Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 65: Mơ mơ màng màng hôn nhau (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Ngụy Soái ngây , đó lúng túng đáp: “Báo cáo lãnh đạo, phục vụ nhân dân là nghĩa vụ của cảnh sát nhân dân chúng ! Xin lãnh đạo yên tâm!”
Lãnh đạo tiếp tục khen ngợi, đó dẫn những kẻ bắt .
Rất nhiều nghi phạm đang tiêu khiển tại đây đều lột mặt nạ, lộ diện, Ngụy Soái liếc một vòng, ngờ thấy... cục trưởng cảnh sát trong đám ! Khó trách đó cứ ngăn cản điều tra!
Ngụy Soái nghiến răng, siết chặt nắm đấm, định lao lên đ.á.n.h , may mà Vương sư phụ mắt nhanh tay lẹ kéo .
Vương sư phụ đội điều tra với khí thế hừng hực, ngoài hàng rào phong tỏa là vô phóng viên và máy chĩa thẳng về phía , chuẩn phỏng vấn.
Lãnh đạo chỉ tay về phía họ, các phóng viên lập tức chuyển hướng qua.
Vương sư phụ nhanh như chớp nhét danh của n.g.ự.c Ngụy Soái, chuồn lẹ.
Ngụy Soái cầm tấm danh , ngơ ngác kéo phỏng vấn.
Chẳng bao lâu , vụ án nghiêm trọng lập tức nổ tung mạng, còn Ngụy Soái lúc vẫn mặc bộ đồ thực tập sinh lấp lánh, lên sóng mà nhan sắc chẳng kém minh tinh là bao.
#Vụ án lớn tại Lâm Giang
#Cảnh sát Ngụy Soái ngất trời
#Giải trí Thời Quang vỡ trận
#TSLU các chứ
...
Cư dân mạng náo loạn.
[Không nhầm đấy chứ! Thời Quang đào tạo thực tập sinh là để làm chuyện đó á!? Trời ơi, cái công ty ch.ó má mất hết nhân tính !]
[Cmn! Nhìn lũ nhóc còn nhỏ thế ! Đồ súc sinh! Tương lai chúng hủy hoại mất , bố chúng thì...]
[Tôi còn liên hoan công ty ở đấy mấy ngày , ai ngờ lầu còn cả thế giới ngầm thế !]
[Quá đỉnh, dám làm cả chuyện như thế, mấy cái ô dù cút hết !]
[Rác rưởi! Cmn! T.ử hình cho !!]
[TSLU nhà chỉ là một nhóm nhạc nhỏ ba vạn fan thôi, gộp cả ba cũng bằng một hotboy mạng! Cầu trời cho các em đừng chuyện gì...]
[Lăng Đình, Trịnh Tố, Thịnh Thiếu Hằng đều ngây thơ, đều như , chắc là chứ! A a a, đừng chuyện gì nha...]
Tạ Lễ lúc đang sốt ruột chờ tin, thì Vương sư phụ đột nhiên bỏ qua quy trình báo cáo, gọi điện trực tiếp: “Sếp ơi! Có chuyện lớn !”
“?” Tạ Lễ lo lắng hỏi: “Gì ? Vương sư phụ, chứ?”
Vương sư phụ chạy : “Tôi điều tra thì gặp một cảnh sát vùng, hai phối hợp phá án. Tôi thu thập chứng cứ liền báo cáo lên tổ giám sát, ngờ họ chú ý đến KTV đó từ lâu, lập tức phái đến, tóm hết đám tội phạm luôn ! Suýt nữa phóng viên làm lộ phận, may mà nhanh trí chạy mất, để cảnh sát đối mặt với camera một .”
“Sếp, , cảnh sát đó đỉnh cực kỳ! Một chui công ty Thời Quang làm thực tập sinh, luyện tập suốt một tháng, học cả hát cả nhảy, còn diễn kịch! Lúc đầu còn lừa. Vừa trai chính trực, võ cũng giỏi, một phát là trái đ.ấ.m đấm, ba chiêu đ.á.n.h gục kẻ . Trời ơi, mà giỏi , nếu giới giải trí là hot chắc!”
Tạ Lễ giọng thở hồng hộc của Vương sư phụ, đầu óc mù mờ.
