Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 13: Anh nắm rõ quy trình sập phòng thật đấy!
Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:12:05
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Lâm Chiêu dáng gầy nhỏ, giọng be bé, mà xách theo một cái vali trông nặng hơn cả cô mấy . Tạ Lễ chủ động giúp khiêng vali thang máy.
Quay phim theo sát, livestream vẫn đang chạy.
Lâm Chiêu lễ phép cảm ơn, bầu khí giữa hai khá bình thường và hòa hợp.
[Chiêu Chiêu của chúng xinh lương thiện, đến Tạ Lễ cũng dịu dàng với cô , nữ nhi chí sự nghiệp]
[Đạo diễn ơi đừng sợ nữa, vì Bồ Tát sống của tới !]
Đạo diễn thấy bình luận hòa nhã mới yên tâm, đúng là bạn cũ đáng tin cậy, xong [Minh Tinh Đã Đến] mời uống Mao Đài thôi.
Ngu Miểu khi lo liệu chỗ nghỉ cho xong cũng đến đón, ngờ ba khỏi thang máy thấy Hạ Phồn Tinh và Kiều Minh đang đợi ở cửa thang máy. Năm chạm mắt .
Lâm Chiêu mỉm , chủ động chào hỏi: “Chào , là khách mời đặc biệt Lâm Chiêu, cứ gọi là Chiêu Chiêu.”
Bầu khí ngưng một giây, Hạ Phồn Tinh đáp lời: “Chào cô chào cô, là Hạ Phồn Tinh, gọi là Phồn Tinh là .”
Kiều Minh cũng báo tên.
Ngu Miểu dẫn Lâm Chiêu tìm phòng, ba còn theo , vẻ mặt mỗi một kiểu.
Lâm Chiêu mở cửa phòng, đặt vali trong, với những ngoài cửa: “Tôi gần đây các chương trình du lịch thực tế thể xảy vài chuyện, là khách mời cứu nguy trải qua những chuyện đó, chắc hẳn sẽ thấy tò mò về . cứ yên tâm mà làm bạn với nhé.”
“Yên tâm , yên tâm , Chiêu Chiêu, danh tiếng của cô tụi đều từng qua , khâm phục cô đó.” Ngu Miểu trả lời. “Mọi chỉ là ba ngày nay mệt, nghỉ chút là khỏe thôi.”
Ngu Miểu đang cố làm dịu khí. Ai là họ lo, tim họ sắp nhảy ngoài luôn !
hiện tại thì, Lâm Chiêu là t.ử tế, tu dưỡng, xử sự khéo léo, năng lượng tỏa cũng dễ chịu, trông giống .
Không giống kiểu sẽ sập phòng .
Mọi chúc ngủ ngon ai về phòng nấy.
Ngu Miểu sắp xếp theo tình hình: Kiều Minh một phòng, Tạ Lễ một phòng, Lâm Chiêu một phòng, cô thì mấy ngày nay quen ngủ chung với Phồn Tinh, nên vẫn ở chung giường đôi.
Livestream tắt khi các khách mời ngủ.
Bình luận bình thường, khách mời hòa thuận, đạo diễn cuối cùng cũng thể ngủ yên.
Một đêm bình an.
—
Sáng sớm, Tạ Lễ còn kịp rửa mặt, Ngu Miểu gọi tới, bắt máy : “Tạ ca, Weibo một minh tinh sập nữa , nhưng là minh tinh nhỏ thôi.”
Tạ Lễ ậm ờ vài tiếng, thấy tên mới nhớ là ai.
Chẳng là minh tinh nhỏ mà tối qua dọa nhân viên phốt .
Tạ Lễ làm bộ : “Sập kiểu gì? Phạm pháp, lộ yêu đương, bám đại gia là làm giá?”
Ngu Miểu: “Trời ơi, thần luôn! Anh đoán trúng hết!”
Cô kinh ngạc: “Tạ ca, ngờ thuộc làu quy trình sập phòng luôn , như thể mặt tại hiện trường .”
Tạ Lễ: “...”
Cậu ăn cái quả dưa là bản full chi tiết đấy chứ đùa.
