Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 71: Cậu lại sinh ra cảm giác phụ thuộc với Lục Tuấn Niên (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Lục Tuấn Niên rút một tay nắm lấy tay , đưa vali cho trợ lý, trợ lý trả đồ cho Tiếu Tiếu, nhận lấy hành lý.
Tạ Lễ còn hồn vì câu đó, Lục Tuấn Niên tiếp lời: “Đến Hải Thị về nhà họ Tạ ? Em ở , để đưa về, đưa em ăn.”
“Không , em với Tiếu Tiếu định về nhà gọi đồ ăn là , nhà em gần, cần đưa, bọn em gọi xe .” Tạ Lễ Tiếu Tiếu.
Tiếu Tiếu lắc đầu: “Tạ ca, gọi xe...”
Lục Tuấn Niên mỉm : “Vậy để lo, em cứ tận hưởng là .”
Tạ Lễ mơ mơ hồ hồ đưa lên xe bảo mẫu của Lục Tuấn Niên, trong xe mà chẳng định đưa .
“Đi ăn ?” Tạ Lễ hỏi, căng thẳng.
“Đồ ăn Hải Thị ngon lắm, em quán nào ngon thì gợi ý thử ?” Lục Tuấn Niên hỏi.
Tạ Lễ nghĩ ngợi, lẽ vì rời Hải Thị lâu , hễ nghĩ tới món ăn thì nhớ mấy đặc sản ăn trong chương trình du lịch.
“ là Hải Thị chẳng quán nào thật sự ngon, thôi khỏi , em về nhà là .” Tạ Lễ . “Anh đừng tốn công sắp xếp nữa, mai còn sự kiện thương hiệu mà.”
Lục Tuấn Niên suy nghĩ một lát. “Vậy dẫn em ăn món đặc biệt nhất ở Hải Thị.”
Tạ Lễ ngạc nhiên hỏi: “Món đặc biệt nhất ở Hải thị á?”
Không bao lâu , xe bảo mẫu rẽ khu biệt thự, ánh đèn bên đường lúc đêm khuya mờ, Tạ Lễ mở to mắt quanh: “Đây là ?”
Lục Tuấn Niên: “Nhà . Dì giúp việc nhà nấu ăn ngon cực kỳ, bây giờ làm sẵn một bàn lớn . Dù về cũng thể để bụng đói . Gọi đồ ăn bên ngoài thì ngon bằng đồ nhà nấu, cũng sạch sẽ, mất thời gian chờ đợi, chẳng bằng ăn xong bảo tài xế đưa em về.”
“Ồ... Anh cũng chu đáo đấy.” Tạ Lễ lẩm bẩm.
Xe bảo mẫu chạy xuống gara ngầm, tài xế phụ giúp kéo hành lý, Lục Tuấn Niên dùng vân tay mở thang máy trong gara, mấy cùng lên.
Nhà Lục Tuấn Niên rộng, cũng thở sinh hoạt.
Trên đường đến đây, Tạ Lễ vẫn đang tưởng tượng nhà sẽ thế nào, lạnh lẽo vô hồn , nhưng hề.
Ngẩng đầu lên, thấy cửa từ thang máy nhà vẫn còn dán câu đối Tết năm nay.
Trước cửa còn trồng vài chậu cây hoa, trông như chăm sóc thường xuyên.
Vào nhà, Lục Tuấn Niên đưa cho một đôi dép mới, cỡ chân khít, cỡ của chính .
Tạ Lễ khẽ sững , Lục Tuấn Niên , giải thích: “Anh nhờ dì mua từ , mời em đến ăn cơm, tính là chuẩn ?”
Anh tự giễu một câu, đó mời Tạ Lễ nhà.
Thơm thật đấy.
Hương cơm nóng hổi từ tầng bay lên.
Lục Tuấn Niên kéo tay Tạ Lễ dẫn tham quan cấu trúc biệt thự, cùng xuống tầng ăn cơm.
Tiểu Tiếu theo họ, rụt rè.
Đây là nhà của ảnh đế Lục Tuấn Niên đấy! Cô chỉ xe của , còn nhà, ăn cơm nữa!
Tiểu Tiếu thấy Lục Tuấn Niên tự nhiên nắm tay Tạ Lễ, len lén 'chèo thuyền' hạnh phúc.
Dì giúp việc tươi rót nước ấm cho Tạ Lễ, xong liền kéo Tiểu Tiếu sang bàn bên cạnh dùng bữa.
