Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 46: Một nhà ba người cùng chung chăn gối (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:22:08
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Lục Tuấn Niên lặng lẽ bóng lưng Tạ Lễ khi ngủ, thật như là . Dù mối quan hệ giữa hai gì rõ ràng, nhưng họ vẫn thể ngủ chung một giường, trong cùng một gian chỉ thuộc về riêng họ, cảm giác hạnh phúc ập tới khiến Lục Tuấn Niên hài lòng.
Anh bế đôi chân lạnh toát của Tạ Lễ lên, xoa dầu lên nhẹ nhàng xoa bóp để làm ấm.
Xoa nóng lên sợ chân nhanh chóng lạnh , Lục Tuấn Niên bèn kẹp chân Tạ Lễ giữa hai đùi để ủ ấm.
Dạo gần đây Tạ Lễ ngủ ngon, cũng do m.a.n.g t.h.a.i mà vẻ buồn ngủ. điều khiến Lục Tuấn Niên vui, ít nhất thể cùng Tạ Lễ một chiếc giường, cùng ở trong một gian thuộc về ba nhà họ.
Thật từng khó mà tưởng tượng nổi Tạ Lễ sẽ giữ đứa bé . Ban đầu cứ nghĩ, đứa nhỏ sẽ thể giữ .
Anh một dự cảm rõ ràng, rằng sự tò mò và ham tìm hiểu về Tạ Lễ của sẽ ngày một tăng lên, đến một ngày nào đó sẽ kiềm mà thể hiện tình cảm với Tạ Lễ.
Không thích Tạ Lễ thực sự khó. Lục Tuấn Niên thể cảm nhận rằng sự để tâm của dành cho Tạ Lễ đang lớn dần lên mỗi ngày.
Có đôi khi, chuyện một động lòng thật sự khó lý giải. Tình cảm giữa với thế gian muôn hình vạn trạng, yêu là để mong đáp , yêu ghét đan xen. với riêng , Lục Tuấn Niên cho rằng, cần báo đáp.
Chỉ cần âm thầm làm, gửi gắm tình cảm của là đủ.
Có lẽ đây là đầu tiên thể hiện sự yêu thích của với một , khiến bỗng thấy tự ti về những điều cảm nhận trong suốt ba mươi năm qua.
Luôn cảm thấy nhiều điều làm đủ , đến mức luôn mắc kẹt trong suy nghĩ: làm thế nào mới thể khiến Tạ Lễ dễ chịu hơn, sống hơn.
Lục Tuấn Niên xoa chân Tạ Lễ cho ấm, lau khô tay, bơm hai giọt tinh dầu tiếp tục xoa bóp phần eo.
Anh sớm nhận eo Tạ Lễ đau mỏi, nhưng mãi chẳng tìm cơ hội thích hợp để giúp xoa bóp, chỉ khi ngủ mới cơ hội tay.
Mới xoa hai , thấy eo Tạ Lễ nhỏ quá đỗi, nhỏ đến mức khắc sâu trí nhớ Lục Tuấn Niên.
Eo nhỏ như thế là , dễ đau mỏi — Lục Tuấn Niên thầm nghĩ, nhất định sẽ dưỡng cho Tạ Lễ khỏe .
Xoa bóp một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến, Lục Tuấn Niên ôm lấy eo Tạ Lễ, cũng luôn.
Sáng sớm hôm , tổ chương trình mở một buổi livestream 'phúc lợi' dành cho fan.
Đồng hồ đếm ngược bắt đầu, khán giả lập tức ùa phòng live, đạo diễn theo đúng lịch trình, bật camera phòng của Lục Tuấn Niên và Tạ Lễ .
Trong hình, căn phòng tối om, yên ắng một tiếng động.
[Hôm nay là ngày xem livestream sớm nhất luôn á, hồn làm công, xác cũng theo! Có ai giống đang xem tàu điện !]
[Tới tới ! Có thấy nhan sắc khi ngủ của Lục ca và Lễ bảo !]