“Dạo ăn dưa nhiều quá, chắc ăn tới thuộc luôn .” Tạ Lễ .
Ngu Miểu ' da' một tiếng: “Không hổ là Tạ ca, từ nhỏ lớn khen thông minh, em thiên phú nhỉ.”
Tạ Lễ: “...”
Còn , cái thiên phú đến thần tiên cũng chắc .
—
Lịch trình chơi ở Hưng Lâm – Quý Châu chốt. Đầu tiên là ở Vạn Phong Lâm, tối ngắm hoàng hôn ở đó.
Ngày thứ hai đến Phong Lâm Bố Y, đó lên đỉnh Ngọc Hoàng ngắm biển mây, uống cà phê.
Ngày thứ ba, từ nhà trọ đỉnh Ngọc Hoàng xuống núi, đến Hẻm núi Đại Mã Lĩnh Hà chơi chèo bè.
Năm ăn sáng xong, xuất phát tới Vạn Phong Lâm.
So với khí phần trầm lắng khi xuất phát hôm qua, hôm nay sôi nổi hơn nhiều.
Lâm Chiêu khá dễ gần, chuyện với ai cũng hợp, là làm sôi động bầu khí .
Đường đến Vạn Phong Lâm khá xa, Phồn Tinh say xe, Lâm Chiêu kéo chuyện, bảo trò chuyện thế sẽ đỡ chóng mặt hơn.
Tạ Lễ hứng thú, yên lặng nép sang một bên, đeo tai truyện.
Kiều Minh cũng mấy tập trung, nhắm mắt dưỡng thần.
Các cô gái tụ chuyện phối đồ, mỹ phẩm, cùng xem bạn bè đăng gì.
Lúc , Lâm Chiêu lướt điện thoại: “Đây là trợ lý của Vương... trong đợt ? Hình như đang livestream hát, nhưng mở donate.”
Ngu Miểu: “Để coi... đúng là , vết thương đầu lành ...”
Tạ Lễ mở mắt, tắt phần truyện, Douyin. Quách Bạch đang ôm đàn ghi- chơi nhạc.
Tạ Lễ bấm xem, mà mở trang cá nhân của . Quách Bạch vẫn công ty giải trí nào ký hợp đồng.
Cũng đúng thôi, dễ dàng ...
Lâm Chiêu càng càng hăng, dường như thăm dò thêm chuyện của khác.
Tạ Lễ thấy gì đó sai sai.
YACchan
Bình thường thì lòng hiếu kỳ của sẽ đến mức dám lôi mấy chuyện nhạy cảm bàn tán trong livestream, trừ khi đó giống – chẳng còn bao nhiêu thời gian sống, nên gì thì làm nấy.
Nói tới lui, chạm đến đề tài mạng đang bàn tán: ai mà đắc tội với thì sẽ sập. Nghe như đang moi xem ai đắc tội nên bóc phốt.
Tạ Lễ ngắt lời: “Miểu Miểu, còn bao lâu nữa thì tới Vạn Phong Lâm?”
Miểu Miểu là kiểu nhà họ Ngu nuôi dạy theo hướng ngây thơ vô hại, dễ khác ý đồ lợi dụng.
Tuy nên tùy tiện phán xét khác, nhưng vụ Kiều Minh, hiểu – con thể diễn.
Cậu ôm ác ý với , lưng đ.â.m một dao.
Thà đề phòng còn hơn tự chuốc họa .
Lâm Chiêu kiểu xuất từ tốp thường, chỉ trong hai tháng vượt lên từ trăm trở thành center. Sao thể ngây thơ đơn thuần như vẻ bề ngoài. Huống hồ còn thể giữ hình tượng nữ cường chí sự nghiệp, scandal, kiểu gì cũng thể đơn giản như vẻ ngoài.
Chỉ sợ trong lòng giấu dao.
Giống như mấy từng 'sập phòng' trong các chương trình du lịch thực tế, ai mà chẳng giỏi giả vờ.
Tạ Lễ bắt đầu nghi ngờ Lâm Chiêu.
