Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 61: Thật lòng hay mạo hiểm (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:44
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Tạ Lễ im bặt.
Lục Tuấn Niên : “Không dám sủa bậy, sợ chủ bắt ngủ sàn, lạnh cứng, mà bằng giường .”
YACchan
Giọng thấp trầm, rơi từng câu một, bàn tay nóng hổi đang ôm lấy , còn dùng chút sức nâng đỡ cơ thể.
Tạ Lễ phản bác vài câu, nhưng dám mạnh miệng, sợ Lục Tuấn Niên sơ suất làm rớt, tay bấu chặt lấy áo sơ mi n.g.ự.c đến nỗi áo nhăn nhúm.
Tới nơi, Lục Tuấn Niên mới cẩn thận đặt xuống giường mới chịu buông tay.
Tạ Lễ thở phào một . Ngón tay tê rần, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, bóp vạt áo quá lâu giờ buông , luồng khí mát lạnh lùa , còn cảm nhận cả nhịp tim vang lên trong tay.
Ngồi lên giường gỗ, giường vang 'cót két' mấy tiếng.
Tạ Lễ nghẹn họng.
“Em... em nghỉ trưa đây, ngủ ?”
Lục Tuấn Niên : “Anh ngủ, em nghỉ ngơi .”
Tạ Lễ nghi hoặc: “Anh mệt ?”
Lục Tuấn Niên gật đầu: “Có vài chuyện ở studio cần xử lý, xong sẽ nghỉ.”
Câu trả lời gì đó là lạ, cứ như thể Tạ Lễ đang chờ đến ngủ cùng.
“Ờ... , nhớ nghỉ ngơi.” Tạ Lễ xong, chui tọt chăn, xuống nhanh.
Lục Tuấn Niên chỉnh nhiệt độ điều hòa trong phòng, ôm máy tính bảng ban công tầng lửng.
Dạo gần đây nổi như cồn, hàng loạt nhãn hàng và thương hiệu tìm đến. Trước khá lười nhận quảng cáo, nhưng giờ, cân nhắc kỹ con đường sự nghiệp tiếp theo. Dù , bây giờ là 'vợ con' .
Tạ Lễ tiếp tục phát triển trong giới giải trí đây đó du lịch, đó là lựa chọn của . Anh tuyệt đối can thiệp, việc của là ủng hộ và công nhận.
Giờ đây, các thương hiệu xa xỉ cầu cũng lượt tìm tới. Sau khi xong kỳ , lẽ tranh thủ về thành phố một ngày quảng cáo.
Không Tạ Lễ thấy buồn vì tạm thời rời nữa.
Lục Tuấn Niên phơi nắng lâu ngoài ban công.
Lúc rời thì gặp Lăng Đình cũng lên phơi nắng. Hai yên một lúc gì.
Bất ngờ, Lục Tuấn Niên hỏi: “Lăng Đình, mấy trẻ bây giờ theo đuổi khác kiểu gì?”
Lăng Đình suýt sặc vì câu hỏi , vội xua tay: “Lục ca, bọn em là idol, idol thì yêu đương!”
Lục Tuấn Niên nghĩ nghĩ. “Ờ cũng đúng, nếu các là diễn viên, thì sẽ theo đuổi như thế nào?”
Lăng Đình dọa cho hết hồn: “Lục ca, bên ai cần theo đuổi ai ? mà, Lục ca, Miểu Miểu với Tạ ca là một đôi đó, cảm giác là mới là nên truyền kinh nghiệm cho bọn em ...”
Lục Tuấn Niên sững , trong lòng đắng nghét như nhai sáp nến, vui nổi, khó chịu cũng chẳng xong.
Anh vẫn theo đuổi Tạ Lễ mà.
“Cũng đúng, ý hiểu . Quả hổ là idol, chuyên nghiệp, nhưng vẫn còn trẻ quá.” Lục Tuấn Niên để câu , thở dài một dậy xuống lầu.
Ánh nắng chiều vẫn rực rỡ, nhưng trong nhà mát lạnh khiến dễ ngủ.
Tạ Lễ ngủ một mạch đến năm giờ chiều, lúc tỉnh dậy theo thói quen sang bên cạnh.
Lục Tuấn Niên ở đó.
Tạ Lễ dậy, chậm rãi xuống lầu.
Dưới lầu, là mùi t.h.u.ố.c bắc quen thuộc.
