Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 9 Tiểu Bảo thay đổi
Cập nhật lúc: 2024-12-25 02:15:08
Lượt xem: 986
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Ngôn có ấn tượng rất sâu sắc đối với chuyện họp phụ huynh này
Bởi vì sự việc này mà mối quan hệ giữa cô và Tiểu Bảo ngày càng trở nên xa cách.
Ở kiếp trước, cô một mình bận rộn tới vò đầu bứt tai, Bùi Duật Sâm bởi vì bận rộn công việc lục, căn bản không thể tham dự các cuộc họp phụ huynh.
Vì vậy, buổi họp phụ huynh-giáo viên của mấy đứa trẻ đều là do cô đi.
Lúc đó Bùi Quý Xuyên và Tiểu Bảo học chung một lớp, cô luôn đi họp phụ huynh cho cả hai người.
Kết quả là Tiểu Bảo đã đánh nhau Bùi Quý Xuyên ngay tại cửa lớp.
Bùi Quý Xuyên có thành tích học tập xuất sắc, là học sinh ưu tú trong mắt giáo viên.
Tiểu Bảo thì ngược lại.
Sau khi giáo viên nghe nói Bùi Quý Xuyên là con nuôi, cho rằng Tống Ngôn cưng chiều Tiểu Bảo, bất công với Bùi Quý Xuyên, cho nên mới dẫn đến Tiểu Bảo cả gan làm loạn, dám đánh nhau với Bùi Quý Xuyên ngay trước mặt mọi ngườ.
Giáo viên không có ấn tượng tốt với Tiểu Bảo, bởi vì sự việc này mà muốn thuyết phục cậu bé nghỉ học, nói rằng bé cậu không thích hợp để đi học, sẽ chỉ gây rắc rối trong trường học.
Tống Ngôn bị chửi mắng một trận, cô cúi đầu cầu xin giáo viên cho Tiểu Bảo một cơ hội.
Mà nguyên nhân Tiểu Bảo ra tay đánh Bùi Quý Xuyên là bởi vì khi cô đi họp phụ huynh, những người khác coi cô là phụ huynh của Bùi Quý Xuyên chứ không phải là phụ huynh của Tiểu Bảo.
Đối với mấy giáo viên mà nói, không phải đen tức là trắng, hầu hết giáo viên đều chỉ thích những đứa trẻ có thành tích học tập xuất sắc. Việc khen ngợi những đứa trẻ có thành tích học tập tốt trong các buổi họp phụ huynh cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng khi Tống Ngôn tiếp nhận những lời khen ngợi này lại không nhắc một lời nào về Tiểu Bảo thì trong lòng Tiểu Bảo, cô đã là mẹ của người khác.
Không còn là mẹ của cậu nữa.
Tâm hồn trẻ con rất nhạy cảm.
Có mấy đứa trẻ thậm chí còn không muốn có thêm trong nhà có thêm em trai em gái, là vì sợ nếu có em thì bố mẹ sẽ không còn yêu thương mình nữa.
Chưa kể, hai đứa trẻ đó còn không phải con ruột.
Nhưng lại dễ dàng cướp đi sự chú ý của cô.
Đối với Tiểu Bảo mà nói, điều đó vô cùng đau đớn và bất lực.
Cậu bé không thể nói gì mẹ mình, chỉ có thể trút hết sự oán giận của mình lên người Bùi Quý Xuyên.
Đối nghịch với cậu ta, cậu ta càng tốt, cậu lại càng chán ghét.
Cuối cùng dấn thân vào con đường làm nhân vật phản diện.
Tất cả đều có dấu vết mà lần theo, cho nên kết cục của cậu bé trong tiểu thuyết chính là điều cậu bé đáng phải nhận, không ai thương xót cậu bé cả.
Tống Ngôn nghĩ đến cảnh tượng đó, bản thân cũng cảm thấy ngạt thở.
Có phải Tiểu Bảo cũng đang lo lắng chuyện này không?
Bởi vì hiện tại cậu bé và Bùi Quý Xuyên học chung một lớp nên chuyện tương tự cũng sẽ xảy ra.
Trái tim Tống Ngôn đập thình thịch, cô lại thở dài, trong lòng biết Tiểu Bảo vẫn luôn có cảm giác bất an.
