Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 70: Cậu lại sinh ra cảm giác phụ thuộc với Lục Tuấn Niên (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:14:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Mây tản , mặt trời treo lơ lửng tầng trời cao mười ngàn mét, chiếu sáng lên tháp gỗ Ứng Huyện, khiến vẻ rực rỡ tinh xảo của tòa tháp càng trở nên chói lòa.

Bầu khí u ám của chương trình du lịch thực tế vốn còn tan hết, lập tức công trình cổ lộng lẫy mắt chiếu rọi đến rạng rỡ.

Mọi đều trầm trồ kinh ngạc.

khi trầm trồ, cũng khó tránh khỏi tiếc nuối.

“Tháp cổ thế , hiện đại chúng sửa hỏng .” Ngu Miểu thở dài.

Hạ Phồn Tinh : “Cho nên lúc đó hướng dẫn viên đúng, một thứ, con thể can thiệp , kết quả thể sẽ ngược , sự vật đều sứ mệnh và xu hướng riêng.”

Khán giả cũng buồn bã theo.

[Tiếc quá mất, haiz]

[Từ lâu đến xem tháp gỗ Ứng Huyện , năm nay nhất định !]

[Thật nhiều kiến trúc cổ phá hỏng, di sản văn hóa càng ngày càng ít, gặp nào đó]

Trí tuệ và tay nghề của xưa chẳng thể lưu giữ mãi mãi. Mọi dạo chơi ở đây thật lâu, mãi mới chịu rời .

Sau một quãng xe dài, cả đoàn về homestay từ Ứng Huyện.

Ba nhóc con hôm qua còn hào hứng, hôm nay im lặng hẳn, chỉ yên tĩnh đó.

Tạ Lễ lấy trong túi mấy món quà lưu niệm mua, đưa cho họ: “Đây là bản bookmark Tập đặc biệt tụi em hồi nãy, tụi dùng kinh phí mua, tính là tiêu xài bậy , vui lên chút , mấy nhóc.”

Ba Lăng Đình xúc động như yêu chiều bất ngờ, bookmark giá rẻ, mỗi cái bốn mươi lăm tệ, nghĩ đến tương lai nghề nghiệp thể còn chật vật, họ vốn nỡ bỏ tiền mua, ngờ Tạ ca và Lục ca dùng kinh phí giúp họ mua về.

“Cảm ơn , cảm ơn chị.” Cả ba đỏ mắt.

Ngu Miểu vỗ vai họ. “Là vàng thì ở cũng sẽ tỏa sáng.”

Về đến homestay, Lục Tuấn Niên lên lầu thu dọn hành lý, Tạ Lễ thắc mắc hỏi: “Anh thu dọn đồ, định ?”

Lục Tuấn Niên đáp thật: “Mai sự kiện đại diện thương hiệu và tiệc tối ở Hải Thị, đúng lúc nghỉ phép, tối nay.”

“Trùng hợp ghê.” Tạ Lễ . “Mai em hẹn gặp Chu Lăng, cũng ở Hải Thị.”

“Cái gì...?”

Lục Tuấn Niên ngừng tay, đầu : “Cũng là mai ? Mấy giờ?”

Tạ Lễ: “Tám rưỡi tối mai, ăn ở nhà hàng Vân Đình Cư tại Hải Thị.”

Lục Tuấn Niên âm thầm ghi nhớ: “Anh , em cũng bay đêm nay ?”

“Tiện đường thì cùng sân bay.” Lục Tuấn Niên ánh mắt phức tạp.

Tạ Lễ gật đầu, : “Không thành vấn đề, để em báo với trong nhóm.”

Thu dọn xong hành lý, Tạ Lễ xách vali chuẩn xuống lầu, Lục Tuấn Niên trông thấy, liền một tay nhấc chiếc vali của , tự nhiên đặt lên xe bảo mẫu.

Trước khi lên xe, vẫn yên tâm, cứ phía chằm chằm.

Tạ Lễ thở dài, kéo cửa kính xe xuống, thò đầu hỏi: “Anh còn ?”

Trợ lý của Lục Tuấn Niên đang chờ trong chiếc xe bảo mẫu phía .

Lời Tạ Lễ dứt, Lục Tuấn Niên bước qua cửa xe, hương tuyết tùng và hoa hồng trong khí lặng lẽ va chạm.

Anh sải bước lớn, trực tiếp leo lên xe của Tạ Lễ.

