Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 30: Nghén rồi! (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:46
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Tạ Lễ mà tai ù , Lục Tuấn Niên đúng lúc đưa điện thoại , chiếu video mấy con mèo, chuyển hướng sự chú ý của : “Nhìn con cam , với con mướp , quen ?”

“Ừm ừm, đúng ...” Tạ Lễ còn lòng nào, đầu óc là hình ảnh những phòng mổ.

Cậu tim đập dồn dập, hoảng hốt rõ lý do.

Tạ Lễ lướt điện thoại, mà điện thoại như cố ý chống , liên tục đẩy video liên quan đến kiến thức và hình ảnh phẫu thuật.

Cậu tránh cũng khó.

Khi Tạ Lễ bối rối làm gì, Lục Tuấn Niên nhanh chóng lấy điện thoại của , đưa điện thoại : “Anh giữ hộ em, đợi phẫu thuật xong sẽ trả .”

Tạ Lễ trả lời, mắt đỏ hoe.

Lục Tuấn Niên làm để Tạ Lễ thấy khá hơn, sợ.

Người từng mắc bệnh nan y mà vẫn sống tự do vô lo như Tạ Lễ, vì một ca phẫu thuật g.i.ế.c sinh mệnh mà day dứt đến thế.

“Lục Tuấn Niên, xem, nó... chắc là đau nhỉ?” Tạ Lễ cúi đầu. “Hồi nhỏ đánh, đau lắm, đ.á.n.h mu bàn tay cũng đau, huống chi đây là một ca mổ tước đoạt mạng sống.” Cậu đặt tay lên đầu gối, nắm chặt vạt áo bệnh nhân.

“Nó còn nhỏ, gì cả, em đừng cảm thấy .” Lục Tuấn Niên thử vỗ nhẹ lưng Tạ Lễ, an ủi , lặp nữa: “Sau khi gây tê, sẽ giống như ngủ một giấc, mơ một giấc mơ, tỉnh dậy là hết .”

Tạ Lễ mới thấy yên tâm hơn chút, Lục Tuấn Niên cau chặt mày, siết chặt nắm tay.

“Nếu em sợ, thấy khó chịu và áy náy... Tạ Lễ, chúng thể cùng nuôi lớn nó, dù hai chẳng liên quan gì.” Lục Tuấn Niên c.ắ.n chặt răng, từng chữ từng chữ : “Anh nhiều tiền, nuôi nó chẳng khó gì. Nếu em thấy nó, thể mang , sẽ xuất hiện mặt em.”

Lời khiến Tạ Lễ sững , nhưng vẫn c.ắ.n chặt môi.

“Thật sự đau chứ?” Tạ Lễ hỏi hỏi , Lục Tuấn Niên cũng kiên nhẫn trả lời: “Không đau , đừng áy náy.”

Hạ Phồn Tinh và Ngu Miểu bên cạnh , trong lòng thấy khó chịu, hai một cái lặng lẽ cúi đầu, giả vờ làm khí.

Một lúc , cánh cửa phòng phẫu thuật bên mở , một bệnh nhân khác đẩy ngoài.

Tim Tạ Lễ đập thình thịch, sợ rằng tiếp theo lên bàn mổ sẽ là .

Bệnh nhân đẩy qua mặt, Tạ Lễ lập tức nhắm mắt .

“Tạ Lễ, ai là Tạ Lễ? Đến lượt Tạ Lễ .” Bác sĩ gọi.

Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh đồng loạt bật dậy, ánh mắt hướng về phía Tạ Lễ.

Tạ Lễ cúi đầu thấp.

“Tạ Lễ ở đây ?”

Lục Tuấn Niên dậy: “Bác sĩ, xin chờ một chút.”

Tạ Lễ trả điện thoại cho , ánh mắt dán chặt , bước một bước, hai bước, cuối cùng đầu : “Lục Tuấn Niên, em vẫn mắng một câu, ?”

Lục Tuấn Niên sững , gật đầu: “Được, em mắng gì cứ mắng, hết.”

“Lục Tuấn Niên.” Tạ Lễ siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi, như trút giận, rít từng chữ từ trong cổ họng: “Cái trò xổ cũng bằng ! Anh là cái máy đếm tiền hả? Đếm phát nào trúng phát đó? Mẹ nó chứ!”

“Trật tự, trật tự, nhỏ chút.” Bác sĩ đẩy gọng kính, Tạ Lễ chằm chằm.

“Cậu còn lời nào với bạn trai ?” Bác sĩ cầm tờ danh sách hỏi.

Tạ Lễ căng thẳng lắc đầu, để ý đến từ ngữ bên trong câu: “Không nữa, cũng vô ích.”

