Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 23: Đứa chó con này, rốt cuộc là giống của ai?! (4)
Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:51:53
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Cha thương con, thì lo lắng cho tương lai lâu dài. Đáng tiếc, nhà họ Tạ là nơi hang hùm đầm rồng, bước thì chẳng dễ gì thoát .
Ngần năm, nhà họ Tạ đàn áp, trừng phạt, Tạ Lễ thừa nhận, hận nhà họ Tạ từ lâu , hận đến tận xương tủy.
Cậu rộng lượng hiền lành, ít nhất hiện tại là .
Mà bây giờ, chuyện quan trọng hơn cần làm.
Tạ Lễ ấn chuông, gọi y tá.
Y tá nhanh chóng đến, Tiếu Tiếu và Lục Tuấn Niên cũng theo phòng bệnh.
Y tá hỏi: “Sao ? Có chỗ nào khó chịu ?”
Tạ Lễ lắc đầu: “Tôi tìm bác sĩ, hỏi xem t.h.a.i bao nhiêu tuần thì thể làm xét nghiệm huyết thống. Tôi tra mạng, phát hiện tám tuần là thể làm giám định huyết thống. Tôi cần làm phẫu thuật , y tá thể giúp gọi bác sĩ ?”
Y tá ngẩn gật đầu: “Được, gọi ngay.”
Tiếu Tiếu như gì đó nhưng thôi, Lục Tuấn Niên cũng cảm thấy tiện ở , đành ngoài chờ.
Bác sĩ nhanh đến, nghiêm túc về phía Tạ Lễ: “Cậu làm xét nghiệm huyết thống ở tuần t.h.a.i thứ tám? Chắc chứ?”
Tạ Lễ lặp : “Vâng, bác sĩ, làm phẫu thuật .”
Bác sĩ thở dài: “Giám định huyết thống t.h.a.i tám tuần là lấy mẫu bằng phẫu thuật, rủi ro cao. Lấy mẫu màng đệm độ chính xác cao, thể đạt 99.99%, nhưng nguy cơ đối với t.h.a.i nhi cũng lớn. Cá nhân đề nghị nên đợi đến tuần 14–28, làm xét nghiệm qua m.á.u ngoại vi của t.h.a.i phụ, bằng cách lấy DNA t.h.a.i nhi từ nước ối, so sánh với cơ sở dữ liệu gen của cha, độ chính xác cũng thể đạt 99%.”
YACchan
“Cậu suy nghĩ ?”
Tạ Lễ c.ắ.n môi, kiên định : “Không cần suy nghĩ nữa. Làm cách đầu tiên, bác sĩ thể sắp xếp phẫu thuật khi nào? Hôm nay ?”
“Gấp thế ? Hôm nay chắc chắn , nhịn ăn. Tôi sẽ sắp xếp phẫu thuật cho sáng mai. Lát nữa làm thủ tục thanh toán, tối nay khi ngủ ăn uống gì cả.” Bác sĩ trạng thái hiện tại của Tạ Lễ, dặn thêm. “ , thể trạng của , cần nghỉ ngơi nhiều, đừng vận động mạnh.”
“Cậu dấu hiệu động thai, cần nghỉ ngơi vài hôm, đừng nhảy nhót hoạt động quá mạnh.” Bác sĩ liếc . “Cậu yên tâm, kỹ thuật của chúng chuyên nghiệp, phẫu thuật rủi ro lớn, sẽ bảo vệ và đứa bé.” Nói xong, bác sĩ căn dặn vài câu rời .
Tạ Lễ ghi nhớ kỹ.
Cậu tình cảm với t.h.a.i nhi , nhưng cũng m.á.u lạnh, thể cứ thế g.i.ế.c c.h.ế.t sinh mạng đang tồn tại trong bụng . Dù bỏ , thì đó cũng xác định rõ đàn ông hại là ai — thể để đứa trẻ c.h.ế.t oan uổng như thế.
Tạ Lễ từ từ xuống, hồi tưởng từng chi tiết đêm hôm đó, đáng tiếc vẫn tìm manh mối.
Cậu lẩm bẩm: “Sức sống đúng là ngoan cường thật.”
“Đứa ch.ó con , rốt cuộc là giống của ai?!”
[Minh Tinh Đã Đến] tạm dừng phát sóng một ngày, đạo diễn ở khách sạn lo đến mức phát điên.
Cư dân mạng và khán giả suýt nữa thì c.h.ử.i sập luôn ông , các nhà quảng cáo và đầu tư thì gọi điện tới tấp để 'thăm hỏi'.
