Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 38: Chân em bị chuột rút rồi...

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:57
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Đạo diễn chờ cảnh lâu, giờ dân mạng tán thưởng, hưng phấn đến mức múa tay múa chân trong phòng quan sát hậu trường.

Trời ông mời Hứa Giảo khó khăn đến nhường nào!

Hứa Giảo rút lui khỏi giới giải trí vì gia đình, nhiều năm qua gần như xuất hiện mạng xã hội. Nếu năm xưa khi cô từ tuyến hai vươn lên tuyến một nhờ vai nữ chính trong bộ phim do chính đạo diễn cầm trịch – bộ phim làm mưa làm gió khắp cả nước – thì giờ ông cũng thể mời cô .

May , bản ông là đạo diễn thực lực.

Văn đạo phe phẩy quạt, mồ hôi đầm đìa.

Mà lạ thật, lúc đầu mời cả Khâu Sĩ lẫn Hứa Giảo cùng tham gia show, mời kiểu gì Hứa Giảo cũng gật đầu. Về ông rằng chương trình tạp kỹ 'drama', 'dưa thần' phù hộ, đủ thứ chuyện hấp dẫn về các mùa qua điện thoại, đến khô cả miệng, cuối cùng Hứa Giảo mới đồng ý.

Văn đạo thở dài một tiếng: làm đạo diễn đúng là gian nan.

Khâu Sĩ xong thì kéo Hứa Giảo xuống giường.

Ngay đó, định bước đến tắt thiết livestream, đúng lúc Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên mang theo hoa quả đặc sản và đồ ăn vặt .

“Chị Hứa Giảo, chị còn ăn tối nhỉ, ở đây chút đồ ăn vặt lót , còn đặt mì bạn giao đến , Khâu Sĩ chị thích ăn mà.” Tạ Lễ ngẩng đầu lên thấy Khâu Sĩ.

Anh liếc mắt với Lục Tuấn Niên, thầm nghĩ: Khâu Sĩ ở đây?

Hai còn kịp mở lời, Khâu Sĩ cướp lời: “Lục ca, Tạ lão sư, thấy Tạ lão sư gọi điện cho Miểu Miểu chị Giảo đến nên vội vàng chạy về, quên báo với hai , thật ngại quá.”

Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên nữa.

Lục Tuấn Niên: “Không , với chị Giảo cứ trò chuyện , với Tạ Lễ ngoài .”

Khâu Sĩ gật đầu: “Được , hai cứ làm việc của , gọi.”

Tạ Lễ đặt đồ xuống, kéo Lục Tuấn Niên ngoài.

Cửa khép , hai đến hành lang cầu thang, Tạ Lễ thấp giọng : “Thấy , bảo mà, nóng ruột !”

“Có vấn đề thật.” Lục Tuấn Niên lập tức nhắn tin cho Miểu Miểu, bốn họ lập nhóm nhỏ âm thầm liên lạc.

Bên trong phòng, Khâu Sĩ khóa cửa , túm tóc Hứa Giảo kéo nhà vệ sinh nơi đặt tượng thần, nghiến răng chửi: “Cô mang cái đến đây làm gì? Ai cho cô tới hả?!”

“Thầy pháp rời khỏi nhà, sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của , lời?!”

“Em... em mang theo nó đến đây, từng rời nửa bước, Khâu... Khâu Sĩ...” Hứa Giảo vùng vẫy, cuối cùng Khâu Sĩ hất .

“Đây là livestream, cô dám đốt hương ở đây đúng là chán sống ! Đừng tưởng cô đang nghĩ gì, giới, thoát khỏi ? Đừng mơ!”

Nói , đá cô hai cái lưng.

Hứa Giảo đá ngã xuống đất, còn sức chống trả.

“Biết điều thì ngoan ngoãn, đừng giở trò, thì đừng trách .” Khâu Sĩ xong, mở camera ngoài.

Hứa Giảo quỳ đất, gắng gượng dậy, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, c.ắ.n rách môi. Cô chằm chằm tượng thần mà Khâu Sĩ quỳ lạy, trong mắt đầy phẫn hận.

thẳng pho tượng mà Khâu Sĩ thờ phụng, như quỷ như ma, loại thứ , cũng xứng thắp hương quỳ lạy mỗi ngày .

Đôi mắt Hứa Giảo dường như chứa quá nhiều cảm xúc, đến mức cuối cùng trở nên trống rỗng, như mất hết sinh khí.