Ngu Miểu xem lịch trình tra bản đồ: “Còn hơn nửa tiếng, cũng nhanh thôi. Tạ ca, mệt ?”
Tạ Lễ gật đầu: “Chắc hợp thủy thổ nơi mới, tối qua ngủ ngon, ngủ bù một lát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-13-anh-nam-ro-quy-trinh-sap-phong-that-day.html.]
Lâm Chiêu ngại ngùng xin : “Tạ ca, xin , em mải chuyện quá, để ý nghỉ.”
“Không .” Tạ Lễ đeo tai , nhắm mắt tiếp tục truyện.
Kiều Minh liếc qua họ một cái, quấn chặt áo khoác, co ở ghế , trả lời tin nhắn.
[o: Bao giờ cổ phần về tay bộ?]
Kiều Minh siết chặt điện thoại, dán mắt dòng chữ hồi lâu mới trả lời: [Tạ Lễ đá , sắp xong .]
Đối phương rõ ràng hài lòng với câu trả lời, đe dọa: [Trễ hạn thì mày hậu quả đấy. Nuôi mày lâu thế, tao chẳng còn kiên nhẫn .]
Kiều Minh c.ắ.n môi đến trắng bệch: [Còn một tháng, chắc chắn sẽ thành. Đừng quên chuyện hứa cứu em trai . Tôi chỉ một đứa em, nếu nó chuyện gì, đừng hòng sống yên. Dù c.h.ế.t cũng sẽ kéo Âu gia chôn theo.]
[o: Nhóc con, đòi mặc cả với tao, còn đủ tư cách.]
...
Kiều Minh chằm chằm màn hình, bất lực đến phát điên.
Âu gia, nhà Tạ, chẳng ai là cả.
—
Nửa tiếng , các khách mời đến homestay ở Vạn Phong Lâm.
Phân chia phòng xong, cùng đến Vạn Phong Lâm check-in.
Thời gian dư dả, cả nhóm nhất trí chọn đường mòn leo núi lên đỉnh.
Dưới chân núi là những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài như biển cả, mãi thấy điểm dừng. Ven đường nở đầy hoa dại đủ sắc, vẻ độc đáo riêng biệt.
Giữa cánh đồng vút lên những ngọn núi cao, hình dáng kỳ lạ khiến ai cũng khỏi trầm trồ.
Mua vé xong, chỉnh đồ đạc ở chân núi bắt đầu hành trình.
Nửa chặng đầu, mỗi khi qua một điểm ngắm cảnh, đều dừng chụp ảnh check-in, vui vẻ. càng leo lên càng mệt.
Tạ Lễ thể trạng yếu, đến lưng chừng núi sắc mặt tái nhợt hơn hẳn. Ngu Miểu luôn chú ý tình hình của , phát hiện Tạ Lễ thì cố tình giảm tốc độ, đề nghị nghỉ ngơi.
Lâm Chiêu lập tức lấy bánh mì và nước từ ba lô đưa cho Tạ Lễ: “Tạ ca, chứ?”
Tạ Lễ xua tay hiệu cần: “Ổn, vẫn c.h.ế.t .”
Ngu Miểu liền đập một cái nhẹ lên lưng : “Nói cái gì ngốc thế.”
Hạ Phồn Tinh: “Có nhà vệ sinh kìa, Chiêu Chiêu, ?”
Lâm Chiêu gật đầu, Tạ Lễ cũng dậy, về phía nhà vệ sinh công cộng.
Hạ Phồn Tinh: “Chiêu Chiêu, mang giấy ?”
Lâm Chiêu lắc đầu: “Không , mang giấy làm gì, nặng ?”
“Không .” Hạ Phồn Tinh tưởng hiểu lầm nên thôi nữa.
Tạ Lễ đang rửa mặt bên cạnh, vô tình cuộc trò chuyện giữa hai .
Ban đầu Tạ Lễ cũng nghĩ giống Lâm Chiêu, nhưng thì đột nhiên cảm thấy điểm ngượng ngùng của Phồn Tinh ở chỗ khác.
Kỳ lạ thật.
Con gái vệ sinh thường đều cần giấy mà...