Cho dù hiện tại thái độ của cô đối với Bùi Quý Xuyên rất lạnh lùng, nhưng Tiểu Bảo vẫn cảm thấy lãnh địa của mình đã bị người khác xâm chiếm, lo lắng mọi thứ mình có được bây giờ sẽ lại bị cướp đi.
Cô cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên Tiểu Bảo đang mím môi, dường như có chút do dự muốn nói lại thôi.
Tống Ngôn đang định lên tiếng, lại nghe thấy Tiểu Bảo nói: "Cô giáo nói phụ huynh của mọi người đều phải đi."
Cho dù mẹ có đi họp phụ huynh cho Bùi Quý Xuyên cũng không sao.
Cậu bé sẽ không giận cô giống như trong giấc mơ nữa.
Cũng sẽ không đánh Bùi Quý Xuyên.
Cậu bé muốn sống vui vẻ như thế này mãi mãi, không muốn sống cuộc sống trước kia nữa.
Lúc đầu, Tiểu Bảo nghĩ rằng sau khi trong nhà có thêm hai đứa trẻ, cuộc sống của mình có thể sẽ còn thảm hơn cả trước đây.
Nhất là hai anh em này dáng dấp còn đáng yêu và xinh đẹp hơn mình.
Bởi vì mình mà mẹ luôn không thể ngẩng cao đầu trong khu nhà
Sau này hai đứa trẻ này đến, nhất định sẽ cướp đi mọi thứ của cậu bé.
Ngày hôm đó sau khi mơ thấy những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, Tiểu Bảo có loại dự cảm mãnh liệt này.
Nhưng cậu bé không ngờ mọi chuyện lại trái ngược với những gì mình từng thấy trong giấc mơ.
Sau khi hai người kia tới, mẹ còn đối xử với cậu tốt hơn.
Trước kia mẹ cũng rất tốt nhưng chưa bao giờ khiến cậu bé cảm thấy ấm áp và hạnh phúc như bây giờ.
Cậu bé muốn tiếp tục như thế này mãi mãi.
Tiểu Bảo không muốn làm cho mẹ mình phải vì mình mà khom lưng cúi đầu xin lỗi cô giáo giống như trong giấc mơ.
Mẹ quá đáng thương.
Cậu bé không nên như vậy.
Tống Ngôn dừng lại một chút.
Lại nhìn thấy biểu cảm của đứa trẻ, khuôn mặt cậu bé rõ ràng là đang lo lắng.
Nhưng rất nhanh đã giống như đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
Cô khẽ mỉm cười nói: “Được rồi, sáng mai mẹ sẽ xin phép nghỉ buổi sáng để đi họp phụ huynh cho con.”
**
Khi Bùi Điềm Điềm đến, Bùi Quý Xuyên đang ngẩn người ngồi ở cửa ra vào.
Cô bé đi một đôi giày da màu cam sáng, mặc áo sơ mi trắng và váy hai dây màu xanh da trời, là mô phỏng theo kiểu váy hải quân.
Chỉ là nếu chịu khó nhìn kỹ hơn, sẽ thấy tóc trên đầu cô bé đã khô héo, vàng úa, khuôn mặt cũng đen sạm đi.
Cơ thể quá gầy, không chống đỡ nổi bộ váy xinh đẹp này.
Nhưng dù cho là như vậy, Bùi Điềm Điềm vẫn rất đắc ý.
Ngày hôm nay dì Chu Xảo mua cho cô bé một bộ váy mới, cô bé lập tức mặc vào chạy đi khoe khoang.
Hận không thể chạy thêm mấy vòng trong khu nhà, để cho bọn trẻ ở đây đều nhìn thấy mình có một bộ váy đẹp.
Cô bé thắt hai b.í.m tóc, trên đầu còn mang theo kẹp tóc.
Nhìn cách ăn mặc rất chải chuốt nhưng bởi vì nước da quá xấu, người gầy gò mỏng manh lại có cảm giác bẩn thỉu.
So sánh với cô vé, tình trạng của Bùi Quý Xuyên tốt hơn rất nhiều, sắc mặt hồng hào, sau một thời gian được ăn ngon mặc ấm, những vết sẹo trước đó cũng dần mờ đi.
