Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 51: Khuynh hướng tự ngược mang tên là Tạ Lễ (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:58:29
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Cameraman livestream đang tư liệu từ xa, ống kính rời khỏi khí sôi động bên phía Ngu Miểu và hai bạn, chuyển sang khung cảnh bên .
Từ náo nhiệt chuyển sang yên tĩnh, cùng một màn đêm, nhân vật trong ống kính giữa gió, dường như cách giữa hai còn gần hơn lúc ở hành lang bệnh viện.
Hai bên bờ sông, ánh sáng lung linh huy hoàng. Khán giả cùng Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên trong ống kính ngẩng đầu , cùng chứng kiến khoảnh khắc trời yên biển lặng, năm tháng an hòa.
[Đẹp quá mất, show ánh sáng chẳng thua gì các thành phố lớn]
[Không khí thế , hai hôn ống kính ?]
[Lãng mạn thật sự, đúng chuẩn vibe couple nhỉ Tạ Lễ, Lục Tuấn Niên, hahaha]
...
Dĩ nhiên Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên khán giả đang làm loạn màn bình luận, cảm giác hổ và căng thẳng vẫn tan , Tạ Lễ co vì chột .
Lục Tuấn Niên tưởng lạnh: “Mình trong , gió ngoài to lắm.”
Tạ Lễ gật đầu.
Tuyến du lịch dọc sông khá dài, trong nhà cũng khá đông, lúc hai thì chỉ còn một chỗ trống.
Lục Tuấn Niên phản ứng cực nhanh, dùng túi chiếm chỗ cho Tạ Lễ, đó vẫy .
Tạ Lễ bướng bỉnh: “Hai đứa chung mà chỉ em , thấy kỳ lắm. Hay là em cùng , chờ thêm chỗ chung luôn.”
Lục Tuấn Niên chẳng buồn để ý nhiều thế, kéo xuống.
Tạ Lễ còn định lên, Lục Tuấn Niên ghé sát tai , cố ý : “Đàn ông m.a.n.g t.h.a.i ưu tiên.”
Bị trêu thế, Tạ Lễ cũng hết giận, từ cổ đến mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lầm bầm: “Sao để mang luôn cho ...”
Lục Tuấn Niên rõ ràng, chỉ bất đắc dĩ.
Tạ Lễ đó, cảm giác như gai mông, tự nhiên.
Bên cạnh là một cặp đôi nhỏ, để ý đến ai, tay đan chặt tay, mặt đối mặt , hôn cuồng nhiệt.
Cảnh đó khiến Tạ Lễ đỏ bừng cả mặt, như con cua luộc chín.
Cậu vội dời ánh mắt, sợ giây sẽ thấy thứ nên thấy, đến mức tay suýt thủng lỗ.
Lục Tuấn Niên cũng cảm thấy lúng túng, cùng lặng lẽ chuyển hướng .
Mắt tránh , nhưng tai vẫn rõ.
Âm thanh hôn của cặp đôi hề kiêng dè, cứ thế lọt tai họ, dây dưa quyến luyến, rời bỏ.
May mà chẳng bao lâu , cặp đôi quấn quýt dậy ngắm cảnh ngoài sông.
Tạ Lễ c.ắ.n răng, nhanh tay túm lấy vạt áo Lục Tuấn Niên, kéo xuống chỗ trống. Lục Tuấn Niên phịch xuống, cả lắc lư vài cái.
Dãy ghế tay vịn, nếu gần thì gần như chân chạm chân.
Không hiểu , đây vẫn thấy thoải mái, giờ gần thế chẳng tự nhiên, cả hai đều dè dặt, cẩn trọng.
“Khụ khụ.” Tạ Lễ lúng túng ho khan mấy tiếng.
“Cái đó... Lục Tuấn Niên, lát nữa về luôn , em thấy mệt.” Tạ Lễ .
Lục Tuấn Niên: “Ừ, còn mấy phút nữa là cập bến .”
Mấy phút tưởng chừng đơn giản dài như thế kỷ, Tạ Lễ dám thở mạnh, hễ thở mạnh là nghĩ đến cặp đôi bên cạnh. Nhịp thở vốn nhẹ nhàng, giờ gấp gáp, dồn dập.
Lục Tuấn Niên hình như cũng hiểu, thêm gì.
Trên đường về, hai trong xe, cũng trò chuyện.
Khi cặp đôi hôn , tổ đạo diễn kịp thời chuyển ống kính về phía Ngu Miểu.
Bên đó ba dạo phố một hồi, tìm tiệm gội đầu đặc sản chính tông, tận hưởng dịch vụ gội đầu mát-xa.
Nghe đây là phương pháp gội đầu cổ truyền ở Liễu Châu.
