Sau khi tan học, Cố Chỉ là đầu tiên chạy khỏi phòng học. Bởi vì tiểu! Vốn rủ bạn học nhỏ cùng, nhưng bạn nhỏ căn bản để ý tới . Đi vệ sinh xong, Cố Chỉ vẩy vẩy hai nhát, kéo quần lên.
Vừa khỏi WC, điện thoại trong túi rung lên. Cố Chỉ xem tin nhắn, híp mắt, đó thêm danh sách đen, thuận tiện tắt điện thoại. Cố Chỉ phiền não về tới phòng học, kết quả tất cả vui lập tức tan thành mây khói khi thấy dáng vẻ Thẩm Úc cúi đầu vẽ tranh.
“Mẹ nó!” Cố Chỉ thầm mắng một tiếng, phòng học.
Hắn chỗ, Thẩm Úc ngay lập tức giơ tay che bức vẽ. Động tác như làm Cố Chỉ chú ý.
“Vẽ cái gì, cho xem.” Nói xong chuẩn rút giấy vẽ của Thẩm Úc .
Thẩm Úc liều mạng ngăn cản, dùng chặn giấy vẽ. phản ứng quá chậm, thời điểm úp sấp xuống thì giấy vẽ rơi tay Cố Chỉ.
Cố Chỉ buồn , nghĩ tới bạn học nhỏ còn ngốc.
“Bạn học nhỏ, về phản ứng nhanh hơn chút.” Nói xong, ánh mắt chuyển hướng về giấy vẽ trong tay. Nhìn thấy hình vẽ giấy, Cố Chỉ khẽ. Hắn ngoảnh mặt lên Thẩm Úc thì thấy cúi đầu. Cố Chỉ vẫn thấy vành tai Thẩm Úc đỏ lên nhanh.
“Bạn học nhỏ, vẽ cũng tệ lắm, nếu vẽ thì với , làm mẫu cho .” Nói xong, vén áo sơ mi của lên để lộ cơ bụng sáu múi. “Dáng tồi đúng , làm mẫu cho tuyệt đối thành vấn đề.”
Thẩm Úc đầu, thấy làn da màu lúa mạch của Cố Chỉ, hơn nữa còn cơ bụng sáu múi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-4-anh-co-tro-thanh-nguoi-mau-rieng.html.]
“Tôi tên Thẩm Úc.” Thẩm Úc chuyện chậm, trong giọng còn pha lẫn âm thanh non nớt của thiếu niên. Mặc dù chỉ bốn chữ nhưng cũng chậm hơn ít so với khác.
Ngay đó, Cố Chỉ thấy Thẩm Úc : “Tôi ....thằng ngốc, chỉ là phản ứng chậm thôi.”
Cố Chỉ sửng sốt, lập tức run run bả vai mỉm . Hắn nghĩ, phản ứng của bạn học nhỏ thật sự chậm. “Được, Thẩm Úc, về chúng chính là bạn , việc gì Cố sẽ che chở !” Nếu ai dám Thẩm Úc là thằng ngốc, nhất định lôi nó tới WC cho ăn phân . Trong lúc nhất thời, Cố Chỉ nghĩ tới Thẩm Nhất Hòa. Hắn khẽ ngước mắt lên, dùng chân đá đá cái ghế phía .
Thẩm Nhất Hòa lộ vẻ mặt đầu hỏi: “Làm gì?”
Cố Chỉ nhíu mày: “Tan học chớ , hỏi chút chuyện.”
Tim Thẩm Nhất Hòa nhảy lên, nghĩ thể đụng một cây đinh. Cậu lập tức cảnh giác cao độ đối phương. “Tôi thể cho , em trai là...”
“Tôi đ.á.n.h .”
Thẩm Nhất Hòa lập tức : “Vậy , tan học chờ .” Nói xong, thầm thở phào một . Chỉ cần đ.á.n.h là . Đừng thấy hôm nay lời hung ác mà nhầm, thực dám đ.á.n.h . Kết quả Cố Chỉ mở miệng gì đó, Thẩm Nhất Hòa căng thẳng đầu , làm bộ thấy. Cậu cầm lấy một quyển sách, vẻ nghiêm túc học tập, nhưng vểnh tai bắt đầu trộm Cố Chỉ và Thẩm Úc chuyện.
“Bạn học nhỏ, về làm mẫu riêng của . lời , ?” Cố Chỉ coi như thấy hành động lén lút của Thẩm Nhất Hòa, ngược còn trộm mà dụ dỗ với Thẩm Úc.
Thẩm Úc vẫn đang cố gắng tự hỏi. Bình thường chỉ thể vẽ hoa cỏ trong trường học, hoặc là chép tranh của khác. Muốn vẽ tranh chỉ cuối tuần mới thể vác giá vẽ đến công viên. Hình như trong trường học thích lắm, cho vẽ. Tuy Cố Chỉ nhiều, nhưng dáng cũng tệ lắm. Thẩm Úc cảm thấy giao dịch cũng tệ nên gật đầu đồng ý cúi xuống.