Hơn nữa, bản thân Bùi Quý Xuyên rất khôi ngô tuấn tú, cho nên thoạt nhìn có vẻ thanh tú và sạch sẽ.
Nhưng Bùi Điềm Điềm thì khác, cho dù được mặc một bộ váy như vậy, bùn giữa móng tay, vết đất trên mặt, nước mũi chảy dài đều cho thấy cô bé chỉ rực rỡ ngoài mặt mà thôi.
Tự sau khi đến chỗ của Vương Diễm Mai, Vương Diễm Mai yêu cầu cô bé làm mọi việc, đối xử với cô bé giống như một người giúp việc.
Mỗi ngày phải dậy sớm bưng nước tiểu bưng phân dọn dẹp không nói, cô bé còn phải giặt hết quần áo của cả nhà.
Nơi cô bé ở cũng rất tồi tàn, ngay cả chăn mền bọn họ cũng không nỡ cho cô bé.
Nhìn bề ngoài thì bọn họ đối xử với cô bé khá tốt nhưng thực chất cô bé muốn sống thì phải làm hết mọi việc trong nhà
Bùi Điềm Điềm cũng rất uất ức, khó chịu, cũng rất hối hận lúc đó đã nghĩ rằng Vương Diễm Mai là một người tốt.
Có một khoảng thời gian, cô bé vô cùng mong muốn được quay về.
Nhưng sau khi nhìn thấy thái độ của Tống Ngôn, cô bé biết mình không có cơ hội để hối hận.
Sau đó Chu Xảo xuất hiện, Chu Xảo đối với cô bé rất dịu dàng, tốt bụng, khiến cô bé không hiểu sao lại cảm thấy gần gũi và vui mừng.
Mặc dù Chu Xảo ít đến đây, nhưng mỗi lần đến đều luôn mang đồ ăn và những món quà nhỏ cho cô bé.
Điều này khiến Bùi Điềm Điềm đặc biệt yêu mến cô ta.
Đáng tiếc Chu Xảo chỉ có thể làm những việc mặt ngoài để lấy lòng đứa trẻ.
Còn đối với vấn đề vệ sinh, giáo dục đứa trẻ, một người chưa từng nuôi dạy con cái như cô ta, làm sao có thể hiểu được.
Cũng không có thời gian chăm sóc.
Cứ thể hiện tại Bùi Điềm Điềm đã có một vẻ ngoài tao nhã giả tạo.
Bùi Điềm Điềm vẫn còn nhỏ tuổi, cô bé không hiểu những điều này, chỉ cảm thấy bản thân chỉ cần mặc quần áo đẹp, mang giày đẹp, đeo cặp sách đi học là có thể giống như những người khác trong khu nhà.
Dì Chu Xảo còn đồng ý đi họp phụ huynh cho cô bé.
Bùi Điềm Điềm không cần phải ghen tị với người khác nữa.
Khi nghĩ đến dì Chu Xảo sẽ họp phụ huynh cho mình, cô bé cảm thấy vô cùng oai phong.
Sau đó cô bé mới nhớ ra anh trai ở chỗ này, không biết dì Tống có đi họp phụ huynh cho anh trai không.
Thế là cô bé vội vàng chạy tới muốn hỏi thăm cậu bé xem dì Tống có đo họp phụ huynh cho cậu ta không.
Nếu cô không đi, cô bé sẽ đến tìm dì Chu Xảo nhờ giúp đỡ.
Nghe xong, Bùi Quý Xuyên cau mày hỏi cô bé: "Tại sao không phải bà nội Vương đi họp phụ huynh cho em?”
Bùi Thiên Thiên bĩu môi nói: "Bà nội còn phải đi làm, không có thời gian."
"Anh ơi, anh vẫn chưa nói, dì Tống có đi họp phụ huynh cho anh không?"
Bùi Quý Xuyên còn chưa kịp lên tiếng, Bùi Điềm Điềm lập tức dường như hiểu ra điều gì đó, khinh thường nói: "Em biết rồi, nhất định là Tiểu Bảo lại ức h.i.ế.p anh phải không? Cậu ta ích kỷ như vậy, nhất định sẽ không để dì Tống đi họp phụ huynh cho anh đâu, chỉ họp phụ huynh cho cậu ta thôi.”
