“Tôi chỉ chấp nhận vốn đầu tư thành ý, những thứ khác, miễn bàn.”
Tôi hỏi: “Vậy làm thế nào mới tính là thành ý?”
Phong Thời một con .
Tôi cạn lời, thể nổi nữa.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
13.
Sau ngày hôm đó, Thẩm Luật hề tìm nữa. Tôi vô cùng thoải mái, bắt đầu nghiêm túc lo chuyện huy động vốn.
Cái hình tượng công tử bột ăn sâu tâm trí bA . Đột nhiên họ đưa cho một khoản tiền lớn như , e rằng tốn ít nước bọt. Tôi dứt khoát tự gây dựng.
Bán hết xe sang, đồ xa xỉ, cắt giảm hơn nửa chi tiêu hàng ngày. Không bar, uống rượu, cố gắng học xong tín chỉ năm ba ngay trong năm .
Cố vấn học tập của Thẩm Luật liên lạc với : “Thẩm Luật mấy ngày đến trường, là bạn của , tình hình thế nào ?”
Tôi: “Chắc là c.h.ế.t .”
Cố vấn học tập: “…”
Lúc gặp Thẩm Luật, là khi dẫn Đường Hà đến xin nghỉ học.
14.
Thẩm Luật lái một chiếc Mercedes-Benz đến. Anh như đổi , đeo kính râm, vẻ mặt hớn hở đắc ý.
Đường Hà ở ghế phụ, hàng hiệu.
Thẩm Luật khinh miệt : “Nhà tiền thì ? Sớm muộn gì cũng một tên ăn chơi trác táng phá tan hết. Không như , mượn chút tiền chơi vài ván ở sòng bạc, là thể tay trắng làm nên!”
Tôi kinh ngạc: “Anh dính cờ b.ạ.c ?”
Anh càng thêm đắc ý: “Tôi mất não như , cho , những thua, mà còn thắng liên tục!”
Tôi cạn lời. Tên thực sự phế .
Đã trở thành con bạc, chẳng ai kết cục cả.
Thẩm Luật vẫn đó tỏ tình với Đường Hà: “Học hành quan trọng bằng em? Đợi tất thủ tục nghỉ học, sẽ chuyên tâm kiếm tiền chữa bệnh cho em. Không phép treo chữ tự sát miệng nữa, nếu em dám chết, thật sự sẽ phát điên!”
Đường Hà rơi vài giọt nước mắt, nồng nàn : “Thẩm Luật, khiến em tin rằng đời vẫn bằng lòng cứu rỗi em, cảm ơn !”
Giữa chốn đông , cả hai bắt đầu hôn đầy nhiệt tình. Sau đó chuyện truyền đến tai chú Thẩm.
Ông đến trách móc : “Tiểu Tần, và Thẩm Luật tình cảm như em ruột, thể nhắm mắt nó nghỉ học mà quản lý?”
15.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trung-sinh-toi-theo-duoi-vo-minh/chuong-3.html.]
Thật là "tình như em ruột" đấy.
Bao nhiêu năm nay, Thẩm Luật hưởng quá nhiều phúc lợi từ nhà . Khiến chú Thẩm quên mất phận tài xế của .
“Nếu Thẩm Luật cứu hồi nhỏ, còn thể ở đây chuyện ? Cậu làm chuyện thật sự khiến đau lòng!”
Tôi lạnh: “Cũng chỉ vì mặt việc con trai ông cứu một mạng , ba mới giữ ông làm việc. Chú Thẩm, nếu chú lớn tuổi , quên mất phận của , nhà thể lập tức đổi một tài xế khác.”
Mặt chú Thẩm ngượng nghịu, nhưng vẫn mặt dày : “Tiểu Tần, thể bàn bạc với Tần tổng, để ông sắp xếp cho Thẩm Luật một vị trí trong công ty ?”
Chú Thẩm vẫn chuyện Thẩm Luật cờ bạc. Bởi vì lý do Thẩm Luật đưa để nghỉ học là khởi nghiệp.
Tôi còn kịp gì, Thẩm Luật nhảy dựng lên: “Ba! Con thèm công ty nhà ! Con dựa chính , giống những kẻ dựa dẫm ba , con cao quý hơn !”
Thẩm Luật quét mắt từ xuống , vẻ mặt ghê tởm, “Tôi dính dáng gì đến một thằng đồng tính luyến ái, nghĩ đến thôi thấy buồn nôn !”
16.
Không khí đóng băng ngay lập tức.
Chú Thẩm giả vờ quát Thẩm Luật: “Nói linh tinh gì đấy! Mau xin Tần thiếu gia!”
Thẩm Luật cứng cổ phục: “Đây là tự ! Con bừa!”
Tôi mất hết kiên nhẫn, nôi ném cuốn sách lật mấy trang trong tay , “Không dính dáng ? Tôi cho một cách giải quyết. Là để ba tự nộp đơn từ chức, là đích ?”
Chú Thẩm kinh hãi biến sắc. Dường như cuối cùng ông cũng trở với bộ dạng của một cấp bình thường. Khom lưng, nhỏ giọng ngừng xin .
Còn Thẩm Luật căng cổ đó, hề cúi đầu lấy một . Vẻ mặt đầy nhục nhã.
17.
Sau khi chuẩn gần đủ vốn, mang theo hợp đồng tìm Phong Thời. Anh đang l..m t.ì.n.h nguyện tại một viện phúc lợi.
Trong cái nóng oi ả của mùa Hè, một bóng cây, xung quanh đặt đầy những hộp quà lớn nhỏ.
Tôi cầm một tờ phiếu nguyện vọng lên, to: “Muốn một chiếc vòng hoa xinh xắn…!”
Phong Thời ngước đôi mắt mỏng lên một cái, cúi xuống. Anh vẻ bận rộn. Tôi, vị cổ đông tiềm năng , ngó lơ.
Tôi trêu chọc và oán trách: “Học trưởng, vì đầu tư cho , giờ sắp thành kẻ trắng tay . Mấy bạn của còn tưởng nhà phá sản, thèm chơi với nữa.”
Tôi cố ý kề sát tai , ngước , “Học trưởng, thể phụ lòng của đấy.”
18.
Động tác tay của Phong Thời dừng một chút, nhanh chóng khôi phục như cũ. Anh để tâm đến lời trêu chọc của , “Nhiều nguyện vọng thế , định làm đến bao giờ? Nếu vội, cứ .”
“Tôi vội.” Tôi , đút tờ giấy nguyện vọng đó túi, “Tôi mua hoa, làm vòng hoa cho các em nhỏ.”