Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 60: Thật lòng hay mạo hiểm (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Khán giả xì xào bàn tán: “?”

Khách mời show du lịch tự dẫn đầu hít đường, chẳng chính là bằng chứng sống !

[Hẹn hò hẹn hò !!!]

[Miểu Miểu, Phồn Tinh, hai còn gì nữa ! Khai mau!]

[Ngọt quá mất, CP của nắm tay kìa a a a]

Tạ Lễ quen khác nắm tay. Có thể , khi gặp Lục Tuấn Niên, bao giờ đặt tay tay ai khác.

Còn Lục Tuấn Niên thì nắm tự nhiên, chỉ nắm tay mà còn dùng sức, dường như sợ dòng đẩy trúng. Tay còn của đặt lên vai , khoanh trọn trong vòng tay .

Dù xung quanh đông , Tạ Lễ cảm giác như bản đang thở của Lục Tuấn Niên bao lấy, tim đập liên hồi kiểm soát .

Cậu tìm cho một cái cớ hợp lý: trong hang đá quá đông, khó thở.

Lục Tuấn Niên đột nhiên cúi mắt , hỏi: “Sao thế?”

Do đông, hai khá sát , giọng Lục Tuấn Niên hạ thấp gần như thì thầm bên tai, thở phả vành tai khiến tai Tạ Lễ nóng ran.

Tạ Lễ nuốt nước bọt, đang định trả lời thì Lục Tuấn Niên bất ngờ đan mười ngón tay tay , ma sát đầu ngón nắm chặt.

Mười ngón tay siết , Tạ Lễ chậm rãi trừng mắt ngạc nhiên, kinh ngạc đến nỗi thốt nên lời.

Xung quanh đầy tiếng thì thầm, nhưng Tạ Lễ như thấy gì, chỉ nhớ cảm giác những ngón tay ma sát , và tiếng tim đập cùng thở của .

Thấy vẻ mặt hoang mang mất kiểm soát của , Lục Tuấn Niên khẽ cong môi trộm. Tạ Lễ lúc cẩn trọng im lặng, chẳng còn chút nào dáng vẻ sắc bén hung hăng khi định tát đầu, càng khiến trêu chọc hơn.

“Đang nghĩ gì ?” Lục Tuấn Niên hạ giọng, mí mắt cụp xuống.

Ngón út của bất chợt móc nhẹ, Tạ Lễ theo phản xạ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai nữa giao .

“Không nghĩ gì hết, chẳng nghĩ gì cả.” Tạ Lễ .

Lục Tuấn Niên: “Tự ý nắm tay em, em đừng giận nhé. Với còn sát em thế , tay còn đặt vai em, chỉ là bảo vệ...”

Lục Tuấn Niên còn xong, Tạ Lễ cắt lời , giọng yếu ớt: “Biết .”

“Biết gì cơ?” Lục Tuấn Niên cố ý hỏi.

Tạ Lễ: “...”

Lục Tuấn Niên thấy im lặng, đang định tự tiếp thì Tạ Lễ lên tiếng: “Biết đang bảo vệ em, sợ em ngã.”

Lục Tuấn Niên nhận thấy ánh mắt né tránh, vẻ mặt phần chột .

Lúc , khi trả lời Lục Tuấn Niên, ý nghĩ đầu tiên vụt qua đầu Tạ Lễ là: Lục Tuấn Niên chỉ đơn thuần nắm tay .

rõ, suy nghĩ đó đúng.

Lục Tuấn Niên chủ động nắm tay , hề từ chối.

Chứ nắm tay Lục Tuấn Niên.

Vai chạm vai , Lục Tuấn Niên : “ cảm thông.”

Lục ca lọi túi áo, đột nhiên xé bao, lấy một viên kẹo đưa đến miệng Tạ Lễ, : “Anh nhớ em chút hạ đường huyết, bộ lâu chắc cũng mệt . Ăn viên kẹo , lát nữa ngoài nghỉ chút, dạo một vòng về nghỉ trưa.”

Tạ Lễ khó mà từ chối, nghiêng c.ắ.n lấy, sợ c.ắ.n rớt mất, tay còn giữ lấy tay đang cầm kẹo để đưa viên kẹo miệng.