Khán giả xem xong một loạt chi tiết gội đầu, khi ống kính thì thấy cảnh — Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên trong xe, khí còn lãng mạn giờ cả hai đều im lặng, ai một lời.
Suốt quãng đường về, im lặng đến đáng sợ.
Khán giả dám đoán bừa, dù lúc ở bệnh viện họ cũng đoán trật .
Tự dọa chính thôi.
[Nãy tự dưng chuyển camera , xảy gì đó cho xem ?]
[Hợp lý nghi ngờ là lúc show ánh sáng, máy nâng lên, hai đó hôn ]
[Hai , thì xin phép bịa tin nha!]
...
Không lâu , họ về đến homestay .
Lục Tuấn Niên chuẩn sẵn những món bổ dưỡng bác sĩ kê, đun t.h.u.ố.c Bắc cho buổi tối, bận rộn một lúc lâu.
Tạ Lễ cứ theo , định giúp nhưng chen .
Không ngờ Lục Tuấn Niên giỏi khoản bếp núc thế , mặc tạp dề , từ minh tinh nổi bật bỗng chốc hóa thành ông chồng đảm đang hành động max điểm.
Tạ Lễ vốn rành mấy chuyện đó, dứt khoát nhúng tay , tránh làm vướng .
Dõi theo bóng lưng bận rộn của Lục Tuấn Niên một lúc, Tạ Lễ lên lầu tắm rửa.
Trên áo khoác của Lục Tuấn Niên mùi nước hoa quen thuộc, ngửi cả đoạn đường, rõ đó là lọ nước hoa từng tặng .
Tạ Lễ vội tìm đồ ngủ tắm, rửa sạch mùi hương còn vương .
Nhiệt độ nước , nóng bốc lên, Tạ Lễ nhanh chóng tạo bọt tắm ướt , cố dùng mùi sữa tắm lấn át mùi nước hoa. chẳng hiểu , càng rửa sạch thì mùi càng nồng hơn, cứ như cố tình xộc mũi.
Chỉ cần ngửi thấy mùi đó, sẽ nghĩ đến Lục Tuấn Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-51-khuynh-huong-tu-nguoc-mang-ten-la-ta-le-1.html.]
Nghĩ đến đầu ngón tay ấm nóng của cởi nút áo giúp trong bệnh viện. Nghĩ đến giọt nước mắt rơi mu bàn tay khi xem ảnh siêu âm. Nghĩ đến cái ôm siết chặt trong hành lang bệnh viện. Nghĩ đến lúc du thuyền, bàn tay nhẹ nhàng vén tóc cho ...
Nghĩ càng lúc càng sai.
Trong đầu là hình bóng Lục Tuấn Niên.
Tạ Lễ vội vã vỗ nhẹ lên mặt , cố gắng khiến bản tỉnh táo .
Cậu ngâm cả nước, chỉ để đầu lộ thở.
Đang thư giãn thì đột nhiên vang lên giọng Lục Tuấn Niên: “Tắm xong ? Đừng ngâm lâu quá, gió thổi dễ cảm lạnh.”
Tạ Lễ còn tưởng nhầm, nhỏm dậy khỏi nước xuống.
Lục Tuấn Niên hỏi: “Tạ Lễ? Cậu vẫn đang tắm ?” Giọng chút gấp gáp.
“À, em đang tắm... thấy.” Tạ Lễ lấp l.i.ế.m đáp.
Lục Tuấn Niên ngoài cửa, vẫn mặc tạp dề, chút hoảng, sợ đến mức tưởng Tạ Lễ ngất trong phòng tắm.
Tạ Lễ lau khô bước , Lục Tuấn Niên tháo tạp dề, để bát t.h.u.ố.c bổ nóng hôi hổi lên tủ đầu giường, tay cầm máy sấy tóc: “Lại đây, sấy tóc cho em. Vừa gió thổi mạnh, mặt em rát, mặt nạ cũng lấy từ tủ lạnh .”
Tạ Lễ nhịn cảm thán: “Lục Tuấn Niên, như con giun trong bụng em , ngay cả việc em đắp mặt nạ cũng đoán trúng...”
Lục Tuấn Niên nên nhận lời khen , khẽ nhếch mép: “ ở trong bụng em.”
YACchan
“...”
Cả hai cùng im lặng.
Tạ Lễ liếc máy livestream trong phòng, may mà đang tắt.
Cậu lúng túng : “Anh cũng học em mấy câu kỳ kỳ hả...”
Tạ Lễ chậm rãi bước tới, xuống giường, Lục Tuấn Niên kiên nhẫn chờ đắp mặt nạ, soi gương, đợi rửa tay xong mới bắt đầu sấy tóc cho .
Một quen, ban đầu Tạ Lễ còn định từ chối, nhưng cơ thể tự động xuống từ lúc nào.
