Cố Chỉ cũng bất ngờ, nhưng Thẩm Úc phía tự giác túm lấy quần áo của . Hắn dùng đôi mắt màu nâu thẳng về phía Nghiêm Khoan, : “Ba em cùng kế đảo Jeju, hơn nữa còn đổi điện thoại nước ngoài. Em cũng gọi .”
Nghiêm Khoan nhíu mày, thở dài, ngay đó đưa mắt Thẩm Úc phía Cố Chỉ.
Thẩm Úc cúi đầu, suy nghĩ cái gì.
Nghiêm Khoan tình huống trong nhà Thẩm Úc, nhất thời cảm thấy khó xử. “Thẩm Úc, trai em thời gian đến trường học ?”
“Không.... Không .” Thẩm Úc lắc đầu, thật sự . Anh mỗi ngày máy bay bay tới bay lui, ngay cả quanh năm suốt tháng cũng gặp vài . Hơn nữa cho dù thể đến, nước xa cũng cứu lửa gần.
Nghiêm Khoan mím môi, trong đầu suy nghĩ nên xử lý như thế nào mới là nhất. Cuối cùng, Nghiêm Khoan bọn họ yên tâm học tập, nhắc nhở vài câu cho hai trở về.
Hai phòng học, các bạn trong lớp tự nhiên chú ý đến. Đặc biệt là Thẩm Nhất Hòa, hỏi thẳng: “Hai chứ?”
Cố Chỉ chuyện, Thẩm Úc lắc đầu.
“Nếu thằng cháu trai họ Đoàn làm khó dễ em thì cho .” Thẩm Nhất Hòa vẫn chút phục. Từ nhỏ Thẩm Úc ngốc, nếu che chở, chịu bao nhiêu ức hiếp. Tuy ngày thường cũng Thẩm Úc là thằng ngốc, nhưng ngoài thì khác.
“Thẩm Úc để che chở là .” Cố Chỉ liếc mắt Thẩm Nhất Hòa một cái, bỗng cảm thấy ngứa mắt Thẩm Nhất Hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trum-truong-thich-toi/chuong-16-van-ki-muon-giai-phong-chinh-minh-khong-viet-tieu-de.html.]
“Được.” Thẩm Nhất Hòa thấy Cố Chỉ sợ, hai lời lập tức xoay chuyện với bạn cùng bàn. trong lòng thấy kỳ lạ. Cậu là họ Thẩm Úc, che chở Thẩm Úc là lẽ thường. Anh Cố .... Thẩm Nhất Hòa nghĩ , dứt khoát nghĩ nữa.
Ngày hôm , Đoàn Đông cầm hai biên bản xử phạt tới lớp một năm ba. Bởi vì thời gian chuyện ăn một ngụm phân cả trường , nên lúc gã đến khiến cả lớp ngạc nhiên. Lúc vẫn là giờ tự học, giáo viên đều trông coi trong lớp. Gã ở cửa, dùng sức gõ hai nhát, khiến học sinh trong lớp nhíu mày. Có một học sinh còn đang giải đề toán tiếng gõ cửa của Đoàn Đông quấy rối mạch suy nghĩ, sắc mặt về phía Đoàn Đông. Đoàn Đông như tự hiểu lấy, : “Thẩm Úc cùng Cố Chỉ đây.”
Lại tới nữa! Lúc dùng ánh mắt trách cứ quét về phía Thẩm Úc. Về phần vì Cố Chỉ, là bởi vì Cố Chỉ cao một mét tám mươi lăm, khí thế mạnh mẽ, căn bản là dám trêu chọc. Cái chính là điển hình của bắt nạt kẻ yếu.
Cố Chỉ khẩy trong lòng, ánh mắt như rắn độc, quét một vòng, đối diện với ít ánh mắt của khác.
Hai tới mặt Đoàn Đông. Cố Chỉ cũng ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì?”
“Đây là hai biên bản xử phạt, ký tên là .” Dứt lời, gã giống như chồng khổ tâm : “Hai trò còn nhỏ, cũng lớn, khi thi đại học vẫn hy vọng xóa bỏ.”
Cố Chỉ để ý tới dáng vẻ làm bộ làm tịch của gã, dùng một tay nhận biên bản, phát hiện “Hành vi phạm tội” đó tỉ mỉ chi tiết.
“Ồ, cũng tệ lắm, cần tự thêm một chút .” Trên mặt Cố Chỉ chút ý , dường như cũng để chuyện trong lòng.
“Tôi xong giúp các trò , các trò chỉ cần ký tên là .” Đoàn Đông còn phản ứng thấy mặt Cố Chỉ bắt đầu trở nên hung dữ. Nhất thời, lời gã nghẹn , mắc trong miệng nên lời. Gã còn từng sợ một học sinh nào. Trước học sinh lời rơi tay gã đến cuối cùng còn đều ngoan ngoãn ? lúc gã thật sự sợ.
Ngay đó, gã chợt thấy âm thanh lạnh như băng của Cố Chỉ vang lên bên tai : “Mùi vị phân của chính thế nào?”