Mát lạnh, là loại kẹo the the chỉ bán trong tiệm thuốc.

Vị ngọt đan xen vị the đắng đặc trưng, Tạ Lễ bỗng thấy thể nhẹ bẫng, ngay cả thở cũng nhẹ nhàng hẳn.

Lục Tuấn Niên luôn để tâm chăm sóc trong những chi tiết nhỏ thế . Tuy dần quen , nhưng Tạ Lễ vẫn luôn cảm thấy gì đó là lạ.

Nó chẳng giống chút nào với cái gọi là quan tâm giữa bạn bè em mà từng .

Do dự một lúc, Tạ Lễ mò túi áo của Lục Tuấn Niên.

Lục Tuấn Niên hành động bất ngờ đó làm giật , hỏi: “Trong túi vẫn còn, em còn ăn nữa ?”

Tạ Lễ trả lời, cứ lo mò mẫm trong túi , quả nhiên chạm mấy viên kẹo còn .

Lấy một viên, định xé bao nhưng mãi . Lục Tuấn Niên thấy định giúp. Tạ Lễ trực tiếp đưa lên miệng, dùng răng c.ắ.n mở.

Tay Lục Tuấn Niên đang giơ khựng giữa trung.

“Cho nè, cũng ăn .” Tạ Lễ tỉnh bơ, đỏ mặt cũng chẳng hồi hộp, kiễng chân dí viên kẹo miệng Lục Tuấn Niên, ý bảo c.ắ.n lấy.

Lục Tuấn Niên cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, lúng túng nghiêng đầu xuống cắn, tay còn khẽ nắm lấy cổ tay Tạ Lễ.

Kẹo miệng, mùi the lập tức lan .

Tạ Lễ : “Anh cũng bộ mệt , ăn viên thấy khỏe hẳn. Anh đừng chỉ lo cho em.”

Khi , lảng ánh mắt về phía xa, như đang cố tìm lý do.

Ánh mắt Lục Tuấn Niên ánh lên một tia nhẹ, rõ ràng. Anh : “Em lo cho .”

Tạ Lễ thúc vai một cái, gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-60-that-long-hay-mao-hiem-1.html.]

Lục Tuấn Niên sống chung với Tạ Lễ lâu như , hiểu rõ tính nhất.

Muốn đùa giỡn cũng điểm dừng, nếu vị thiếu gia tính cách giống mèo sẽ giận thật.

Lục Tuấn Niên chẳng thấy buồn, vì Tạ Lễ đang từng bước từng bước, về phía .

Cả nhóm nghỉ, cảnh ở Vân Cương Thạch Quật thực sự khó lòng thưởng ngoạn hết. Mọi nguyên buổi sáng cũng thấy mệt.

Cả đám bên lan can, từng bước từng bước leo lên núi, cứ như đang chia sẻ góc với pho tượng Phật lớn, xuống chúng sinh.

“Chụp hình check-in nào, đây đây.” Miểu Miểu giơ gậy selfie.

Ba Lăng Đình phối hợp cực kỳ, chỉ giúp chụp ảnh mà còn đóng góp giá trị cảm xúc cực cao.

Cả nhóm lên xe trung chuyển trở về điểm xuất phát.

[Chuyến thật sự đỉnh quá, nhẹ nhàng còn hợp ]

[Muốn chui máy ảnh của Miểu Miểu, ăn trộm hết ảnh các ]

[Không gì hết, chỉ máy ít cảnh của Lục Tuấn Niên và Tạ Lễ, hôn thì cho coi, nắm tay cũng cho coi?]

[Đạo diễn! Quay ! Tôi chỉ xem couple nhỏ thôi!]

Bình luận nhốn nháo một lúc.

Rời khỏi nơi du lịch, Lục Tuấn Niên dẫn ăn trưa.

Anh đặt bàn ở nhà hàng Khải Câu, cửa là thể gọi món ngay.

Nhà hàng cũng dân mạng khen ngợi hết lời, món gà gió muối là ngon nhất.