Hai bàn đồ ăn giống hệt , chỉ khác hình dạng bàn ăn, bàn của Lục Tuấn Niên và Tạ Lễ là bàn đôi dành cho hai .
Trên bàn còn cắm hoa, món Trung món Tây, đủ loại đồ uống và rượu.
Tạ Lễ xuống chút căng thẳng, thứ trong nhà Lục Tuấn Niên đối với đều xa lạ, lúc ngang qua phòng khách còn thấy cả một mảng tường trưng bày cúp và bằng khen.
Lục Tuấn Niên rót cho một ly đồ uống nóng, đặc biệt phục vụ , còn cắt bò bít tết: “Nếm thử xem, hương vị đặc biệt nhất Hải thị ?”
“Anh cũng xuống ăn , em quen khác phục vụ như .” Tạ Lễ ngẩng đầu , hiệu chỗ cũ.
Lục Tuấn Niên đối diện, hai cần ngẩng đầu cũng thể thấy .
Phòng ăn lớn, bên bàn còn Tiểu Tiếu ăn, giữa hai bàn vách ngăn, cảm giác cứ như trong cả biệt thự chỉ hai bọn họ.
Còn đang ăn tối ánh nến.
YACchan
Lục Tuấn Niên hỏi: “Thích ?”
Tạ Lễ nếm thử, thơm, giống như đang ăn món ăn bà nội nấu ngày xưa, đậm đà mùi vị cuộc sống.
“Thích, ngon lắm.” Tạ Lễ gắp thêm, ăn luôn một bát cơm đầy.
Thấy ăn ngon, Lục Tuấn Niên thở phào.
Ánh lửa từ nến chiếu sáng khuôn mặt hai , như thể bao quanh họ trong một gian riêng biệt.
Tạ Lễ : “Lục Tuấn Niên, thậtngưỡng mộ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-71-cau-lai-sinh-ra-cam-giac-phu-thuoc-voi-luc-tuan-nien-2.html.]
Lục Tuấn Niên nghi hoặc: “Tại lạingưỡng mộ ?”
Tạ Lễ ngẩng đầu cửa sổ: “Anh về nhà lúc nào cũng cơm nóng chờ sẵn, dì nấu ăn ngon như thế, nhà cửa dọn dẹp ngăn nắp. Em thì , ngay cả giúp việc cũng thuê , ở nhà thường xuyên, giúp việc còn trộm đồ trang sức của em, dọn đến nhà mới gặp chuyện như , còn nuốt giận, lúc đó còn bỏ qua cho bà , truy cứu.”
Anh ngẩn , về phía Tạ Lễ, nơi đuôi mắt tràn cảm xúc chân thật.
Lục Tuấn Niên nghiêm túc: “Tạ Lễ, nếu em thích, thể dọn tới ở căn nhà , thể chuyển ngoài sống nơi khác, nếu em thấy .”
“Không cần cần, em chỉ tiện miệng thôi.” Tạ Lễ lắc đầu.
Lục Tuấn Niên bằng ánh mắt chân thành: “Tạ Lễ, thật đấy.”
“Chương trình cũng sắp xong , đến lúc đó em về nhà, ai chăm sóc thì , em cũng nấu ăn, cứ gọi đồ bên ngoài mãi cũng cho sức khỏe, an . Tôi yên tâm. Em thể ở đây, dì nấu ăn ngon, dễ sống chung, sẽ giúp em lo liệu việc. Rau củ, trái cây, sữa ở biệt thự đều chuyên cung cấp. Anh cũng thấy an tâm hơn.”
“Anh thật chuyện với em từ lâu , chỉ là sợ em vui nên luôn dám mở miệng. Nếu em chuyện gì xảy ở nhà, cũng thể ngay . Tạ Lễ, ở bên cạnh em.”
Từng lời từng câu của Lục Tuấn Niên đều lý.
Tạ Lễ nghiêm túc, cũng suy nghĩ cẩn thận.
“Biết .” Tạ Lễ . “Ăn xong bàn tiếp.”
Bữa cơm ăn chậm, Tạ Lễ ăn ngon miệng, ăn thêm cả một bát, Lục Tuấn Niên sợ ăn no khó tiêu, dẫn vườn biệt thự tản bộ.
Trong vườn nhà Lục Tuấn Niên trồng nhiều hoa, bảo vì bản ở nhà, hoa nở cũng ai ngắm, trồng còn thuê chăm sóc thường xuyên, phiền.