Hai gương mặt điển trai bất ngờ sát gần, khoảnh khắc Lục Tuấn Niên nghiêng , Tạ Lễ sững ngạc nhiên.

“Đi thôi, sư phụ lái xe.” Lục Tuấn Niên xuống bên cạnh, thậm chí nhanh tay xé miếng dán chống say xe, dán lên tai , giữa thở thêm một tầng hương thảo d.ư.ợ.c mát lạnh.

“Anh lên xe em, trợ lý còn đang đợi mà.” Tạ Lễ nghẹn cổ , trợ lý của , Tiếu Tiếu, đang ở ghế phụ xe bảo mẫu, bầu khí gượng gạo.

Lục Tuấn Niên chẳng để tâm: “Tiện đường mà, xe ai cũng thế.”

Tạ Lễ còn định gì, Lục Tuấn Niên nhanh miệng chặn : “Anh ngay lập tức tách khỏi hai ba con em, ở bao lâu thì ở.”

Tạ Lễ ngượng ngùng bứt vạt áo.

Đến sân bay, Lục Tuấn Niên giúp kéo hành lý, Tiếu Tiếu và trợ lý của phía , lúng túng .

Lục Tuấn Niên cao, đeo kính râm và khẩu trang, lưng Tạ Lễ, trông chẳng khác gì vệ sĩ riêng.

Tạ Lễ trong lòng thấy kỳ lạ lắm, cảm giác như dẫn cả nhà du lịch thế ?

Vào đến sân bay, hai chia tay ở cổng kiểm tra vé, vé máy bay của Lục Tuấn Niên sớm hơn , đây là đầu tiên Tạ Lễ đuổi theo để bóng lưng rời .

Anh lối VIP, khi còn tháo kính râm, vội vã một cái.

Tạ Lễ từ xa dõi theo, lời 'tạm biệt' vốn đang sẵn sàng miệng, nghẹn ở cổ họng, mãi đến khi Lục Tuấn Niên khuất bóng ở góc rẽ, mới khẽ : “Lát nữa gặp!”

Ai ngờ, Lục Tuấn Niên căn bản xa, còn đầu , vẫy tay chào.

“Lát nữa gặp, chú ý an .”

Đâu chút dáng vẻ đàn ông trưởng thành nào, Tạ Lễ lầm bầm, nhưng mặt tươi rạng rỡ.

Chuyến bay vài tiếng vô cùng nhàm chán, Tạ Lễ tựa ghế máy bay nghỉ ngơi.

Tựa thế nào cũng thoải mái, Tiếu Tiếu thấy bèn lấy gối kê cổ cho .

Tạ Lễ chỉnh tư thế , thứ gì đó rơi từ tai xuống, nghiêng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-70-cau-lai-sinh-ra-cam-giac-phu-thuoc-voi-luc-tuan-nien-1.html.]

Là miếng dán chống say xe Lục Tuấn Niên dán cho.

Cậu chằm chằm mấy giây, nhặt lên bỏ túi áo.

Xuống máy bay, Tạ Lễ cửa VIP đại sảnh, sân bay Hải Thị lớn, mấy tầng lầu, trong sảnh càng đông .

Trước khi chia tay Lục Tuấn Niên, chỉ cho xem thông tin chuyến bay, máy bay đến sớm hơn, chắc đợi .

Dù nghĩ , nhưng Tạ Lễ vẫn kìm đảo mắt tìm kiếm giữa đám đông, chậm rãi bước dòng .

Vừa mấy bước, hành lý trong tay bỗng nhấc lên, cần tốn sức. Cậu sững ,

Lục Tuấn Niên từ lúc nào , xách hành lý giúp .

Tạ Lễ vui thấy rõ, nhướn mày hỏi: “Sao ở đây?”

Lục Tuấn Niên đáp: “Anh hỏi nhân viên sân bay, họ lối VIP của chuyến ở đây, nên cứ đợi mãi ở đây, quả nhiên đợi em.”

“Em sẽ thấy làm chuyện dư thừa đấy chứ?” Anh dò hỏi.

Sao mà thấy thế .

Tạ Lễ vuốt tóc rối do ngủ, cúi đầu : “Trách làm gì, nhưng đợi em , ảnh hưởng gì đến lịch trình của ?”

Lục Tuấn Niên , ánh mắt khó diễn tả, thản nhiên : “Anh hôm nay lịch gì, mai về studio vẫn kịp. Em ở cạnh lâu hơn một chút ?”

