Bởi vì chuyện xử phạt, Thẩm Úc ngày càng thiết với Cố Chỉ. Đương nhiên, tuy ngoài miệng Cố Chỉ , nhưng trong lòng cực kỳ hưng phấn.
Thứ bảy, học xong tiết tự học buổi sáng thì chuẩn về nhà.
Cố Chỉ : “Bạn học nhỏ, thêm WeChat , cuối tuần chúng ngoài chơi.”
Thẩm Úc gật đầu, lấy điện thoại chuẩn quét WeChat.
Cố Chỉ mắt sắc lập tức phát hiện điện thoại của Thẩm Úc cùng một loại với của , quét mã xong, : “Thêm QQ của nữa, sẽ thêm nhóm lớp.”
“Được.”
Đi đến cổng trường, Thẩm Úc lên xe buýt, vẫy tay tạm biệt với Cố Chỉ: “Tạm biệt Cố.”
“Ừm.” Cố Chỉ gật đầu, lo lắng dặn dò: “Trên đường cẩn thận một chút.”
Nhà của và Thẩm Úc là trống đ.á.n.h xuôi, kèn thổi ngược. Sau khi đưa Thẩm Úc lên xe, tới một chiếc xe sang phía đối diện. Một đàn ông bước từ xe xuống, một quần áo màu đen, đeo kính mắt gọng vàng.
Cố Chỉ xe, chân dài đặt tùy ý, thả lỏng thể chính , đột nhiên hỏi: “Mấy ngày nay công ty thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-19-anh-co-la-sep-lon.html.]
“Cũng , sếp cũng xảy vấn đề lớn gì.” Người đàn ông .
Cố Chỉ đoán một ít nguyên do, khỏi khẩy: “Đám tới nữa?”
Người đàn ông mặc đồ đen suy nghĩ hai giây, cuối cùng trầm mặc.
Cố Chỉ cũng để ý, tùy ý : “Lần đám đến thì cứ báo cảnh sát.” Bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, hỏi: “ , trợ lý Dương, Phó Sinh liên hệ với chúng ?”
Trợ lý Dương , lộ biểu cảm buồn phiền: “Xin , bộ phận kỹ thuật liên hệ nhưng còn trả lời tin nhắn. Hay là chúng đổi khác .” Trợ lý Dương đề nghị.
Phó Sinh là họa sĩ mới xuất hiện gần đây, bình thường sẽ đăng một ít tranh chibi hoặc tranh chân dung tự vẽ lên mạng. Mặc dù fan Weibo nhiều lắm, nhưng sếp liếc mắt trúng họa sĩ dặn dò của bộ phận kỹ thuật nhất định liên hệ với Phó Sinh, đưa giá cao mời đến công ty thiết kế nhân vật cho trò chơi. Đối với việc , bản Dương Kỳ hiểu lắm, nhưng vẫn theo lời thông báo xuống . Trình độ vẽ tranh của Phó Sinh đúng là cao, nhưng bọn họ thương lượng qua Weibo mấy ngày, ngay cả ID cũng tra, nhưng cuối cùng vẫn tra cái gì.
Nghe xong lời Dương Kỳ, Cố Chỉ trầm ngâm một lúc lâu, gõ ngón tay thon dài lên cửa kính xe: “Trước cứ , sẽ nghĩ biện pháp.”
Trợ lý còn gì đó nhưng ánh mắt của Cố Chỉ khiến lời nào.
Đừng sếp Cố của bọn họ chỉ mới mười chín tuổi, nhưng ở cái tuổi mà làm tài phú bậc thì tuyệt đối bình thường. Dương Kỳ là trợ lý, theo Cố Chỉ hơn một năm, cũng hiểu thủ đoạn của . Bởi , khâm phục Cố Chỉ. Dương Kỳ thở dài trong lòng, nghiêm túc lái xe.
Cố Chỉ xe chơi điện thoại, lúc xác nhận bạn với Thẩm Úc. Hắn lập tức gửi cho Thẩm Úc mấy cái biểu tượng cảm xúc. chắc Thẩm Úc còn đang xe nên trả lời tin nhắn. Cố Chỉ gửi liên tiếp hơn mười tin nhắn, cuối cùng còn gửi cho đối phương một bao lì xì nhỏ mới buông điện thoại.
Tới công ty, Cố Chỉ quan tâm bài tập về nhà mà vùi đầu công việc. Một năm qua bồi dưỡng ít tâm phúc. Nếu vấn đề lớn bọn họ đều thể tự giải quyết. Tuy nhưng Cố Chỉ vẫn bận đến tối mắt tối mũi. Chờ đến khi xử lý xong bộ công việc là hai giờ chiều. Lúc Cố Chỉ chuẩn đến quán cà phê tiếp tục làm việc, điện thoại bỗng đổ chuông.