Sấy tóc xong, rửa mặt nạ, Tạ Lễ cũng uống hết bát t.h.u.ố.c bổ, đ.á.n.h răng rửa mặt lên giường chơi điện thoại.
Lục Tuấn Niên thấy chơi vui vẻ, bèn dọn đồ, lấy quần áo sạch tắm.
Trong phòng tắm, Lục Tuấn Niên ngửi kỹ mùi .
Mùi t.h.u.ố.c Bắc khá nồng, sáng nay lúc ngoài xịt chút nước hoa Tạ Lễ tặng, nhưng giờ gần như bay mất, nhiều mùi khác át .
Lần hiếm hoi Lục Tuấn Niên cảm thấy bực bội.
Anh cởi đồ, nước chảy từ xuống, nước nóng y như nhiệt độ Tạ Lễ dùng ban nãy.
Nước nóng đến thế mà Tạ Lễ vẫn ngâm hưởng thụ, còn thì chịu nổi.
Hơi nước nóng bốc lên khiến khó thở, da cũng đỏ ửng cả một lớp, trong bồn còn đọng nước tắm của Tạ Lễ, Lục Tuấn Niên cụp mắt.
Anh như thể bệnh, dừng vòi sen , chui thẳng bồn nước Tạ Lễ dùng. Lạnh thấu, cuối cùng cũng khiến da nóng rực của dịu xuống.
Tạ Lễ thích mùi hoa hồng, từ tinh dầu, sữa tắm, đến cả sữa rửa mặt cũng là mùi .
Bồn tắm là mùi của Tạ Lễ.
dám ngâm trong đó lâu, ở gần Tạ Lễ quá lâu khiến d.ụ.c vọng kìm nén của cứ lôi kéo, càng lúc càng dữ dội, sợ rằng sẽ xảy chuyện.
Anh dậy, mở vòi nước tắm , gột sạch áo ngủ bước .
Tạ Lễ thấy tắm xong , chủ động dịch trong, chừa chỗ trống.
Tạ Lễ gầy, chiếm nhiều diện tích, Lục Tuấn Niên lên giường xuống.
Ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua rèm chiếu phòng, chỉ còn đèn đầu giường le lói.
Trong ánh sáng mờ, cả hai đều mở mắt, chẳng ai buồn ngủ, cũng làm gì.
Tạ Lễ dường như đợi khoảnh khắc Lục Tuấn Niên rảnh rỗi, đầu với : “Em... em xem cái video đó.”
Lục Tuấn Niên tất nhiên hiểu đang gì, ngờ Tạ Lễ xem lúc , nhưng vẫn mở .
Màn hình điện thoại nhỏ, hai sát , da thịt tránh khỏi tiếp xúc.
Từ lúc bác sĩ bắt đầu kiểm tra cho đến khi kết thúc, video dài, Tạ Lễ khẽ chạm tay lên màn hình, tổng cộng hơn năm phút.
Trước khi xem, Tạ Lễ ôm chặt lấy gối.
Trong video, phôi t.h.a.i cỡ hạt đậu ban đầu yên, thể thấy thở nhè nhẹ, lồng n.g.ự.c phập phồng.
Sau đó, tiểu bảo giơ cái tay bé như hạt đậu xanh lên, như thể đang nắm tay với hai cách màn hình.
Tạ Lễ ngẩn , tim đập mỗi lúc một nhanh, ôm gối chặt hơn.
Cả hai chăm chú dõi theo, bỏ qua từng khung hình.
Video kết thúc, thở Tạ Lễ từ dồn dập chuyển thành yên ả như mặt hồ trăng, chân mày vốn cau cũng giãn vì sinh linh nhỏ bé .
Cậu mãi thể hồn.
Lục Tuấn Niên đưa điện thoại cho Tạ Lễ: “Hôm nay nhiều , chân mỏi ?”
Tạ Lễ cầm điện thoại lặp lặp xem video, tâm trạng : “Có .”
Nghe , Lục Tuấn Niên liền lấy tinh dầu đầu giường.
Lúc giường, Tạ Lễ ngửi thấy mùi sữa tắm , : “Anh dùng sữa tắm em mang theo đúng ? Siêu dễ chịu, siêu thơm luôn .”
Lục Tuấn Niên nghẹn họng, ánh mắt lóe lên.
Tạ Lễ thấy như , nghi ngờ, tưởng đoán sai.
Một lúc , Lục Tuấn Niên nuốt khan, bóp tinh dầu xoa bóp chân cho : “Ừ, thơm lắm, em cũng mùi giống thế, dễ ngửi.”
“Dĩ nhiên , loại là em nhờ bạn điều chế riêng đấy.” Tạ Lễ : “Anh thích mùi đó ?”
Lục Tuấn Niên đầu óc trống rỗng.