Tổ giám sát? Cảnh sát? Gì mà rối rắm thế ?
Vương sư phụ như chợt nhớ gì đó, vội vã : “ sếp, mau xem hot search ! Phóng viên chắc phát sóng trực tiếp ! Mình cần tay nữa!”
Tạ Lễ cúp điện thoại, mở Weibo xem—
Trời má ơi!
Ba thành viên nhóm TSLU lúc vẫn đang uống rượu chơi game cùng Lục Tuấn Niên lầu.
lúc đó, cửa phòng đẩy .
Tạ Lễ ngẩng đầu —là Lục Tuấn Niên bước .
Trên mùi rượu, nhưng nồng.
Lục Tuấn Niên cụp mắt, cầm áo choàng tắm phòng tắm.
Tạ Lễ sững , định hỏi , nhưng nghĩ đến câu của Lục Tuấn Niên, im bặt.
Lục Tuấn Niên tắm nhanh, lúc còn mùi thịt nướng, mà là mùi hoa hồng.
Anh thả phịch xuống mép giường, tóc vẫn còn ướt, đang dùng khăn lau tỉ mỉ.
“Tan tiệc ?” Tạ Lễ hỏi.
Lục Tuấn Niên lắc đầu: “Chưa, họ vẫn đang ăn lầu.”
“Không sấy tóc ?” Tạ Lễ hỏi.
“Không cần.” Lục Tuấn Niên đáp.
“Vậy để em sấy cho.” Nói xong, Tạ Lễ cắm máy sấy.
Lục Tuấn Niên định bảo để tự làm, nhưng Tạ Lễ nhiều, bật máy sấy luôn.
Anh ngập ngừng một chút, ngoan ngoãn cúi đầu về phía .
Tóc Lục Tuấn Niên khá cứng, lúc đầu động tác sấy của Tạ Lễ còn vụng, nhưng dần dần trở nên nhẹ nhàng.
Hai gần, mùi hương Lục Tuấn Niên len lỏi trong khí, tiếng máy sấy nhẹ nhàng che lấp hết âm thanh.
Lục Tuấn Niên cố ý nghiêng về phía , để tiện cho việc sấy tóc.
Tạ Lễ nín thở, nhẹ nhàng sấy khô mái tóc đen mềm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-65-mo-mo-mang-mang-hon-nhau-3.html.]
“Sắp xong .” Tạ Lễ nhỏ.
“Ừm.” Lục Tuấn Niên đưa tay sờ tóc, vô tình chạm tay Tạ Lễ.
Hai đều sững .
“Xong... .”
“Ừ, sấy nữa.” Lục Tuấn Niên xoay , đối mặt với , thẳng.
Cái của Lục Tuấn Niên quá sâu và nặng, như xuyên cả con .
Tạ Lễ nghẹn giọng: “Đừng dùng ánh mắt đó em.”
Lục Tuấn Niên cố tình , cứ như thế: “Tại ?”
Ánh mắt quá đỗi trực diện, lẽ vì uống rượu nên ánh mắt giống đầu gặp trong chương trình—tựa một con báo hoang, c.ắ.n nát yết hầu.
Giống như làm những chuyện nên làm với .
Tạ Lễ né tránh, nhưng Lục Tuấn Niên nắm lấy cổ tay , cho thoát: “Tại ?”
Ánh mắt như sóng ngầm cuộn trào.
Tạ Lễ định mở miệng, Lục Tuấn Niên kéo ngã xuống giường. Cậu tưởng môi sẽ chạm, nhưng .
Lục Tuấn Niên chỉ nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân , dần dần di chuyển lên chân.
Tạ Lễ giật , tim đập loạn xạ. Cậu quen việc Lục Tuấn Niên xoa bóp chân cho , nhưng quen việc làm thế khi xin phép.
Lục Tuấn Niên ngoan ngoãn, khẽ móc chân lên, bắt đầu day bóp.
Tạ Lễ sững , mặt đỏ lên, lui về : “Lục Tuấn Niên, say .”
Người lắc đầu: “Anh say, Tạ Lễ.” Anh cho lùi nữa, còn chủ động quỳ giường, nghiêng về phía , kéo gần cách giữa hai . “Đây là ván thách thức mà em nợ, nuốt lời.”