Thế nhưng, giây tiếp theo, cô vẫn rơi nước mắt.

Ngày qua ngày khác chiều chuộng, theo đuổi, những lời thề non hẹn biển rằng 'đời chỉ yêu một em' — tất cả chẳng qua chỉ là lời dối trá để lừa gạt rơi bẫy, đến khi đạt mục đích thì vứt bỏ thương tiếc.

Vậy mà cô tự mù mắt, để bản một kẻ như Khâu Sĩ lừa đến tàn tạ.

Tiền tài, các mối quan hệ, , tự do — tất cả thứ đều Khâu Sĩ khống chế chặt chẽ, cách nào mọc cánh thoát .

Nếu đời thực sự thần linh, nếu chương trình du lịch thực sự 'dưa thần' phù hộ, thì xin hãy thương xót mà thu hồi cái 'yêu nghiệt' mê hoặc lòng .

Khâu Sĩ khỏi phòng, về phía phòng khách tầng hai, Lục Tuấn Niên và Tạ Lễ vẫn đang đó chơi điện thoại.

Hắn cố tình tiến gần, giả bộ hỏi: “Tôi với Giảo Giảo chuyện vợ chồng, lớn tiếng một chút, hai đừng để bụng nhé.”

“Không , bọn thấy gì .” Tạ Lễ đáp.

Khâu Sĩ thì yên tâm: “Vậy thì .”

Hứa Giảo lúc bước khỏi phòng, thu dọn chỉnh tề. Nhìn thấy Tạ Lễ, cô chút ngẩn , mất một lúc mới chủ động chào: “Chào... chào , là Tạ Lễ , danh tiếng của từ lâu.”

Tạ Lễ chút sủng mà lo, vội vàng dậy: “Không dám , chỉ là cuốn nhiều luồng dư luận, giống như chị Hứa Giảo, tác phẩm, danh tiếng, mới là thực lực chân chính.”

Hứa Giảo khen như , chính cô cũng thoáng ngơ ngẩn, lẩm bẩm: “Cảm ơn...”

Khâu Sĩ thấy , vội kéo Hứa Giảo sang một bên.

Lúc Tiểu Tiếu mang đồ ăn giao đến từ tầng một, đưa cho Tạ Lễ.

Tạ Lễ kéo Hứa Giảo : “Chị Hứa Giảo, đây là phần mì bạn đặt cho chị, ngon lắm, chị nếm thử .”

Hứa Giảo chút bối rối, lâu khác quan tâm như .

“Tạ Lễ, cảm ơn .” Dứt lời, cô rút tay khỏi tay Khâu Sĩ, xuống cạnh Tạ Lễ.

Trước mặt Khâu Sĩ, ăn đồ khác mang tới.

Khâu Sĩ vẫn giữ bộ mặt tươi , nhưng trong mắt lạnh như băng.

Hơn mười phút , Miểu Miểu và Hạ Phồn Tinh trở về homestay.

Vừa thấy Hứa Giảo, cả hai đều lộ vẻ mặt ngưỡng mộ đến thể che giấu, như hai fangirl chính hiệu.

Ngu Miểu cầm điện thoại, gần nhưng còn ngại, cuối cùng vẫn lấy dũng khí bước tới: “Chị Hứa Giảo... em thể chụp ảnh cùng chị một tấm ạ?”

Hứa Giảo sững , một lúc mới ngẩng đầu, dường như chắc đang gọi .

Thấy , Ngu Miểu chủ động tiến gần: “Chị Giảo, chị và Khâu lão sư mỗi ngày đều ngủ cùng , mấy ngày chị ngủ với em nhé, ?”

Hứa Giảo khựng , tay cầm đũa khẽ run lên, theo phản xạ về phía Khâu Sĩ.

Khâu Sĩ sắp nổi giận, Tạ Lễ liền lên tiếng giúp: “Dĩ nhiên , đúng chị Hứa Giảo?”

“Khâu lão sư.” Tạ Lễ gọi: “Thầy đừng keo kiệt quá nhé, nhường chị vài ngày .”

YACchan

chúng ...” Khâu Sĩ đang dở, Hứa Giảo cuối cùng cũng mở miệng: “Được mà, Miểu Miểu, làm phiền em .”

Khâu Sĩ tức đến mức suýt nổ tung, nhưng thể làm gì, chỉ thể trơ mắt Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh dọn hành lý của Hứa Giảo khỏi phòng.