Nói đến đây, cô bé lại cảm thấy anh trai mình thật đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3-yorb/chuong-9-tieu-bao-thay-doi.html.]
Mặc dù mình ở với bà nội, mỗi ngày phải làm việc rất mệt mỏi.
Nhưng ít nhất dì Chu Xảo đối xử tốt với cô bé, sẽ không thiên vị.
Dì Chu Xảo cũng không có con.
Bùi Điềm Điềm nghĩ, nếu dì Chu Xảo không bao giờ có con thì tốt biết mấy.
Như vậy sẽ mãi mãi đối xử tốt cho cô bé.
Bùi Quý Xuyên cau mày nói: “Tiểu Bảo không ức h.i.ế.p anh, em đừng nói lung tung."
Bùi Điềm Điềm hừ lạnh một tiếng, không tin tưởng chút nào.
Dù sao cô bé vẫn luôn cảm thấy Tiểu Bảo không phải người tốt, cô bé cũng chưa bao giờ thích cậu.
Thậm chí còn rất căm ghét.
Không biết lý do tại sao.
Anh trai không nói nhưng cô bé hiểu.
Nếu dì Tống muốn đi họp phụ huynh cho anh trai, anh trai nhất định sẽ nói cho cô bé biết.
Không sao cả, không ai giúp anh trai, cô bé sẽ giúp!
Cô bé sẽ không ích kỷ giống như Tiểu Bảo.
**
Bùi Thanh Thanh khóc lóc chạy về nhà, vừa nhìn thấy Vương Diễm Mai, cô ta đã khóc lóc kể lể, nói rằng Tống Ngôn đã bắt nạt mình.
“Mẹ ơi, chị dâu mắng con ngay trước mặt các bạn trong lớp, bắt con phải trả tiền và đồ trang sức cho chị ấy! Chị ấy còn nói nếu con không trả lại sẽ nói cho các bạn cùng lớp biết, để các bạn trong lớp không chơi với con nữa. Sau này con không còn mặt mũi tới trường nữa ô ô ô!”
"Cái gì, mày lấy đồ vẫn chưa trả lại cho chị dâu sao?" Bùi Hải đang ngồi xổm ở cửa bưng tô mì lớn ăn, nghe thấy lời này, anh ta tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Bùi Thanh Thanh, rồi không nói nên lời: “Không phải mày đã mượn nhiều năm rồi sao? Mày còn không chịu trả!!”
Trước đây, Bùi Thanh Thanh không biết lấy ở chỗ nào đem rất nhiều trang sức và váy đẹp, Bùi Hải tò mò hỏi mấy câu, mới biết được là lấy từ chỗ Tống Ngôn..
Lúc đó anh ta còn nghĩ rằng người chị dâu này thật rộng rãi, sẵn lòng cho đồ.
Những bộ váy này nhìn còn rất mới, còn mấy món đồ trang sức kia có lẽ cũng không ít tiền đâu.
Anh ta còn khuyên Bùi Thanh Thanh đừng làm mất, đều là đồ tốt.
Lúc đó Bùi Thanh Thanh còn khinh thường nói: “Có thể là đồ tốt gì chứ, em mặc mấy ngày là cũng chán, nếu không phải cô ta nhất quyết đưa cho em thì em cũng không thèm đâu.”
Không ngờ sau bao nhiêu năm cô ta vẫn chưa trả lại cho người ta.
Bùi Hải quả thực là phục sát đất.
Bởi vì Tống Ngôn luôn đối xử với bọn họ rất tốt, cho nên Bùi Hải cũng coi cô như người trong nhà.
Mặc dù anh ta không hiểu lắm vì sao người trong nhà đều không thích người chị dâu này, nhưng anh ta cũng lười hỏi nhiều chuyện giữa mấy người phụ nữ.
Lúc này nghe được em gái nói những lời này, anh ta cảm thấy không nói nên lời.
Chẳng trách chị dâu lại bắt cô ta phải trả lại đồ.
Cô ta còn mặt mũi ngồi đó khóc lóc.