Đạo diễn thực sự rối như tơ vò.
Ông tức giận gọi điện cho Tạ Lễ: “Tạ ca, giờ đúng là Tạ ca của , rốt cuộc ngủ với ai chứ! Cậu m.a.n.g t.h.a.i với ai mà giấu kỹ như thế! Người đáng để bảo vệ đến ?!”
Tạ Lễ cũng mà nước mắt, chân thành đáp: “Đạo diễn Văn, thật sự . Tôi luôn nghĩ còn là xử nam cơ mà. Tôi giúp ai che giấu gì cả, đơn thuần chỉ là chuyện xảy như thế nào thôi. Anh tin thì tùy, chuyện cũng cùng lúc với . Trước đó còn tưởng mắc bệnh hiểm nghèo nữa cơ, nếu thì dám lên show mà cứ hở tí là nổi khùng như .”
“ thực sự gây nhiều tổn thất cho và đoàn chương trình, chuyện đều bắt nguồn từ . Dù kết quả , đều vô điều kiện chịu trách nhiệm, bồi thường cũng sẽ móc tiền túi trả.”
“Đạo diễn Văn, thật sự xin .” Tạ Lễ trịnh trọng .
Đạo diễn thở dài một : “Không , chuyện coi như chuyện nhỏ thôi. So với những sập phòng khác thì còn dễ xử lý hơn, huống hồ bây giờ cơ thể như , chắc chắn thể tiếp tục ghi hình. Tiền vi phạm hợp đồng cũng cần bồi thường, dù lúc đầu nhờ độ hot của mà chương trình cũng kiếm đầy , chút tổn thất đáng kể. Cậu cứ dưỡng bệnh cho , khách mời thường trú chắc ...”
Đạo diễn đến đây, Tạ Lễ cũng hiểu ý, đáng tiếc đạo diễn hề một vị khách mời thường trú khác cũng sắp 'sập phòng'.
Tạ Lễ : “Đạo diễn, sức khỏe của đừng lo, chuyến Hạ Môn thể tham gia ghi hình, nhưng những kỳ tiếp theo vẫn tiếp. Tôi bỏ cuộc giữa chừng. Hơn nữa, xong chương trình , lẽ cũng còn chuyện gì để làm nữa. Mong cho một cơ hội.”
Đạo diễn Văn im lặng hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: “Được...”
Tạ Lễ thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn sự bao dung của đạo diễn, đó nhắc khéo: “Đạo diễn Văn, thể chọn khách mời khác tham gia ghi hình kỳ .”
Đạo diễn mới thở phào xong, còn hiểu hết hàm ý trong câu : “Vậy cúp máy , nghỉ ngơi cho nhé.”
Vừa cúp máy xong, điện thoại của Quách Bạch gọi tới.
“Tạ lão sư, lão sư chứ?” Giọng Quách Bạch vô cùng lo lắng. “ đang trong thời gian huấn luyện, buổi tối mới phát điện thoại, thấy tin...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-23-dua-cho-con-nay-rot-cuoc-la-giong-cua-ai-4.html.]
“Tôi , đừng lo.” Tạ Lễ dỗ dành như vuốt lông mèo con: “Cậu cứ tập luyện, nhạc, thi đấu cho , còn đang chờ tỏa sáng rực rỡ đây.”
Quách Bạch dám nhiều sợ khiến Tạ Lễ buồn lòng, chỉ đơn giản hỏi thăm vài câu, bất bình : “Tạ lão sư, mạnh mẽ, nhưng nhất định giữ gìn sức khỏe, nhất định sẽ chứng minh cho thấy!”
Hai trò chuyện vài câu cúp máy.
Không ngờ Quách Bạch chủ động gọi điện đến hỏi thăm an ủi.
Giờ đây Tạ Lễ chẳng khác nào con thiêu lao đống lửa lớn, chỉ cần sơ sẩy là sẽ thiêu cháy còn xác. Ai dính đến đều sẽ gặp chuyện, Quách Bạch thật lòng.
Trước khi ngủ, Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh lượt gọi điện tới, Tạ Lễ đều bắt máy.
Tới lúc định tắt máy ngủ, một cuộc gọi lạ hiện lên, Tạ Lễ đang định từ chối thì nhận một tin nhắn: [Tạ Lễ, là , Lục Tuấn Niên].
Lục tiền bối?
Tạ Lễ đành bắt máy, cả hai bên đều im lặng lâu, một lúc Tạ Lễ mới lo lắng : “Có... chuyện gì ạ?”