Hứa Giảo ăn mì, trong bát thịt. Bình thường cô quỳ lạy, đốt hương, Khâu Sĩ cấm cô ăn một miếng thịt, bắt cô ăn chay trường. bây giờ, cô ngay mặt Khâu Sĩ, gắp một miếng ức gà cho miệng nhai.

Khâu Sĩ định gì đó, nhưng vì phòng khách đông nên đành nuốt lời xuống bụng.

Trời khuya, Hứa Giảo ăn xong vẫn lì trong phòng khách.

Tạ Lễ bên cạnh đang sách, Lục Tuấn Niên đang xem phim, Khâu Sĩ qua mấy lượt, nhưng nào phòng khách cũng .

Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên giống như hai tượng Phật lớn, ai lay nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-38-chan-em-bi-chuot-rut-roi.html.]

Lần , Khâu Sĩ dùng điện thoại nhắn cho Hứa Giảo:

[Lại đây cho . Ngay lập tức...]

Điện thoại bên cạnh đổ chuông, Hứa Giảo một cái lơ đãng tắt .

Cứ như chỉ cần cô nhúc nhích, chuyện sẽ xảy .

Tạ Lễ chợt : “Chị Hứa Giảo, khuya , về phòng Miểu Miểu nghỉ .”

Hứa Giảo như tỉnh mộng — đúng , thời gian , cô thể tạm thời tránh khỏi sự kiểm soát của Khâu Sĩ.

“Ừ... , em cũng nghỉ sớm nhé, cảm ơn em.”

Tạ Lễ bóng lưng cô khuất dần, cùng Lục Tuấn Niên dọn dẹp phòng khách trở về phòng.

Tạ Lễ úp mặt chiếc sofa nhỏ trong phòng, thở dài một tiếng thật dài.

Lục Tuấn Niên hỏi: “Sao thế?”

Tạ Lễ đung đưa hai chân sofa: “Chị Hứa Giảo chắc chắn Khâu Sĩ PUA , xem chị dám rời , Khâu Sĩ thì cứ qua canh phòng khách, rõ ràng gian riêng với chị .”

“Anh cũng thấy .” Lục Tuấn Niên rót cho một cốc nước ấm.

Tạ Lễ dậy nhận lấy, nghiêm túc : “Chúng giúp chị thoát , nhất là vạch trần bộ mặt thật của Khâu Sĩ mặt .”

Lục Tuấn Niên từ lâu đoán phận thật của Tạ Lễ, nhưng vạch trần, chỉ : “Chịu ảnh hưởng của dưa thần, show du lịch của chúng giờ ai cũng thành thám t.ử .”

Tạ Lễ uống một ngụm nước, suýt thì sặc, ho khan mấy tiếng.

Lục Tuấn Niên hoảng hốt lấy khăn giấy đưa : “Sao thế, thoải mái ở ?”

Tạ Lễ c.ắ.n răng, rầu rĩ rít một câu: “Thằng nhóc con chịu lời, đau dày...”

Lục Tuấn Niên tưởng thật, c.h.ế.t lặng mấy giây, rót thêm nước ấm cho .

Tạ Lễ thấy như , đè nén nhịp tim đang đập loạn, thầm nghĩ: Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì lộ.

Không ngờ, nhóc con cũng hữu dụng lúc then chốt.

“Em ngủ , rửa mặt.” Lục Tuấn Niên phòng tắm.

Tạ Lễ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đồ ngủ, chui chăn xuống.

nhắm mắt mà vẫn ngủ , rõ ràng hôm nay mệt .

Cậu mở điện thoại, nhắn nhóm Đội đào dưa: [@tất cả , tra phốt của Khâu Sĩ ? Người vấn đề.]

Nhìn đồng hồ, hơn mười giờ đêm, chắc nhân viên Đội đào dưa tan ca .

Đang nghĩ thì Thầy Thương rep ngay: [Sếp , Khâu Sĩ bình thường cực kỳ kín tiếng, luôn giữ hình tượng bạn trai quốc dân, tiền bối dịu dàng, từng để lộ sơ hở. Hôm nay lên show, bọn em liền làm thêm giờ để điều tra .]

Thế thì khó xử .

Không ngờ Đội đào dưa gặp một kẻ cẩn thận nghề như .

Tạ Lễ giường, từ lúc nào .

Bên ngoài yên tĩnh, gió lạnh từ điều hoà phả tới. Khi mở mắt nữa, Lục Tuấn Niên mặc áo choàng tắm bước khỏi phòng tắm.