Bùi Hải lại húp một ngụm mì.
Bùi Thanh Thanh đỏ mặt: "Không phải em chỉ quên sao? Cũng không phải đồ tốt gì."
“Chỉ là mấy món đồ nát, cô ta đòi lại cũng thôi đi, còn bắt em phải trả tiền quần áo, nói rằng muốn hai mươi tệ. Mẹ ơi, mẹ đưa tiền cho con, con sẽ trả lại cho cô ta, có gì mà ghê gớm.Từ nay về sau con sẽ coi như không có người chị dâu này nữa!”
"Cái gì, hai mươi tệ, sao mày không lên trời luôn đi?" Vương Diễm Mai cảm thấy đau lòng con gái mình, nhưng khi vừa nghe đến đòi tiền, đôi mắt bà ta đã tối sầm lại.
Gần đây, người làm mai cho đứa con trai thứ của bà ta đang giục bọn họ đưa tiền sính lễ, bà ta còn đang đợi tiền hỗ trợ giải ngũ của con trai đưa xuống, sẽ tìm tới nhà đòi tiền anh ta.
Kết quả chuyện này vẫn chưa tìm được lý do để đi lấy được tiền, con gái còn đòi mình đưa tiền để trả cho Tống Ngôn!
Trong khoảng thời gian này, nhà họ Bùi bọn họ đã bồi thường bao nhiêu tiền cho cô?
Vương Diễm Mai suýt chút nữa tức giận hộc máu.
“Nếu con không trả tiền thì các bạn cùng lớp sẽ không chơi với con nữa. Nhà bọn họ đều có điều kiện tốt nhất trong khu nhà của chúng ta. Con vất vả lắm mới làm bạn được với bọn họ. Nếu bọn họ không chơi với con nữa, sau này một mình con sẽ bị người ta ức hiếp!
Bùi Thanh Thanh khóc lóc van nài.
"Mẹ ơi, tại sao bây giờ chỉ có hai mươi tệ mà mẹ cũng không cho con? Mẹ có còn là mẹ của con nữa không?"
Bởi vì trước đó Vương Diễm Mai không có áp lực gì, chỉ phải nuôi một mình cô ta đi học, cho nên đều cho cô ta những thứ tốt nhất.
Kết quả là Bùi Thanh Thanh hoàn toàn không hề coi trọng tiền bạc chút nào. Mặc dù cô ta cảm thấy hai mươi tệ là không ít nhưng cũng không phải là không thể bỏ ra được.
Lúc này nhìn thấy vẻ mặt này của mẹ mình, cô ta lập tức phẫn nộ.
"Nếu mẹ không đưa tiền cho con thì con sẽ không đi học nữa. Dù sao con cũng không chịu đựng nổi mất mặt.”
Khi về nhà, cô ta đã bảo đảm với mấy người bạn, trước đó cô ta thực sự đã quên mất, không phải cố ý không trả lại cho Tống Ngôn.
Còn giả vờ ra vẻ người giàu có, nói mình có tiền, hai mươi tệ chẳng là gì, trả lại cho Tống Ngôn là xong.
Mọi người mới không nói gì nữa.
Vương Diễm Mai ngồi đó, nghe thấy lời này thì sửng sốt một chút, khi kịp phản ứng thì sắc mặt tái xanh: "Thanh Thanh, con đừng xúc động, đều là lỗi của mẹ, mẹ đưa tiền cho con là được mà."
Bà ta bước vào phòng, lấy ra một cái túi từ dưới gối, trong đó có một ít tiền.
Bà ta thực sự rất yêu thương con gái mình, dù sao cũng trông cậy con gái sẽ vào đại học.
Trong nhà ngoài Bùi Duật Sâm ra, cũng chỉ có cô con gái này học lên được cấp ba.
Ở thời đại này có thể đi học trung học đã là một chuyện tương đối lợi hại.
Phải biết rằng ngay cả người trong khu nhà cũng không có mấy người có thể học đến cấp ba.
Trước kia điều kiện gia đình Vương Diễm Mai không được tốt lắm, đập nồi bán sắt cũng phải cho con trai út đi học.
Còn trường học tốt nhất.