“Được , .” Nói xong, bác sĩ dẫn phòng phẫu thuật, cửa tự động đóng .

Lục Tuấn Niên ở cửa, dời nổi ánh mắt.

Vừa , bác sĩ bảo Tạ Lễ cởi giày. Cậu cúi xuống tháo xong, ngẩng đầu lên thấy bên trong phòng phẫu thuật đầy bác sĩ và y tá, tất cả đều sẽ tham gia ca mổ cho .

Nhiều ?

Tạ Lễ bất chợt nhớ đến video xem khi nãy, hai phương án, một là mổ bụng, hai là từ chỗ mà Lục Tuấn Niên chọc đó mà đưa dụng cụ nạo sống.

Thế chẳng ai cũng thấy m.ô.n.g ! Khoan , mổ là làm kiểu gì nhỉ...

Tạ Lễ c.h.ế.t lặng trong lòng một hồi, căng thẳng hổ về phía bàn mổ.

Cậu mang theo ánh soi mói của một đám , như thể bản là con cừu chờ làm thịt.

“Ngồi lên , ngửa xuống.” Bác sĩ đeo găng dặn.

Đầu óc Tạ Lễ lập tức hiện lên hình ảnh mổ xẻ, căng thẳng hỏi: “Bác sĩ, ... Tôi gây mê ?”

Bác sĩ ngạc nhiên, : “Tất nhiên là , xuống .”

Tạ Lễ xuống cứng đơ như tường đá, đẩy nhúc nhích.

Bác sĩ chính và khác đang chuyện, Tạ Lễ loáng thoáng vài thuật ngữ chuyên môn hiểu, tay siết chặt đến đỏ cả khớp.

Lát nữa sẽ làm gì? Có đau ? Con mất sẽ ? Mấy suy nghĩ hợp thời đầy ắp đầu óc, khiến thể bình tĩnh.

Bác sĩ đầu thì thấy Tạ Lễ bật dậy, nhíu mày: “Sao dậy? Mau xuống.”

“Bác sĩ.” tay Tạ Lễ run rẩy. “ khi phá, đứa bé sẽ xử lý thế nào?”

YACchan

“Bệnh viện quy trình xử lý chuyên biệt, cần lo, mau xuống, chuẩn tiêm gây mê .” Bác sĩ đẩy nhẹ xuống.

Tạ Lễ cứng ngắc , bác sĩ , tay cầm cây kim tiêm dài gần mười phân.

Tạ Lễ lập tức trợn tròn mắt: “Khoan !”

Bác sĩ: “?”

“Cậu còn ?” Kim tiêm rút khí ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-30-nghen-roi-2.html.]

Tạ Lễ xoa ngực, một cảm giác chạy từ gan bàn chân lan thẳng lên đầu, nghẹn ngào, mặt đỏ bừng, vẻ mặt kỳ quặc: “Tôi... Tôi mượn cái thùng rác.”

“Mượn thùng rác?” Bác sĩ bên cạnh khó hiểu, nhưng vẫn đưa thùng rác cho .

Vài giây , Tạ Lễ phóng xuống khỏi giường, ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo.

Nhân viên y tế chắc cũng gặp nhiều , tuy nãy còn ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu chuyện, chỉ im lặng nôn.

“Nôn xong ?” Bác sĩ chính hỏi. “Nôn xong thì thể bắt đầu phẫu thuật.”

Tạ Lễ đỏ mặt vì nôn, hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, ... Tôi thế, nôn?”

Bác sĩ chính điềm đạm đưa hai khả năng: “Một là do quá căng thẳng nên phản ứng sinh lý, hai là... phù hợp với tình trạng hiện tại của .”

“Là gì?” Da gà nổi khắp , Tạ Lễ vỗ ngực, siết chặt cổ tay.

“Con trong bụng bỏ nó, đang phản kháng. Nó sống.”

“Ốm nghén.”

Tạ Lễ c.h.ế.t trân bên thùng rác, một y tá đến lấy cái cũ , bằng cái mới.

Cậu nghẹn lời hồi lâu, giọng run rẩy như .

“Được , thể tiếp tục mổ , , xong là hết nôn thôi.” Bác sĩ như chẳng gì quan trọng.

Tạ Lễ mãi vẫn động đậy nổi, chân mềm nhũn, ấp úng: “Chân... chân .”

Cậu rõ những lời đó cắm rễ trong lòng, làm thế nào cũng thể yên tâm dậy nổi.

Bác sĩ như sự bối rối của , thẳng: “Trước nhiều cặp nam-nam đến đây phá thai, cũng như , đến lúc gây mê rút lui. Tôi thấy bạn trai đối xử với , đồng hồ đeo tay cũng là hàng hiệu đắt tiền, ngoài bàn ? Đừng nghĩ trẻ là còn cơ hội, xem báo cáo thể trạng của , yếu, ca mổ với rủi ro cao.”

