Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 39: Không thể nào! Minh Tinh Đến Rồi lại có dưa!

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:58
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Đêm mỗi lúc một sâu, Tạ Lễ lim dim buồn ngủ, chỉ vài phút , nhịp thở dần định.

Lục Tuấn Niên mở mắt trong bóng tối mù mịt, xoay thật nhẹ, mặt về phía Tạ Lễ.

Cẩn thận vươn tay , khẽ khàng đem cánh tay Tạ Lễ để bên ngoài chăn trong, chạm thôi, cuối cùng chỉ yên ở đó, lặng lẽ bóng đêm.

Trong bóng tối, lưng Tạ Lễ phập phồng đều đều theo thở, Lục Tuấn Niên cứ thế mãi, mãi, dần .

Vài phút , Lục Tuấn Niên như cảm nhận gì đó, mở mắt , thấy một chân của Tạ Lễ đặt lên .

Anh sững thật lâu, mất một lúc mới nhẹ nhàng đưa chân về chỗ cũ.

Chờ đến khi ngủ , Tạ Lễ trở , đối diện với , thở ấm nóng phả thẳng mặt, mùi hương thuộc về trong khoảnh khắc lan khứu giác.

Gần quá.

Lục Tuấn Niên dám cử động, sợ chỉ một chút nữa thôi sẽ xảy điều gì đó.

Mà chủ nhân của thở vô tư, vô thức vượt qua ranh giới, trở một cái gần như áp sát da , Lục Tuấn Niên khẽ khàng lùi ngoài, lùi mãi cho đến khi còn đường lùi nữa—thêm chút nữa là trải chiếu sàn.

Thôi thì, trở phần giường thuộc về , để mặc Tạ Lễ trong mộng làm càn.

Chẳng ngờ giây tiếp theo, Tạ Lễ như đang ôm một con búp bê lớn, cả tay cả chân đều quấn lấy , trong miệng còn thì thào: “Thích...”

Lục Tuấn Niên khựng .

Mất vài giây mới dần định thần, khẽ gọi: “Tạ Lễ?”

Người đang ngủ thì tiếng gọi, đặc biệt là Tạ Lễ.

Lục Tuấn Niên lặng lẽ , môi bất lực khẽ cong lên thành nụ .

Bên .

Miểu Miểu và Hứa Giảo đang đắp mặt nạ.

Ngu Miểu trò chuyện về những trải nghiệm khi giới, cố tìm kiếm một vài chủ đề để phá vỡ khí gượng gạo giữa và tiền bối.

Hứa Giảo quá trầm mặc, như một vũng nước c.h.ế.t lặng quá lâu, dù quăng đá mạnh đến cũng sẽ nhanh chóng trở bình lặng.

Ngu Miểu dáng vẻ đó như xác hồn của chị dọa cho sợ, đến mức chẳng nên làm gì.

May là Hứa Giảo thỉnh thoảng vẫn tiếp lời, dù ngắn gọn.

Khi mắt chị, dường như cả nghìn lời , nhưng kỹ , chỉ còn bình thản, một thứ bình thản đến trống rỗng.

Ngu Miểu hiểu nổi, một phụ nữ từng vì tình yêu mà rời khỏi giới, bao bọc bởi từng lớp từng lớp yêu thương, thể đó tiều tụy đến mức như mất hồn?

“Chị Hứa Giảo?” Ngu Miểu gọi tên chị.

Không ai trả lời.

“Hứa Giảo, nữ thần quốc dân Hứa Giảo.” Ngu Miểu gọi tiếp.

Lần , Hứa Giảo cuối cùng cũng đầu , thần sắc đờ đẫn, như thể là gì, chỉ gọi tên .

“Chị Giảo Giảo, chị kể cho em chuyện đây Khâu lão sư theo đuổi chị thế nào ?” Ngu Miểu lấy hai miếng mặt nạ, ân cần xé bao cho chị. “Em thật hiểu nổi như Khâu lão sư, tán đổ chị.”

Hứa Giảo bỗng bật chua chát. , chị cũng ngờ giới bao nhiêu năm, một thanh niên mới nghề, bề ngoài thuần khiết chẳng nhiễm bụi trần, lừa đến mức sống bằng c.h.ế.t.