[ là phòng hai họ kìa! Đạo diễn đúng là nha, xúc động quá trời!]
Đạo diễn khen bắt đầu lâng lâng. Khán giả khen xong, ông lập tức chiều lòng , từ từ phóng to góc trong phòng, điều chỉnh một lúc cố định camera ngay tại giường.
Cự ly gần hơn, chi tiết rõ hơn.
Trên giường, Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên vẫn còn đang ngủ, trông vẻ ngủ say. mà — hai đang ôm ngủ!
Bình luận nổ tung.
Tối qua lúc kết thúc livestream, Tạ Lễ vẫn còn ngủ một giường, đó Lục Tuấn Niên bước thì camera tắt . Mọi tưởng do sáng nay hai kiểm tra sức khỏe nên mới off sớm, ai ngờ mở thấy hai ôm !
Vậy rốt cuộc tối qua xảy chuyện gì!?
Hai nghiêng đối mặt , chân Tạ Lễ kẹp giữa hai chân Lục Tuấn Niên, một tay nắm lấy vạt áo Lục Tuấn Niên, tay còn nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Lục Tuấn Niên thì một tay ôm lấy eo nhỏ của Tạ Lễ, vạt áo ngủ của Tạ Lễ kéo lên một góc, để lộ làn da trắng mịn bên trong.
Còn Lục Tuấn Niên, áo ngủ xộc xệch, tà áo mở bung, cổ áo vốn chỉ nên hé chút thôi mà lộ hẳn một mảng cơ n.g.ự.c và cơ bụng rắn chắc phơi bày hết ống kính, đúng là mãn nhãn.
Hai dính sát , chăn đắp họ đá rơi quá nửa xuống đất.
Một khung cảnh 'tình cảm ngọt ngào, dính rời' hảo.
Đám fan gần như quên mất đang xem show du lịch!
[Tui chớt mất! Đây là show du lịch gì ? Quay phim mất ?!]
[Cái gì trời! Vừa mới sáng mà đập thẳng vô mắt tụi tui đó hả!?]
[Aaaaa hẹn hò ! Nhất định là đang hẹn hò !]
[Cái tư thế đó, tối qua làm gì thì tui tin ! Còn kẹp chân vợ giữa hai đùi nữa, aaaa quá ư là.../sexy!]
[Tui hỏi một câu ... sỗ sàng nha, mấy ông đàn ông sáng sớm dễ thế nào đó. Lục Tuấn Niên thật sự cảm thấy gì ?!]
[Sáng sớm! Vì tình yêu! Làm luôn ống kính ! Cho tụi – những dậy sớm vì chim của các ông – mãn nhãn!]
...
Khán giả bình luận càng lúc càng xa.
Hai giường chẳng dấu hiệu tỉnh , mãi đến khi tiếng chim hót ngoài cửa sổ, Lục Tuấn Niên mới mơ màng hé mắt một khe nhỏ.
Anh dường như vẫn tỉnh hẳn, đồng hồ báo thức reo, cứ tưởng còn đang mơ.
Phát hiện trong lòng, ngẩn , thấy là Tạ Lễ, thì tưởng đang mơ .
Vậy nên nhẹ nhàng siết trong lòng thêm chút nữa.
Dù nghĩ là đang mơ, động tác của vẫn dịu dàng.
Tay luồn áo Tạ Lễ, siết lấy vòng eo mảnh khảnh , tay đang nắm cũng đan chặt mười ngón .
Tạ Lễ vẫn đang ngủ. Có vẻ như cảm nhận động tác của Lục Tuấn Niên, cau mày, khẽ 'ưm' hai tiếng, giống như chống cự, nhưng giống như làm nũng.
Đầu tựa gối, như đau chỗ tối qua mát xa, Tạ Lễ rụt cổ, tìm một lúc lâu, cuối cùng vùi khuỷu tay Lục Tuấn Niên một cách ngoan ngoãn.
Khung cảnh khiến bao lặng .