Chuyện xảy khi suýt c.h.ế.t đuối hôm nay, Tiếu Tiếu kể . May mà Lục Tuấn Niên dũng cảm lao xuống nước cứu lên, còn làm hô hấp nhân tạo...
Buổi chiều cũng luôn lời bác sĩ, tận tình trông nom bên giường bệnh. Nếu nhờ Lục Tuấn Niên, lẽ cũng tỉnh nhanh như thế.
Cậu thừa nhận, khi thần tượng xuất hiện mặt , còn cứu , thật sự chút vui sướng, cũng để ý hình tượng của trong mắt Lục Tuấn Niên.
Giọng của Lục Tuấn Niên gần gũi: “Sáng mai phẫu thuật, sẽ đến giúp em, sẽ chờ ở ngoài phòng mổ, đẩy em về phòng bệnh. Sau khi em tỉnh, ăn gì thì , mua cho.”
“Không... cần ạ, dám làm phiền , em Tiếu Tiếu mà.” Tạ Lễ gượng.
“Tiếu Tiếu là con gái, tiện. Không , bác sĩ đặc biệt dặn , sẽ giúp em. Cần gì cứ với .” Lục Tuấn Niên xong, chờ hai giây bổ sung. “Hơn nữa lớn hơn em sáu tuổi, cứ coi như trai là . Hai cô bé khách mời cũng lo cho em, nhờ ngày mai chăm sóc em thật .”
Tạ Lễ đành đồng ý: “Vậy... thật sự là làm phiền Lục tiền bối , em ngại quá...”
“Nói chuyện với cần khách sáo thế. Anh cũng chỉ nghề sớm hơn em vài năm thôi. Anh từng xem phim em đóng , diễn , trong các diễn viên trẻ, em là diễn xuất nhất.”
Lời khen bất ngờ khiến Tạ Lễ sững sờ.
“Tạ Lễ, gọi là Lục Tuấn Niên .”
Giọng Lục Tuấn Niên nhẹ, như thể đang thì thầm ngay bên tai.
“Vâng... cảm ơn , Lục Tuấn Niên.”
Cảm ơn cứu em, cảm ơn ngại tai tiếng mà làm hô hấp nhân tạo, cảm ơn lặng lẽ một buổi chiều bên giường bệnh, và cảm ơn , vì để tâm đến những lời đàm tiếu mạng.
Mắt Tạ Lễ hoe đỏ, cố nuốt xuống cơn nghẹn trong cổ họng, giữ giọng bình tĩnh: “Chúc ngủ ngon, mai gặp.”
“Ngủ ngon, ca mổ thuận lợi. Mai gặp.” Lục Tuấn Niên xong, Tạ Lễ cúp máy.
Sáng sớm, Lục Tuấn Niên đến bệnh viện.
Tạ Lễ rửa mặt xong, giường bệnh một lời, trông căng thẳng.
Hai , chào hỏi đơn giản.
Lục Tuấn Niên tìm một chỗ , khí trong phòng bệnh trở nên trầm lặng, Tạ Lễ nghĩ ngợi một lúc tìm chủ đề: “Anh... ăn sáng ạ? Lục Tuấn Niên?”
“Chưa, đợi em mổ xong ăn cùng. Bác sĩ sắp tới , cùng em.” Lục Tuấn Niên ngẩng đầu, dịu dàng: “Chào buổi sáng.”
“Chào... chào buổi sáng, vất vả .” Tạ Lễ cứng nhắc .
Rõ ràng bình thường mồm mép lanh lợi là thế, mà giờ nổi một câu cho hồn.
“Không vất vả , em đừng căng thẳng.” Lục Tuấn Niên xong thì bác sĩ bước : “Chuẩn xong hết chứ? Tối qua ăn gì, cũng uống gì chứ?”
“Vâng, ăn cũng uống.” Tạ Lễ trả lời bác sĩ.
“Được, thôi, đưa phòng phẫu thuật.”
Hai theo bác sĩ, hành lang dài dằng dặc, Tạ Lễ mà như thấy điểm cuối. Trong lúc ngẩn , giây tiếp theo, tay Lục Tuấn Niên nhẹ nhàng nắm lấy, như cơn gió ngoài cửa sổ khẽ ôm lấy .
Đến cửa phòng mổ, bác sĩ dặn dò vài câu, hai cuối .
Lục Tuấn Niên: “Phẫu thuật thuận lợi, bình an vô sự.”
Tạ Lễ im lặng, c.ắ.n chặt răng, cúi mắt, kiên định bước .