Tạ Lễ trong khu vườn hoa: “Nơi thể trồng đầy hồng leo và nguyệt quý, còn thể trồng hoa , trồng một cây hải đường thật to, đợi đến lúc xuân về hoa nở, cả vườn sẽ . Hồi nhỏ em cây hải đường ở nhà ông nội sách.”
Lục Tuấn Niên ghi nhớ: “Em thích thì trồng đầy cả vườn cho em.”
Tạ Lễ tưởng đùa: “Nhà trồng gì là thứ em thích chứ, dĩ nhiên nên trồng thứ thích.”
Lục Tuấn Niên gì nữa.
Tạ Lễ cũng ý thức lỡ lời, ngượng ngùng im lặng.
Hai cứ lặng lẽ trong vườn một lúc.
Về biệt thự, Lục Tuấn Niên : “Tài xế đưa Tiểu Tiếu về nhà , bảo tài xế đưa em về nhé? Đến nơi nhớ nhắn cho một cái, mai đến đón em.”
“Không cần.” Tạ Lễ vài bước, đ.á.n.h giá cách bố trí ngôi nhà, hỏi: “Biệt thự nhiều phòng ?”
Lục Tuấn Niên gật đầu: “Tạm , nhưng chỉ phòng ngủ chính và phòng giúp việc là trải sẵn chăn ga gối đệm.”
“Ồ.” Tạ Lễ xách hành lý, : “Khuya đừng kêu tài xế nữa, phòng ở ? Em buồn ngủ.”
“Phòng ở tầng hai...” Lục Tuấn Niên ngẩn , thở rối loạn.
Kịp phản ứng , lập tức cầm lấy hành lý trong tay Tạ Lễ.
Trong lúc ăn còn giằng co tâm lý bao lâu, ngờ nhận câu trả lời như thế .
Tạ Lễ đồng ý nghỉ ngơi ở nhà , hề nhắc đến chuyện mở thêm phòng, mà là hỏi, phòng của .
Lục Tuấn Niên cảm thấy tim thể bình tĩnh nổi nữa, một câu của Tạ Lễ thể khiến dậy sóng.
Trái tim Tạ Lễ siết chặt, mơ hồ thấy giọng của Tạ Lễ: “Nếu em mà dọn đây, chuyển ngoài thì là cái gì? Chẳng chim khách chiếm tổ chim sẻ ? Anh cũng ngủ với em chứ, chẳng mỗi ngày nhịp tim con , lời thì thầm . Không định nữa, cũng định nữa ?”
Tạ Lễ : “Lục Tuấn Niên, theo đuổi mà đẩy ngoài thế , là theo đuổi nha.”
Lục Tuấn Niên bật .
Anh nắm lấy tay Tạ Lễ, dẫn lên lầu: “Đây là phòng , lớn lắm nhưng sạch sẽ, em yên tâm ngủ, ngủ bao lâu cũng .”
Tạ Lễ quan sát kỹ.
Gọn gàng, tinh tế.
Giống hệt Lục Tuấn Niên.
“Chỗ là phòng tắm, mua loại sữa tắm em thích nhất, vẫn còn nguyên bóc.” Câu như thể đang : đặc biệt chờ em đến bóc.
Tạ Lễ vốn định ăn cơm xong sẽ rời , nhưng cuối cùng kiềm chế mà ở . Trước từng co ro trong nhà ăn những món dở tệ, nuốt xuống còn ngon, nhưng bây giờ còn như thế nữa.
Cậu còn một , con, một đàn ông rằng sẽ theo đuổi , với .
Hóa đôi khi cũng cần gồng gánh thứ, thể chút ỷ , ỷ Lục Tuấn Niên.
“Wow, nếu em rời , chẳng bỏ lỡ lễ mở hộp chai sữa tắm .” Tạ Lễ trêu.
Lục Tuấn Niên đáp: “Sẽ luôn chờ em đến mở nó.”
Tắm xong, Tạ Lễ giường lớn của Lục Tuấn Niên, thoải mái.
Cậu cứ tưởng dùng nhà tắm xa lạ, ngủ giường lạ sẽ quen, nhưng phát hiện, lẽ vì mấy ngày qua quen ngủ cùng Lục Tuấn Niên, lăn lộn qua bao chiếc giường, sớm quen từ lâu .
Khoảnh khắc Lục Tuấn Niên xuống bên cạnh, chẳng nhúc nhích, tự nhiên, hai cứ cạnh , hệt như một cặp vợ chồng son.
Thậm chí, những đề kháng với Lục Tuấn Niên, mà còn nảy sinh lệ thuộc.