Kết thúc giờ tự học buổi tối, Thẩm Úc và Cố Chỉ trở phòng ngủ, mới tắm rửa xong, đèn cũng tắt. Thẩm Úc ngủ , lập tức mở cái bàn nhỏ của chuẩn làm đề.
“Anh Cố, ngủ ?” Thẩm Úc rối rắm mấy phút, cuối cùng vẫn khẽ gọi một tiếng.
Cố Chỉ vốn ngủ sâu giấc, chậm rãi mở mắt, thấy bạn học nhỏ bày vẻ mặt khó xử thì hỏi: “Làm ?”
Thẩm Úc gãi đầu: “Anh Cố, thể giảng đề toán cho ?”
Cậu suy nghĩ đề hơn mười phút nhưng vẫn nghĩ . Cậu nhớ Cố Chỉ giỏi hình học, lẽ sẽ giải.
Thấy Thẩm Úc dùng đôi mắt sáng long lanh , cơn buồn ngủ của Cố Chỉ rút sạch, đồng thời cũng đau lòng vì bạn học nhỏ, : “Bạn học nhỏ, làm xong đề chúng ngủ thôi.”
Hiện tại mười một giờ tối, trong phòng ngủ vẫn đèn đuốc sáng trưng, sức khỏe của khác thèm để ý. bạn học nhỏ nhỏ như , nhất định thể mệt mỏi .
“Được.” Thẩm Úc đồng ý.
Có Cố Chỉ hỗ trợ, đề giải nhanh.
Mười một giờ năm phút, Thẩm Úc tắt đèn bàn chuẩn ngủ.
Sáng hôm , Thẩm Úc tỉnh sớm, lúc trong phòng còn đang ngủ say. Thấy Cố Chỉ còn đang ngủ, nhanh chóng cầm thẻ cơm bàn đút ví tiền. Thẩm Úc lén lút mặc quần áo, khi rửa mặt xong thì rời khỏi phòng ngủ.
Bỗng nhiên, Cố Chỉ mở mắt , theo phía Thẩm Úc. Chỉ thấy bạn học nhỏ thẳng đến căn tin, mua ba cái bánh trứng và hai chén sữa đậu nành. Cố Chỉ ngoài cửa sổ căn tin, thấy Thẩm Úc chuẩn về phòng ngủ thì lập tức rời một bước.
Cố Chỉ trở về, bạn cùng phòng cũng dậy cả. Thẩm Nhất Hòa rời giường thấy Thẩm Úc, gặp Cố Chỉ trở về, sốt ruột hỏi : “Tiểu Úc , buổi sáng tỉnh dậy thấy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-37-suyt-nua-thi-nghen-chet.html.]
Cố Chỉ lời nào, cởi giầy, chui ổ chăn.
Mời phút , Thẩm Úc thở hồng hộc trở , trong tay còn cầm ba cái bánh trứng và sữa đậu nành, chỉ là sữa đậu nành rơi vãi còn nhiều.
Cố Chỉ còn gì, Thẩm Nhất Hòa vui tươi hớn hở: “Bé ngoan của , hóa còn nhớ rõ trai em.”
Nói xong chuẩn cầm bánh trứng, nhưng Thẩm Úc né .
Thẩm Nhất Hòa ngẩn : “Tiểu Úc, em.”
“Anh Nhất Hòa đồ ăn thể căn tin mua.” Thẩm Úc chút hổ, chỉ nhớ mua bánh cho Cố Chỉ, quên mất Thẩm Nhất Hòa.
Phòng ngủ bọn họ dậy trễ, bánh trứng xếp hàng tranh, một học kỳ cũng ăn mấy . Mà Thẩm Úc thì một cũng ăn. Lần khó khăn lắm mới dậy sớm một chút, cuối cùng cũng mua bánh trứng.
Cậu đưa bánh trứng tới trong lòng Cố Chỉ như dâng hiến vật quý, : “Anh Cố, mời.... Mời ăn.”
Lúc Cố Chỉ rời giường, hơn nữa cũng gấp xong chăn của hai . Nhận bánh Thẩm Úc mua thì hiểu ý, xoa đầu Thẩm Úc : “Không uổng công thương.”
Thẩm Nhất Hòa giận đến mức mặt biến thành màu gan heo: “Tiểu Úc, chẳng lẽ đây thương em?”
Cái gì chơi vui ăn ngon đều cho Thẩm Úc . Mà Cố Chỉ và Tiểu Úc mới quen nửa tháng, lẽ nào tình cảm như . Nói xong, đoạt cái bánh trứng duy nhất còn trong tay Thẩm Úc. Thẩm Úc chút áy náy, tính tình cũng , thấy Thẩm Nhất Hòa đoạt lấy cũng ngăn cản. Dù bình thường cũng ăn nhiều lắm, còn sữa đậu nành lót bụng, một buổi sáng cũng sẽ thấy đói.
Cố Chỉ Thẩm Úc khổ cực mua đồ trở về cái gì cũng , lườm Thẩm Nhất Hòa một cái.
Từ đến nay Thẩm Nhất Hòa vẫn luôn sợ Cố Chỉ, nhưng giống như giận dỗi, c.ắ.n mấy miếng nhét hết bánh trứng trong miệng. vì ăn quá nhanh nên nghẹn ở họng, dùng sức vuốt vuốt ngực, bao lâu , sắc mặt đổi.
“Cứu... Cứu ...”