Không thấy giường thì chắc chắn là đang trong bếp, đang pha chế thứ t.h.u.ố.c đắng ngắt nào đó.
Tạ Lễ cảm thấy Lục Tuấn Niên bây giờ thể làm môn sinh của thầy t.h.u.ố.c Đông y luôn .
“Lục lão sư bận gì thế?” Tạ Lễ chống nạnh bước đến bên cạnh Lục Tuấn Niên.
Lục Tuấn Niên ngẩn , lập tức nhận Tạ Lễ đang cố tình bắt chước , bật : “Làm canh thập đại bổ.”
“Không ngoài ăn tối nữa ? Anh tự nấu ?” Tạ Lễ nhíu mày, thầm nghĩ: mệt lắm đấy.
Lục Tuấn Niên lắc đầu: “Không , cái nấu riêng cho em. Vườn nhỏ ngoài bếp nướng ngoài trời, tối nay chúng làm đồ nướng, Lăng Đình mấy đứa đó mua nguyên liệu .”
“Vậy là ăn đồ nướng, còn em thì uống cái ?” Tạ Lễ đang định từ chối thì Lục Tuấn Niên : “Không , coi như là món t.h.u.ố.c bổ, em uống lúc nào cũng .”
“Ồ, em ngoài một chút.” Nói , Tạ Lễ múc một bát canh bổ, bê khu nướng ngoài trời.
Homestay khá rộng, phía là vườn hoa thể ngắm cá, phía là khu nghỉ ngơi, nướng đồ và hóng mát.
Tạ Lễ ở sân , cầm quạt nan xuống ghế xích đu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-61-that-long-hay-mao-hiem-2.html.]
Mùi t.h.u.ố.c lấn át hẳn hương hoa quanh vườn, nhưng Tạ Lễ thấy khó chịu, ngược cảm thấy dễ chịu và an tâm.
Từ trong bếp khéo thấy Tạ Lễ đang ở vườn .
Tạ Lễ đưa mũi ngửi canh, nhăn mũi bịt mũi , thổi nguội một chút hít sâu, cuối cùng cũng uống nửa bát.
Lục Tuấn Niên thấy, khẽ cong môi lén.
Lăng Đình và hai mang về đầy đủ đồ ăn, Miểu Miểu và Phồn Tinh phụ giúp chuẩn , Tạ Lễ xâu xiên.
Lục Tuấn Niên dựng bếp nướng ở sân , nhóm lửa.
Mọi phối hợp nhịp nhàng, hỗ trợ lẫn .
Tạ Lễ đang xâu xiên thì điện thoại reo, là Thương lão sư gọi, đặt công việc xuống, xa máy.
“Alo?” Tạ Lễ hỏi. “Tra gì ?”
Thầy Thương lắc đầu: “Ông chủ, ba đứa nhỏ đào sâu thế nào cũng chỉ đào bi thương thôi.”
Tạ Lễ cau mày: “Ý là ?”
Thầy Thương : “Công ty quản lý của tụi nó từ lâu chuyên đào tạo nhí, ba đứa từ chín tuổi phát hiện, bắt đầu học múa, hát, đủ thứ kỹ năng. Họ từng hứa với phụ sẽ đào tạo thành minh tinh hàng đầu, nhưng thực tế thì như .
“Người đại diện của tụi nhỏ chẳng quan tâm sống c.h.ế.t, mỗi tháng chỉ phát cho năm trăm tệ, ngoài việc lo chỗ ở thì thứ còn đều do tụi nhỏ tự xoay xở. Huấn luyện thể chất cường độ cao, nhận quảng cáo lịch trình đều . Phần lớn nhí trong công ty đều đưa uống rượu tiếp khách, giúp công ty chốt hợp đồng. Vì luôn thích 'chơi' với mấy đứa nhỏ nổi tiếng.”
“May mà ba đứa đặc biệt xuất sắc và chăm chỉ, mới thể nổi bật trong nhóm, đưa thi show debut, đạo diễn chương trình du lịch chọn vì nền sạch và tai tiếng. Nếu , đại diện cũng sớm đưa tụi nó cho những kẻ , xem như món quà giúp công ty giải nguy.”
Tạ Lễ: “?”
Đây mà còn là ?
“Người của chúng điều tra thì thấy công ty sắp phá sản nhưng vẫn đang tuyển tân binh và nhân viên quản lý mới, định dựa nhóm Lăng Đình để kéo lưu lượng vực dậy. May là bên ' ba tiêu chuẩn' thẻ hành nghề, ít tới ứng tuyển vị trí quản lý, đãi ngộ kém nên nhiều bỏ .”