Rõ ràng từng những điều , nếu Khâu Sĩ khiến chị thấy nhiều điều, từng chi tiết nhỏ đều khiến chị thấy an ủi và chăm sóc, thì chị một đàn ông bình thường như hấp dẫn?

Ngu Miểu vẫn : “Khâu lão sư thật sự yêu chị ? Chị Giảo Giảo, bởi vì yêu chị nên chị mới chọn một mấy nổi bật giữa bao nhiêu nam minh tinh ái mộ chị.”

Hứa Giảo như chợt nghĩ đến điều gì đó, đôi mày đang nhíu khẽ động.

Tưởng chọn t.ử tế, ai ngờ là kẻ gian dối nhất. Nói cho cùng, chẳng là do mắt kém ?

“Có lẽ .” Hứa Giảo cuối cùng cũng lên tiếng. “Đôi lúc, chính bản chị cũng hiểu. Rốt cuộc vì , vì chọn Khâu Sĩ, đôi mắt , trái tim , vì cứ chọn .”

Ngu Miểu cảm thấy gì đó sai sai khi câu , nhưng sai ở chỗ nào, đành đưa mặt nạ cho chị.

Hứa Giảo : “Chị lâu lắm đắp mặt nạ .”

“Hả?” Ngu Miểu ngạc nhiên. “Sao thế ạ? Bị dị ứng ? Da chị lâu dưỡng mà vẫn căng bóng mịn thế , đúng là thiên phú .”

Hứa Giảo câu đó làm ngẩn , chỉ lắc đầu.

Ngu Miểu cũng để ý mấy chuyện vặt, dị ứng là , đời chuyện tự chăm sóc chính chứ?

Dứt lời, cô xé mặt nạ , căn chỉnh theo gương mặt Hứa Giảo, cẩn thận nhẹ nhàng đắp lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-39-khong-the-nao-minh-tinh-den-roi-lai-co-dua.html.]

Ngay lúc miếng mặt nạ lạnh lạnh ướt át chạm da, Hứa Giảo sững tại chỗ, lâu chớp mắt.

Ngu Miểu trò chuyện chăm chút từng góc nhỏ mặt Hứa Giảo: “Chị Giảo Giảo cứ yên tâm nha, mặt nạ em dùng là hàng xịn đặc chế, đều là thành phần nuôi dưỡng da hết, ai dùng cũng khen, chắc chắn chị dùng xong sẽ thấy bất ngờ.”

Hứa Giảo đưa tay định chạm , Ngu Miểu ngăn : “Chị Giảo Giảo, yên tâm, em làm hết .” Dứt lời, cô cầm gương soi cho chị xem.

Trong gương, chị đội băng đô của Ngu Miểu, đắp mặt nạ của Ngu Miểu, một nữa trở về là phiên bản tinh tế của ngày xưa.

“Cảm ơn em nhé Miểu Miểu, em thật .” Ngu Miểu nhẹ: “Câu em với khác, ngờ ngày chính nhận lấy.”

Hứa Giảo , nụ ngây thơ trong sáng, là kiểu tính cách lành chỉ những từng tổn thương mới .

Trong giới, hiếm lắm.

Đắp mặt nạ xong, Ngu Miểu lướt WeChat Official của mấy thương hiệu lớn, điện thoại Hứa Giảo đặt cạnh bên, chị chỉ yên bất động.

Ngu Miểu hiểu, hỏi chị: “Chị Giảo Giảo, đắp mặt nạ còn lâu lắm, chị thể chơi điện thoại tí, xem phim cũng mà.”

Hứa Giảo liếc điện thoại, mặt hiện vẻ khó xử: “Không cần , cần , yên thế cũng .”

“Hả, thế thì chán lắm.” Ngu Miểu tắt WeChat Official, mở phim, sát bên chị. “Nào, hai chúng cùng xem.”

Nói xong, cô chủ động khoác tay chị, kéo gần.

Hứa Giảo sững một lúc lâu, mới dời ánh mắt từ Ngu Miểu sang màn hình phim.