Tiếng bước chân ngày càng gần, tim Tạ Lễ vốn mới bình bất giác nhảy loạn lên.

Giường lún xuống, điều đầu tiên cảm nhận là — mùi hương.

Là mùi nước hoa hôm đó chính tay điều chế.

Trầm , thanh mát, nhã nhặn, trong khoảnh khắc đó, khứu giác và ý thức của Tạ Lễ đều lấp đầy bởi mùi hương .

Lục Tuấn Niên dường như tiến gần, thở đều đặn phả bên tai, gần.

Tạ Lễ cố gắng kiềm chế nhịp thở, sợ phát hiện ngủ.

Lần đầu tiên, đây là đầu tiên cùng một đàn ông chung giường trong lúc còn tỉnh táo.

Căng thẳng quá mức, Tạ Lễ cảm thấy lưng ướt đẫm mồ hôi.

Trong căn phòng tối đen, chẳng thấy gì, chỉ thể cảm nhận vị trí Lục Tuấn Niên thông qua các giác quan.

Bất ngờ, Lục Tuấn Niên khẽ cử động.

Tạ Lễ chỉ ù tai, giây , thở của Lục Tuấn Niên phả thẳng vành tai , như cọ nhẹ bên thái dương, khiến Tạ Lễ nghẹn thở, mím môi thật chặt.

Cậu nhúc nhích nhưng dám, bất thình lình cất tiếng: “Lục... Lục Tuấn Niên.”

“Ừ? Vẫn ngủ ?” Lục Tuấn Niên rút tay đang định đắp chăn cho về.

“Ừm... mở chăn giùm em một chút ?”

“?” Lục Tuấn Niên hiểu lắm, nhưng vẫn bật đèn ngủ mở chăn .

Tạ Lễ nhéo ống quần, nước mắt chực rơi, run rẩy : “Lục Tuấn Niên, em chuột rút ...”

Lục Tuấn Niên ngẩn vài giây, trong đầu là hình ảnh Tạ Lễ lúc .

Đôi mắt xinh như chứa đầy màu cánh hoa đào, ướt đẫm sương sớm, chẳng nỡ rơi xuống, gò má đỏ bừng, nâng một chân lên, ánh mắt tha thiết cầu cứu.

Một bộ dáng tội nghiệp đến mức khiến mềm lòng.

Lục Tuấn Niên đến thất thần, yết hầu trượt lên xuống, nhất thời nên làm gì, vội vàng dời mắt, đầu nuốt nước bọt.

“Anh... làm thế nào?”

Tạ Lễ hít hít mũi: “Nhanh lên, giúp em xoa xoa , cả mắt cá chân cũng tê m , em nhúc nhích nổi nữa.”

Giọng Lục Tuấn Niên khàn khàn, mang theo chút ngại ngùng: “Thế ?”

Bàn tay lớn của áp mắt cá chân mảnh khảnh của Tạ Lễ, nhẹ nhàng xoa bóp lên xuống, tay nóng, từng chút một truyền da thịt .

Tạ Lễ mặt đỏ bừng, đành gác chân lên đùi Lục Tuấn Niên, Lục Tuấn Niên sợ như thoải mái, liền lấy gối kê eo , mơ hồ : “May mà tối nay để em về phòng một .”

Tạ Lễ bĩu môi, sai, đành giận dỗi đổ hết trách nhiệm cho thứ trong bụng: “Tại cái nhóc con hết...”

Lục Tuấn Niên động tác xoa bóp khựng , Tạ Lễ chỉ cảm thấy chân run lên, khẽ co giật ngay trong tay , sự khác biệt cực kỳ rõ ràng.

Lục Tuấn Niên ngơ ngác , cuối cùng chậm rãi ngẩng đôi mắt đen láy, chăm chú Tạ Lễ một cái thật sâu.

“Đỡ hơn ?” Giọng khàn đặc.

Tạ Lễ nhắm mắt, cảm nhận cẩn thận, vài giây mới : “Chắc là .”

Sau đó, ngay mặt Lục Tuấn Niên, từ từ rút chân khỏi tay , chui trở trong chăn.

“Vậy ngủ thôi, cảm ơn . Ngủ ngon.” Tạ Lễ xoay lưng với .

Lục Tuấn Niên bóng lưng , im lặng tắt đèn xuống.

“Ngủ ngon, Tạ Lễ.”

Loading...