Khán giả càng lúc càng b.ắ.n bình luận 'đen tối', đạo diễn đang bàn việc cắt dựng bản phát sóng cho tập đầu tiên, ngẩng đầu lên xem livestream thì giật b.ắ.n .
“Trời ơi mấy đứa làm ăn cái kiểu gì ! Lỡ livestream gỡ thì hả!? Mau, tắt ! Nhanh lên nhanh lên!” Đạo diễn la thất thanh.
Khán giả đang coi vui thì 'xoẹt' một cái, khung hình chuyển sang cảnh Hứa Giảo và Ngu Miểu đang trang điểm.
Khán giả: “???”
[Đạo diễn! Ông làm gì ! Mới khen ông hai câu mà phá chuyện !]
[Aaaaa coi chuyện tình ngọt ngào, coi mỹ nhân dạy trang điểm! Trả về !]
[??? Tôi còn kịp kéo quần xong ông cắt ? Đạo diễn! Đạo diễn——!]
[Chào buổi sáng nhé , là một ngày gửi d.a.o cho đạo diễn!]
[Chảy m.á.u mũi mất tiêu! Sáng sớm mà coi cái đúng là cho sức khỏe !]
[Mở livestream kiểu phúc lợi mà cho gắt quá! Cái đúng là bản chính chứ?!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-46-mot-nha-ba-nguoi-cung-chung-chan-goi-2.html.]
Bình luận là tim vàng chói, đủ kiểu hiệu ứng la hét tung tóe màn hình.
Đạo diễn bất lực bảo tổ phụ đề lên ca trực, phát ngay một dòng bình luận lớn giữa màn hình livestream:
[Xem livestream lý trí chút nha , đừng bậy, cùng giữ khí sạch sẽ, để tránh đóng hình, mỗi góp một phần nha!]
Khán giả: “?!”
Còn trò nữa ?!
[Cười xỉu, đạo diễn cũng ép đến đường cùng hahahaha]
[Nội địa mỗi cái là dở (bật lửa)]
Cùng lúc đó, Ngu Miểu và Hứa Giảo đang trang điểm thì nhận thông báo từ tổ chương trình, nhờ họ sang phòng bên gọi Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên dậy.
Ngu Miểu thắc mắc: “Đạo diễn, ông tự , họ tự khắc sẽ dậy mà. Quấy rầy ngủ sáng là trời đ.á.n.h đó!”
“Phải đó đó.” Hứa Giảo bên cạnh. “sáng sớm mà, còn sớm chán, cần hối dữ . Tôi nhớ hôm nay là ngày nghỉ mà.”
Đạo diễn cầm micro, nước mắt: “Đừng nữa Hứa Giảo, giúp kêu họ một cái , đang bận tối mặt đây.”
“Hơn nữa Ngu Miểu là con gái, đúng là bất tiện.”
Hứa Giảo: “?”
Ngu Miểu: “?”
Cái gì chời?
Càng đạo diễn thế, Ngu Miểu càng hăng máu: “Không , ban đầu ông gọi mà, để !”
Son môi còn tô xong, tóc còn kẹp ghim, mặt vẫn trắng bệch vì tán đều kem nền, Ngu Miểu hớt hải chạy .
Camera livestream bám theo cô.
[Aaaaa! Còn xem nữa hả! Trời ơi tuyệt quá!]
[Ngu Miểu y chang tui luôn á haha tui mà ship cặp nào là cũng y !]
Ngu Miểu dán tai lên cửa, cẩn thận động tĩnh.
Cô mấp máy môi, nhỏ: “Trong động tĩnh gì hết mà? Các sợ gì?”
Nhân viên phim: “...”
Ngu Miểu mở cửa, thò mặt , mới bước hẳn trong.
Cô từ từ bước gần giường.
Không thì thôi, cái là hết hồn vía!
Ngu Miểu xoay , nhanh chóng kiếm tờ giấy che ống kính .