Mười lăm phút , Ngu Miểu rửa mặt, xong thì leo lên giường: “Chị Giảo Giảo, xong thì lên ngủ nhé, mai Lục ca còn sắp xếp đấy.”

Hứa Giảo gật đầu, dậy định phòng tắm.

“Chị Giảo Giảo, đồ ngủ ?” Ngu Miểu ngẩng đầu hỏi.

Lúc đó Hứa Giảo mới lấy váy ngủ trong vali, chậm rãi bước phòng tắm.

Chị gương nhỏ trong nhà tắm, từ từ gỡ mặt nạ.

Mặt nạ của Ngu Miểu thực sự , dùng xong da như mịn hơn một cấp, thể thấy rõ bằng mắt thường là trạng thái cải thiện nhiều.

Hứa Giảo nỡ để lãng phí tinh chất còn mặt nạ, liền nhét túi.

Chị đến ghi hình chương trình, ngoài vài bộ đồ đổi, chẳng mang theo gì cả.

Thẻ ngân hàng của chị chuyển sang đăng ký bằng điện thoại Khâu Sĩ, mỗi tháng chỉ cho chị hai nghìn tệ để chi tiêu trong nhà.

Hứa Giảo cẩn thận mở vòi nước, sợ tiếng lớn đ.á.n.h thức Ngu Miểu, chờ cho bồn đầy nước mới cúi đầu nhúng mặt xuống. Nước lạnh ngắt tràn mũi khiến chị nghẹt thở, làm ướt tóc mái, đến khi băng đô của Ngu Miểu rơi xuống suýt nữa rớt nước, Hứa Giảo mới ngẩng đầu lên.

Chị mở mắt , để mặc cho nước làm xót mắt, gương, chẳng phân biệt nổi mặt là nước nước mắt.

Chị cởi lớp quần áo kín mít, lộ làn da bên trong.

Trên lưng đầy những vết bầm, cánh tay, bắp chân dấu cấu, chằng chịt đếm xuể.

Rất lâu , chị mới đồ ngủ, tắt đèn.

Bước khỏi phòng tắm, thấy Ngu Miểu ngủ, chị mới yên tâm tới, vén chăn xuống, cuộn tròn , sợ làm phiền bên cạnh.

Chị mơ một giấc mơ, giấc mơ kéo dài quá lâu, lâu đến mức tim chị đập thình thịch.

Ngu Miểu cơn run của chị làm cho tỉnh dậy, bật đèn ngủ màu vàng nhạt lên, dụi mắt đầu, lập tức những vết thương chằng chịt lồ lộ Hứa Giảo dọa cho hết hồn.

Cô suýt chút nữa hét lên, may mà kịp nhịn .

Trời ơi! Gì trời! Trên lưng chị Hứa Giảo nhiều vết như thế ?!

Ai làm chứ? Là Khâu Sĩ ?!

Sự kinh hoảng lúc khó mà dùng lời diễn tả nổi, Ngu Miểu sững lâu, ngón tay chạm gần chị ngay lập tức rụt .

“Chị... chị Giảo Giảo?”

“Chị Giảo Giảo!” Nước mắt dâng tràn trong mắt Ngu Miểu, Hứa Giảo bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu , thấy Ngu Miểu bên cạnh như mưa.

“Sao ? Mơ thấy ác mộng ?” Hứa Giảo gượng dậy, trán đầy mồ hôi, lên tiếng an ủi Ngu Miểu .

Đến khi thấy ánh mắt của Ngu Miểu vẫn chăm chăm rời, chị mới nhận thì khiến cô bật ... là chính .

Sắc mặt chị đổi ngay tức khắc: hoảng sợ, kinh hoàng, bất lực, cảm xúc dồn cả lên gương mặt Hứa Giảo, chị vội vàng kéo chăn trùm kín , như thể làm thể giấu , như thể chỉ cần như thế Ngu Miểu sẽ thấy những vết thương chai sạn, chị.

Chôn trong chăn, chị run rẩy ngừng.

Tay Ngu Miểu cũng run như sàng, giọng yếu ớt: “Em cố ý chị Giảo Giảo, em thật sự cố ý...”

YACchan

Hứa Giảo lặng lẽ rơi lệ.

Loading...