Nghe câu , Tạ Lễ ngẩng đầu .

Dù đeo kính râm, nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt bên —nóng bỏng như lửa, như thiêu cháy .

Lục Tuấn Niên xưa nay từng hỏi thế, nhưng Tạ Lễ thấy kỳ lạ khó chịu, ngược còn xao xuyến.

Cậu đúng là nghĩ đến.

Chỉ cách vài tiếng gặp, thấy quen.

Lúc đầu thấy Lục Tuấn Niên đột nhiên lưng, hốc mắt thậm chí còn cay.

Cậu thật sự chút mong lâu hơn.

Tạ Lễ bỗng nghĩ xa, Lục Tuấn Niên hơn sáu tuổi, liệu già , rời ? Vừa nghĩ đến đây, lòng bỗng nặng nề.

Không còn lòng vòng, thật thà với : “Có một chút.”

Lục Tuấn Niên ý trong lòng, cũng Tạ Lễ sẽ phản ứng thế nào. Câu hỏi dường như còn đến lúc thích hợp, hỏi cũng lời đáp rõ ràng. ngờ Tạ Lễ trả lời, hơn nữa là đáp án như .

Anh ngây .

YACchan

Đôi mắt kính râm khựng , mở to.

Ánh mắt cứ chằm chằm, khiến Tạ Lễ thấy thoải mái, vội giơ tay vén kính lên, như đ.á.n.h thức .

“Anh... đừng em kiểu đó.”

“Sao tự nhiên em trả lời thế, bất ngờ.” Lục Tuấn Niên hỏi.

“Trời ơi, làm gì mà hỏi nhiều , ?”

Lục Tuấn Niên đẩy vali của , đẩy cả của Tạ Lễ.

Anh : “Trước đây em từng mấy lời như với , Tạ Lễ, nên... cưng mà lo đấy.”

Tạ Lễ đột ngột dừng bước, câu dường như chạm đến sợi dây yếu mềm nhất trong lòng. Thì chỉ cần vài lời như , Lục Tuấn Niên vui đến thế.

Cậu chợt nhớ những nặng, tay siết . “Xin , mấy lời khó với .”

Sân bay đông , ồn ào hỗn tạp.

Lục Tuấn Niên rõ từng từ.

Anh bóng lâu, cuối cùng mới : “Không gì, thấy đấu khẩu cũng là một kiểu hạnh phúc.”

Lục Tuấn Niên : “Có lúc em mắng, mà chỉ mắng , vui. Em xem, kỳ cục ?”

Tạ Lễ ban đầu còn thấy buồn, mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, : “Anh còn thích mắng, Lục Tuấn Niên, mắng khó chịu đó, trong lòng nghẹn lắm.”

“Có lúc nghĩ đến, mà những lời vẫn cứ hiện về, lập lập trong đầu, khó chịu lắm. Anh đừng thích mắng nữa.”

“Vậy đây em nghẹn trong lòng lắm đúng ?” Giọng đàn ông trầm khàn.

Nụ dần tắt, Tạ Lễ dám ngẩng mắt , bởi dù cách lớp kính, vẫn sợ đối diện.

Lục Tuấn Niên chủ động gần.

Sắc mặt thể miêu tả, đầy rạn nứt, đối diện với , như đang đè nén một thứ gì đó, thể là xót xa.

Yết hầu trượt lên xuống, Tạ Lễ gượng , đưa tay đút túi, ngờ làm rơi thứ gì.

Cậu cúi xuống, thấy sàn rơi một miếng tròn, màu da , giống màu urgo—là miếng dán say xe ban nãy máy bay.

Tạ Lễ vội nhặt lên.

“Không , giờ em nghĩ thông .” Tạ Lễ .

Nhiều nghĩ Tạ Lễ trải qua ngần , mạng năng tự do, giờ nhiều fan yêu quý, chắc sẽ sống . chỉ Lục Tuấn Niên , hề dễ dàng như .

Nếu cái gọi là hạnh phúc đ.á.n.h đổi bằng xiềng xích và khổ đau, thì đó chẳng gọi là ' cơn mưa trời sáng'.

Lục Tuấn Niên : “Không vui thì , , khác, thích em mắng, em dỗi. Em chỉ dỗi mỗi , giống như đang thì thầm lời yêu bên tai, thích.”

Tay Tạ Lễ nhặt miếng dán còn run nữa.

Loading...