Tạ Lễ đành thuận theo.
Tay của Lục Tuấn Niên ấm, từng luồng nóng theo lòng bàn tay lan dọc lên da thịt .
Tạ Lễ định mở miệng, môi ai đó nhẹ nhàng chạm .
Cậu theo bản năng đưa tay lên, Lục Tuấn Niên liền nắm lấy tay , áp lên má , giữ chặt buông.
YACchan
“Lục Tuấn Niên, say , đừng xoa nữa, em nghỉ ngơi.” Tạ Lễ cố nhấn giọng, gượng ép che giấu cảm giác rối bời trong lòng. Lục Tuấn Niên cứ xé rách lớp ngụy trang , hỏi: “Tim đập nhanh ?”
Tạ Lễ im lặng.
Lục Tuấn Niên nghiêng đầu, mặt áp sát bàn tay , hỏi tiếp: “Có một chút xíu thôi cũng —em thích ?”
“Lục Tuấn Niên! Anh say ...”
Dưới ánh mắt sắp bốc cháy của Tạ Lễ, Lục Tuấn Niên vẫn thản nhiên áp sát, chỉ tay n.g.ự.c , hỏi: “Nơi , ?”
Tạ Lễ nhắm mắt , nghiêng đầu tránh , cứng miệng: “Không ...”
Chữ '' còn kịp thốt , Lục Tuấn Niên chút khách khí nuốt trọn.
Lần , khác với cái chạm nhẹ ban nãy như cơn gió thoảng—Tạ Lễ rõ ràng cảm nhận Lục Tuấn Niên đang c.ắ.n mút . Không theo quy tắc, dịu dàng, là bản năng tấn công khiến đau đến mức giãy dụa đẩy , nhưng vẫn chịu buông.
“Bốp'—Tạ Lễ rốt cuộc giơ tay tát mặt .
Cậu tưởng như là chấm dứt. Vai mới thả lỏng, thì Lục Tuấn Niên đè xuống, cúi hôn càng mãnh liệt hơn, nhẹ nhàng, chút kiêng nể.
Tạ Lễ thấy gì nữa.
Thế giới duy nhất còn , là nụ hôn của Lục Tuấn Niên.
Cậu hôn đến choáng váng, đầu óc trống rỗng, chỉ còn bấu chặt lấy cánh tay , tay thì níu lấy vạt áo như sợ biến mất.
Và —
Tạ Lễ... bản năng đáp một chút.
Cậu ngẩng đầu, nghiêng về phía .
Lục Tuấn Niên trợn to mắt, dừng .
Tạ Lễ như hạ một loại cổ tình si tim , Tạ Lễ chỉ cần khẽ động, tim liền đập loạn cả trăm .
Hai dừng , mặt và tai đều đỏ bừng, thở nóng rực quấn lấy .
“Muốn đ.á.n.h ?” Lục Tuấn Niên cụp mắt .
Tạ Lễ cứng đờ, da nóng hừng hực, cả như một con d.a.o rỉ sét, chôn tại chỗ.
Cậu làm bộ tát , Lục Tuấn Niên ngoan ngoãn đưa mặt gần, vẫn còn vương chút mùi rượu: “Một bên đủ , còn bên thì ?”
“Không đ.á.n.h ?” Lục Tuấn Niên cố ý khiêu khích.
Tạ Lễ vung tay tát một cái lên mặt , âm thanh nhỏ, hề dùng sức.
Đôi mắt đào hoa của Tạ Lễ trợn tròn như mèo con, ánh mắt long lanh, gì đó nên lời, đỏ mặt mắng: “Lục Tuấn Niên, đúng là—”
“Anh là thứ gì chuốc say.” Lục Tuấn Niên mơ màng hôn lên lòng bàn tay , tự thừa nhận cái danh , chớp mắt thật chậm: “Anh chớp cơ hội , Tạ Lễ .”
Lục Tuấn Niên quỳ ở đó, che mất phần lớn ánh sáng.
Trong tầm mắt của Tạ Lễ, chỉ còn .
Trái tim , như nhéo một cái thật mạnh.