dán chặt , từ lông mày, sống mũi cho đến đôi môi dính chút dầu mỡ còn đẽ như , Tạ Lễ cảm thấy như bỏng rát một cái. Rõ ràng là mới là , thế mà khiến hoảng hốt dời mắt .
Gần như cùng lúc đó, Lục Tuấn Niên khẽ nhếch môi .
Tạ Lễ gắp miếng cá bỏ miệng, từ tốn nhai nuốt.
Lục Tuấn Niên thật sự là kiểu thích lời yêu, thể hiện sự yêu thích của . khác với Phong Lệ những cùng loại, thậm chí là khác một trời một vực.
Lời và hành động của Lục Tuấn Niên, Tạ Lễ thấy, ít đàn ông thể làm như . Nếu là , chắc chắn thể làm đến mức .
Cậu giống Lục Tuấn Niên, giỏi mấy lời yêu đương, luôn cất kín trong lòng, chỉ khi thể kìm nén mới dám thốt .
Còn Lục Tuấn Niên, cho dù 'yêu' một cách trực tiếp, vẫn tìm đủ cách, biến hóa hình thức, để lên tình cảm một cách tự nhiên và đẽ.
Tạ Lễ bỗng dưng nên gì để đáp cho xứng. Chỉ thể lúng túng : “Lục Tuấn Niên, ăn gì, ăn nhiều một chút .”
Vừa xong, cúi gằm mặt, đỏ cả mặt lẫn tai.
Lục Tuấn Niên quả nhiên thêm gì nữa, cũng cúi đầu ăn cơm giống .
Theo lý mà , Tạ Lễ thể uống rượu, nhưng hiểu , tối nay trong lòng cứ cảm thấy bứt rứt, bèn lấy dũng khí nhấp một ngụm nhỏ rượu vang ấm áp.
Lục Tuấn Niên lập tức đồng ý, dời ly rượu về phía : “Dì chỉ rót cho , em đừng uống.”
Tạ Lễ lo cho . Thật cũng chỉ dùng môi nhấp nhẹ để nếm vị, tuyệt đối dám uống rượu trong thời kỳ mang thai. Lần khám, bác sĩ dặn kỹ kiêng.
Hơn nữa uống rượu dễ gây chuyện. Lần ... Tạ Lễ nhớ mơ hồ, chẳng cũng vì uống rượu mà...
“Em uống, chỉ nhấp môi nếm vị chút xíu. Em chỉ trong nhà loại rượu ngon gì thôi.” Tạ Lễ .
Lục Tuấn Niên lắc đầu: “Anh uống rượu, trong nhà rượu cũng chỉ để trưng cho , cũng chẳng hiểu rượu.”
“Nếu em thích loại nào, hoặc thương hiệu yêu thích, cứ . Anh sẽ đặt mua, đến lúc đó thể làm một vách tủ rượu trong nhà, trưng bày những loại em thích.”
Lục Tuấn Niên với .
“Không , , em thích uống rượu . Em chỉ hỏi cho thôi. Trước đây em cũng chỉ uống khi xã giao.” Tạ Lễ lí nhí đáp.
“Đã thì cả hai chúng đều thích uống rượu, trong nhà khỏi cần rượu nữa.”
Lục Tuấn Niên khựng một chút, bắt từ khóa, mừng rỡ mặt.
“Được thôi, vấn đề gì.” Lục Tuấn Niên .
Tạ Lễ gật đầu, Lục Tuấn Niên đột nhiên chuyển hướng câu chuyện: “Hôm nay em với bạn cũ Chu Lăng chuyện gì ?”
Bạn cũ Chu Lăng, giấm chua bay mười dặm cũng ngửi .
Tạ Lễ thành thật đáp: “Cũng gì quan trọng. Trước em thiên phú làm ông chủ, cho nên em nghĩ đến việc mở một công ty quản lý, tự làm sếp, mời Chu Lăng làm cố vấn pháp luật cho công ty. Dù em cũng định cắm rễ trong giới giải trí lâu dài, em còn nhiều việc làm hơn.”
Lục Tuấn Niên bật , ngẩng đầu lên: “Thì là . Chu Lăng chắc đồng ý đúng ? Em thật sự năng lực hơn ở mảng . Thế còn chuyện mà em ' làm hơn' là gì ?”
“Cậu đồng ý , Chu Lăng tính tình dễ chịu lắm, từ nhỏ tụi em hợp gu. Còn việc em làm...” Tạ Lễ ăn một miếng cơm. “Chỉ là du lịch, tìm kiếm tự do.”
“Trước em luôn cảm thấy sống quá mệt, trong đầu suốt ngày nghĩ bao nhiêu chuyện, từng thật sự thả lỏng. Như thế mệt mỏi quá mức, nên giờ em khắp thế giới.”
“Dĩ nhiên...” Tạ Lễ ngập ngừng, gắp thêm vài miếng cơm, mặt lập tức đỏ ửng. “Còn nuôi con nữa. Em sẽ dùng tất cả những gì để nuôi nấng đứa bé , tuyệt đối để nó chịu những gì em từng chịu.”
Lục Tuấn Niên ngẩn , vội vàng : “Không , chúng sẽ cho con thật nhiều yêu thương. Nó sẽ là một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu.”
Tạ Lễ cũng ngẩn , hai ánh mắt chạm , nhanh chóng cúi đầu tránh .