Bác sĩ bóng dáng , đưa đơn cam kết mổ tới mặt: “Cậu thể suy nghĩ thêm, thật sự vội. Chỉ cần t.h.a.i lớn tháng, lúc nào cũng thể mổ.”

“Nếu hối hận tìm chúng lóc, chúng cũng thể giúp sinh một đứa như thế .”

Lời bác sĩ khiến Tạ Lễ tỉnh táo hơn, trong bụng cuồn cuộn như biển động, cảm giác chỉ cần rời cái thùng rác nửa bước là sẽ nôn tiếp.

Đây là tín hiệu mà đứa nhỏ gửi cho .

Tạ Lễ suy nghĩ đầy giằng xé, quyết định ngoài chơi oẳn tù tì với Lục Tuấn Niên, thua thì giữ , thắng thì bỏ.

Cậu nhận lấy đơn bác sĩ đưa, y tá đỡ cánh tay .

Tạ Lễ khẽ 'cảm ơn', giày .

Cửa phòng mổ mở .

Tạ Lễ ngẩng đầu, ánh mắt Lục Tuấn Niên kinh ngạc đầy lo lắng, hàng mày nhíu chặt như tờ giấy nhàu, đ.â.m lòng đau nhói.

Tạ Lễ khỏi phòng mổ, dựa cả tường.

Hạ Phồn Tinh và Ngu Miểu kinh ngạc bật dậy.

Lục Tuấn Niên: “Em... ... ?”

Trong ánh mắt bối rối của Lục Tuấn Niên, Tạ Lễ giơ tay lên, miệng hô: “Kéo, búa, bao!”

Lục Tuấn Niên kịp thời theo kịp nhịp não kỳ quái của .

Lục Tuấn Niên kéo chậm nửa nhịp, thắng cái bao của Tạ Lễ.

“Được , em mệt lắm, cứ .” Tạ Lễ tựa tường, thở dài một .

“Ý em là gì?” Lục Tuấn Niên lo lắng. “Có cơ thể em vấn đề? Bác sĩ ?”

“Không, gì hết...” Tạ Lễ điều chỉnh thở.

Ngu Miểu cũng sốt ruột: “Anh , Tạ ca?”

Tạ Lễ mới nhớ họ còn ở đây, cổ nghẹn nổi, chỉ lắc đầu.

Lục Tuấn Niên thấy rõ nguyên nhân, với họ: “Miểu Miểu, hai về , để chăm Tạ Lễ.”

“Ờ, ...” Ngu Miểu nhanh chóng kéo theo Hạ Phồn Tinh.

“Miểu Miểu, lát nữa sẽ kể , tụi em đợi lâu , lát nữa mua ít trái cây mang về homestay.” Tạ Lễ đến , hai cũng hiểu , vội rút lui.

Khi bóng họ biến mất ở hành lang, ánh mắt vẫn dõi theo, Tạ Lễ thấy khó chịu, từng bước về phòng bệnh.

Lục Tuấn Niên như đứa trẻ phạm , rụt rè lẽo đẽo theo .

Đến phòng bệnh, Tạ Lễ kéo mạnh , sức còn khá mạnh, suýt nữa khiến Lục Tuấn Niên ngã nhào lên .

Ánh mắt Lục Tuấn Niên lướt khắp , dừng ở bụng, giơ tay đầu hàng.

“Em giữ ?” Lời của Lục Tuấn Niên như ma lực, khiến tai Tạ Lễ nóng bừng.

Tạ Lễ ngẩng đầu, cổ nghẹn cứng, cãi chày cãi cối: “Ai... ai ? Em .”

“Vậy, em chút nỡ ?” Lục Tuấn Niên ngập ngừng, khẽ hỏi. “Nên, em hối hận ?”

“Em hối hận... em hối hận thật đấy...” Tạ Lễ lặp câu đó.

“Em hối hận, em hối hận bước phòng mổ.” Tạ Lễ bỗng gào lên, mặt đỏ tai đỏ, lớn tiếng: “Anh em thế nào ? Em, em nãy, trong phòng mổ... em nôn nghén!”

“Em nghén đó!”

“Lục Tuấn Niên, em chịu hết nổi , kiếp ! Mẹ kiếp ! Mẹ kiếp !” Tạ Lễ tức đến phát điên, c.h.ử.i liên tiếp ba câu.

Cơ thể nhỏ nhắn của Tạ Lễ phập phồng vì xúc động, khi trút xong hết những lời , tai đỏ ửng như m.ô.n.g khỉ.

Lục Tuấn Niên ngớ .

Loading...