Gà gió muối đặc biệt, thịt bò sốt đậm đà, dưa cải xanh chua, nước ép seaberry tươi, tôm lăn bột chiên giòn, xương hầm Khải Câu, lẩu thập cẩm nồi đồng, bánh lạnh... Lục Tuấn Niên hào phóng phất tay: “Tất cả đều gọi, cảm ơn.”

Miểu Miểu đến khép miệng, cảm thán: “Có tiền thật , bảy ăn tới tám món.”

Hạ Phồn Tinh chọc cô một câu, giúp sửa : “Là tám , còn một bảo bối nhỏ trong bụng Tạ ca nữa!”

Bị trêu như , Tạ Lễ hổ đến gì, mặt đỏ bừng bừng, uống vội ngụm .

Quay đầu , trừng mắt lườm Lục Tuấn Niên một cái, ánh mắt như thể : “Thấy , tại hết đấy.”

Lục Tuấn Niên mà vui vẻ mặt, tiếp lời: “Còn nhỏ lắm, ăn nhiều .”

[Bé Kiên Cường: Ai đang tui nè!]

[Bảo bối nhà đáng yêu lời, tương lai là bé con nhất luôn]

Mọi trò chuyện ríu rít, khí vô cùng thoải mái.

Món ăn dần dọn lên đầy đủ, sắc hương vị đều đủ cả, khiến khán giả mà thèm nhỏ dãi.

[Thôi đủ , tui bay đến Đại Đồng liền cho ]

[Xem tập thì ăn bún ốc Liễu Châu, giờ ăn đủ loại bột mì, aaa tui đang giảm cân mà!]

Nước ép seaberry chua chua, Miểu Miểu uống một ngụm, biểu cảm phức tạp.

Tạ Lễ rót một ly, vị trái cây thanh mát: “Ngon mà, vị trái cây đậm lắm.”

Miểu Miểu trừng mắt : “Tạ ca, vị giác của vấn đề ? Em thấy nó chua mà chẳng ngọt chút nào.”

YACchan

“Miểu tỷ, chị hiểu , em m.a.n.g t.h.a.i thường thích ăn đồ chua.” Trịnh Tố chen . “Bé con của Tạ ca khỏe mạnh lắm nha.”

Tạ Lễ ngẩn , theo phản xạ cúi xuống bụng .

Lục Tuấn Niên thấy thích uống, rót thêm cho một ly nữa.

Tạ Lễ c.ắ.n chặt răng, chột uống tiếp.

Tự tìm cớ cho : vốn thích ăn đồ chua, nhất là giấm.

Uống xong một ly, như ganh đua với Lục Tuấn Niên, Tạ Lễ rót đầy một ly : “Uống , mát lạnh thơm ngon.”

Lục Tuấn Niên mặc kệ ánh mắt của , hành động: uống cạn sạch ly nước ép seaberry.

Vừa chua the, trong ánh mắt cố chấp của Tạ Lễ, khẽ : “Ngon mà, đừng giận nữa... Tạ lão sư.”

Tạ Lễ chẳng hiểu nét mặt thành thật tội nghiệp của làm cho khó xử, như thể khổ sở là , hàng mày rủ xuống, ánh mắt ngây ngô hợp với tuổi và khí chất của chút nào.

Lão... Tạ lão sư? Lục Tuấn Niên học cái nữa đây...

“Biết , ăn cơm cho đàng hoàng .” Tạ Lễ hít sâu một , bả vai căng cứng cũng dần thả lỏng.

Chương trình buổi sáng quá mệt, Lục Tuấn Niên vốn định buổi chiều dạo cổ trấn Đại Đồng, nhưng ườn ngủ bù xe, hủy luôn hành trình chiều.

Về đến homestay, ai về phòng nấy nghỉ trưa.

Tạ Lễ chống lưng, xoay cổ chân tính lên lầu.

Mí mắt bất chợt giật giật, quả nhiên giây Lục Tuấn Niên bế lên luôn.

“Muỗi tới còn vo ve hai tiếng, Lục Tuấn Niên, là cái gì.”

Lục Tuấn Niên ừ nhẹ một tiếng.

“Anh là ch.ó con, loại lời .” Lục Tuấn Niên đáp tỉnh rụi.

Loading...