“Người bên thuận lợi ở đến cuối, ép ký hàng đống thỏa thuận bảo mật, khóa huấn luyện quản lý khiến há hốc mồm.”
Tạ Lễ nín thở lắng . Ba đứa nhỏ vẫn đang kỳ vọng tương lai, chẳng chính sự chuyên nghiệp của tụi nó cứu sống chính .
Ánh mắt Tạ Lễ trầm xuống, lặng lẽ một lúc lâu.
Lăng Đình, Trịnh Tố, Thịnh Thiếu Hằng đều hiểu chuyện, chịu khó, chuyên môn vững vàng, nhân phẩm . Thế nhưng vận may chẳng bằng mấy kẻ tai tiếng .
Hồi lâu, Tạ Lễ khàn giọng : “Giờ chúng , nhưng những đứa khác và phụ tụi nó vẫn còn lừa. Ông chủ những công ty con nào?”
Thầy Thương trầm giọng: “Ngành karaoke và quán bar.”
Thảo nào.
Tạ Lễ tức đến nghiến răng.
Hai bàn bạc xong kế hoạch, dứt lời thì Trịnh Tố bưng ly nước cam tới cho Tạ Lễ, tươi rói: “Tạ ca, Lục ca bảo uống t.h.u.ố.c nên miệng nhạt, uống chút ngọt cho đỡ.”
Đứa nhỏ lộ lúm đồng tiền: “ em nghĩ nước ép chắc hiệu quả lắm, nên mang thêm viên kẹo nè.” Vừa đưa cả nước ép và viên kẹo cho .
Tạ Lễ vẻ mặt hồn nhiên của , kìm nén cảm xúc trong lòng, mỉm nhận lấy: “Cảm ơn tiểu Tố, ơ mà, công ty tụi em nhiều lắm hả?”
Trịnh Tố gật đầu: “Tuy công ty tụi em tệ nhưng vẫn nhiều thực tập sinh, đợt của bọn em hai mươi .”
“Em với mấy trong đó chứ?” Tạ Lễ hỏi.
“Công ty cho tụi em kết bạn riêng, em với Lăng Đình ca và Thiếu Hằng ở chung ký túc, tập luyện cùng nên , còn khác quen lắm.” Trịnh Tố bổ sung: “Bọn em nổi trội hơn nên chung lớp với những , bên đó giáo viên dạy riêng, bọn em cũng .”
“Vậy .” Tạ Lễ gật đầu.
[Quá giỏi, khó trách cùng một công ty mà chọn từ vòng trăm để debut]
[Dễ thương ghê, cún con tóc trắng dính ]
Tạ Lễ nhấp một ngụm nước cam: “Vậy những nghệ sĩ khác của công ty thì , công ty sắp phá sản ?”
Trịnh Tố nhớ : “Người đại diện tụi em cần lo, ông chủ sẽ tìm nơi khác, giới thiệu đến công ty bạn bè ổng gì đó.”
Công ty khác , Tạ Lễ siết chặt ly trong tay. Bán , giao dịch xác thịt mà như chuyện bình thường cũng thật trơ trẽn.
May mà ba đứa nhỏ còn gì. Với cái đà , đợi tụi nó nổi tiếng , e rằng vẫn nắm trong tay, tương lai cũng sẽ thành quá khứ của khác.
Thật đáng giận.
“Vậy , cũng .” Tạ Lễ ngoài mặt thì , vỗ vai Trịnh Tố: “Ngoan lắm, tối nay ăn nhiều , để nướng xiên cho mấy đứa.”
“Không cần Tạ ca, Lục ca bên nhiều khói dầu, với Miểu tỷ cứ xem phim chuyện, đợi ăn thôi là .”
Tạ Lễ thử khu nướng, thấy Lục Tuấn Niên đeo tạp dề, tay áo sơ mi xắn lên để lộ cơ bắp rắn rỏi.
Mùi xiên nướng thơm phức, Tạ Lễ giúp quạt lửa.
“Không , em nghỉ .” Lục Tuấn Niên liếc một cái.
“Một mệt c.h.ế.t , em giúp.” Tạ Lễ xong bưng một xiên nhà, dùng nồi chiên dầu và lò nướng xử lý tiếp.