Sau đó chạy tới mép giường, giả bộ che mặt, nhưng thực mấy khe ngón tay còn rộng hơn khe cửa.
Cô bật điện thoại, mở một bài hát kinh điển: “Phong cách dân tộc rực rỡ nhất'.
Giai điệu quen thuộc vang lên, hai giường đồng thời mở đôi mắt ngái ngủ.
Ánh mắt giao .
Tạ Lễ ngơ ngác trần nhà.
Lục Tuấn Niên ngẩn về phía phát âm thanh.
Ngu Miểu đỏ mặt hổ, gọi to: “Tạ ca, Lục ca, hai mau dậy , đắp chăn coi!”
Tạ Lễ, Lục Tuấn Niên: “?”
Hai .
!!!
Tạ Lễ như một con lươn trơn tuột, điên cuồng giãy giụa khỏi vòng tay của Lục Tuấn Niên, trong khi Lục Tuấn Niên vẫn hồn, còn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Lễ, hai chân cũng kẹp chặt lấy , khiến Tạ Lễ thể nhúc nhích nổi.
“Lục! Lục Tuấn Niên! Mau... mau buông tay !” Tạ Lễ đỏ bừng cả cổ.
Lục Tuấn Niên giật bật dậy, vội vã chỉnh áo ngủ, nhảy xuống giường, hai tay giơ lên đầu như đầu hàng — y như thể bắt quả tang đang làm chuyện .
Một màn hỗn loạn kỳ quặc, buồn diễn trong phòng.
Ngu Miểu nghẹn họng: “Là... là đạo diễn bảo em tới gọi hai dậy đó! Làm ơn, làm ơn đừng trách em nha!”
Nói xong, cô hét lên 'A a a a a!” chạy biến khỏi phòng, nhưng... điện thoại để quên tủ đầu giường.
Giai điệu mở đầu kết thúc, lời bài hát vang lên tiếp: “Chân trời xa thẳm là tình yêu của , nơi chân núi xanh thăm thẳm muôn hoa đang nở rộ...”
Lục Tuấn Niên phản xạ cực nhanh, vội vã tắt nhạc.
Ngu Miểu như một cơn gió cuốn xộc phòng, nhắm chuẩn vị trí, chộp lấy điện thoại phóng như bay.
ngay khoảnh khắc nhạc bật lên, tờ giấy mỏng che camera livestream rơi lả tả xuống, cảnh trong phòng hiện rõ mồn một.
Khán giả: “...!”
Hài kiểu gì kỳ trời!!!
[Không , mới sáng sớm mà c.h.ế.t ]
[Trời ơi má ơi, đang tàu điện đây! Mấy đừng hại tới mất mạng chứ!]
[Ngu Miểu! Ai cho bà mở cái bài đó hả! Trong đầu giờ chỉ còn mỗi câu 'ở đây!]
[ là show du lịch, Minh Tinh Đến Rồi quả phụ kỳ vọng, mỗi ngọn núi đều cao hơn ngọn ! Vẫn là Minh Tinh Đến Rồi nhiều trò thật đấy]
[Thua , ước gì một đôi mắt từng xem đoạn hahahaha]
Âm nhạc vô lý vang vọng khắp phòng biên tập hậu kỳ.
Đạo diễn mà ngứa ngáy trong lòng, một chân giậm nhịp, chân còn rung theo nhạc, miệng thì nghiêm túc quát: “Ai mở 'Phong cách dân tộc rực rỡ nhất' ngoài phòng họp thế hả! Vào đây mau!”
Mấy giây trôi qua, chẳng ai bước .
Đạo diễn nghi hoặc liếc nơi phát nhạc.
Khoan ... là từ livestream!?
Vượt ba câu là tính phí bản quyền đó! Đừng hại ông nữa!
Và đến câu thứ ba thì bài hát tắt.
YACchan
đạo diễn — xem hết bộ cảnh tượng hoang đường — chỉ ôm đầu khổ: “...”
Ngu Miểu: !!!