Tạ Lễ nghĩ nhiều, tìm Ngu Miểu xác nhận lộ trình.
Nghỉ ngơi một lúc, đoàn tiếp tục leo núi. Tạ Lễ theo nổi, tụt phía , Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh thỉnh thoảng đỡ , Ngu Miểu còn trêu: một đàn ông như mà thể lực còn kém hơn phụ nữ.
Tạ Lễ chỉ .
Lâm Chiêu leo nhanh, hình nhỏ nhắn nhưng năng lượng dồi dào, đến cả Ngu Miểu và Phồn Tinh cũng thán phục.
Khen cô hổ là nữ idol giỏi cả hát lẫn nhảy, đúng là thực lực, leo núi thở gấp lấy một cái.
Fan của Lâm Chiêu thích mê, spam bình luận giới thiệu chính chủ nhà .
Tạ Lễ theo hướng ánh nắng rọi xuống Lâm Chiêu. Cô leo nhanh nhất, bỏ phía , dường như đang trò chuyện với ai đó trong điện thoại.
Có tới gần, cô lập tức cất điện thoại, chuyển sự chú ý sang phong cảnh.
Cuối cùng, họ cũng lên đến đỉnh núi.
Nhìn từ cao xuống, rừng núi trập trùng, hình thế kỳ vĩ, ngút ngàn dứt.
[Cảnh quan hùng vĩ quá! Hóa Quý Châu còn nơi thế ! Lên wishlist luôn ]
Mấy tiếng băng rừng vượt núi, Tạ Lễ mệt đến phệt xuống đất, trán rịn đầy mồ hôi mỏng.
Lâm Chiêu thấy , lấy khăn giấy ướt từ ba lô đưa cho .
Tuy đây là hành động bình thường, nhưng Tạ Lễ nhận trong lời , ánh mắt và hành vi của cô chút gì đó lấy lòng.
Cậu đặc biệt nhạy cảm với kiểu hành vi – lúc còn dính dáng tới nhà họ Tạ, như nhiều đếm xuể.
Lâm Chiêu lấy lòng làm gì? Một kẻ cả thiên hạ ghét bỏ.
Chắc là nghĩ quá .
Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh đến gọi Lâm Chiêu vệ sinh, , tình huống cũ lặp .
Dù khu vệ sinh của khách mời cũng livestream.
“Chiêu Chiêu, cho giấy nè, tớ lấy sẵn cho một tờ , cần cảm ơn nha.” Ngu Miểu .
Lâm Chiêu nhận giấy, lịch sự, nhét túi: “Hai , tớ đợi ngoài .”
Tạ Lễ thu ánh .
Lúc sang nữa, thấy Lâm Chiêu đang dùng tờ giấy lau cổ.
Hạ Phồn Tinh: “Chiêu Chiêu, bọn tớ xong , đến lượt , tụi tớ cầm đồ.”
Lâm Chiêu '', ném tờ giấy trong tay thùng rác bên cạnh.
Tạ Lễ lập tức chỗ khác, trong lòng thoáng suy nghĩ.
Cậu nghĩ con gái đều để ý chuyện vệ sinh thế , mà Lâm Chiêu chẳng bận tâm, đối với mấy, chuyện chi tiết kiểu đó cũng chẳng hề .
Em họ của mới ba tuổi còn vệ sinh mang giấy. Hồi Tạ Lễ quên lấy giúp, em họ mắng một trận:
“A Lễ ca ca ngốc quá! Không giấy thì em lấy gì lau mông! Quê xỉu!”
Giờ nhớ vẫn thấy hổ độn thổ.
Đến đứa ba tuổi còn hiểu, mà Lâm Chiêu .
Tạ Lễ cảm thấy chắc do ăn dưa nhiều quá nên lú, chứ thì đột nhiên lóe lên suy nghĩ: Lâm Chiêu con gái. Chắc là mệt đến rối não .
Chỉ vì một chi tiết nhỏ như thế mà phán cả một , đúng là đầu óc chập mạch.
Uổng cho Miểu Miểu còn khen thiên phú ăn dưa, mà cái thiên phú hình như cũng hạn dùng.