Kết quả bởi vì Bùi Hải cà lơ phất phơ, học hành không tốt, dù có đưa tiền người ta cũng không cho vào học cấp ba, cuối cùng đành phải thôi học.
Ngược lại, đứa con trai cả người mà bà không thích lại thuận lợi thăng tiến.
Vì sự việc này, Vương Diễm Mai bị rất nhiều người chỉ trích, cho rằng bà ta thiên vị con trai út, cho nên con trai cả mới không thân thiết với bà ta.
Lần nào nghe thấy vậy Vương Diễm Mai cũng tức giận, bà ta chẳng qua chỉ cảm thấy việc anh trai nhường nhịn em trai một chút cũng không có gì sai. Hơn nữa, anh ta không cần bà ta bỏ ra xu nào cũng có thể học giỏi như vậy, vậy tại sao lại phải lãng phí tiền?
Sao lại có thể trách móc bà ta được?
Hơn nữa, con trai cả từ nhỏ đã không thân thiết với mình như vậy, cũng không phải bởi vì mình thiên vị.
Bởi vì bị người ta chế giễu sau lưng, Vương Diễm Mai đối với người con trai cả vốn đã không thân thiết này lại càng không thích.
Bây giờ điều kiện trong nhà đã khá hơn, bà ta một lòng nghĩ rằng mình phải nuôi ra một sinh viên đại học.
Như vậy mới xả giận cho mình.
Vì vậy, Bùi Thanh Thanh từ khi còn nhỏ đã được bà ta gửi đến trường học tốt nhất. Những người khác đều học trường trong khu nhà, nhưng Vương Diễm Mai thì không , bà ta đưa con gái đi học ở những trường học bên ngoài có mức học phí đắt đỏ.
Vì bà ta cho rằng hàng rẻ tiền đều kém chất lượng.
Con gái cũng không phụ lòng bà ta, thi đậu thẳng vào trường cấp ba.
Chỉ là chỗ đó thực sự tốn rất nhiều tiền, khiến bà ta không thể thể tiết kiệm được đồng nào sính lễ cho con trai út.
Ban đầu, chồng bà ta bởi vì bị thương đã nhận được rất nhiều tiền bồi thường, bà ta đã dự định sẽ giữ lại số tiền này làm sính lễ cho con trai út.
Nhưng mấy năm qua, con gái không phải muốn mua đồng phục thì lại mua quần áo thể thao, rồi thì giày thể thao, sách vở, tài liệu, học phí...
Thỉnh thoảng lại tham gia một số hoạt động do nhà trường tổ chức, tất cả đều phải tốn tiền.
Vương Diễm Mai nghĩ rằng nếu cô ta có thể thi đậu đại học thì tất cả đều là đáng giá.
Tốt xấu gì mình cũng đã cho nhà họ Bùi một sinh viên đại học làm rạng rỡ tổ tông.
Dù sao đi nữa, tôi cũng đã cho gia đình Bùi một xuất thân từ một gia đình danh giá.
Hơn nữa, mấy năm nay con trai lớn của bà ta đều gửi tiền về, cho nên bà ta cũng không cảm thấy áp lực gì quá lớn.
Nhưng từ sau khi con trai cả trở về, Tống Ngôn giống như đã biến thành người khác, không còn dễ bắt nạt nữa.
Ngay cả con trai cả cũng đứng về phía cô, không bao giờ cho bà ta một xu nào nữa.
Tiền lương mỗi tháng của Vương Diễm Mai chỉ đủ để người trong nhà ăn uống.
Tiền trợ cấp hàng tháng của chồng bà ta cũng không nhiều.
Con trai út có thể tự nuôi sống bản thân thì tốt biết mấy
Mặc dù cô con gái lớn là giáo viên, đã gả vào một gia đình khá giả.
Nhưng nhà họ Từ không phải là người dễ trêu vào, cô ta cũng không dám đưa gì về nhà bố mẹ đẻ.
Không có sự hỗ trợ tài chính của con trai cả, Vương Diễm Mai vẫn chưa biết kiếm đâu ra học phí cho nửa học kỳ sau của con gái.
Con gái đã trở về.
Còn đòi tiền.
Vừa đòi là đòi liền hai mươi tệ.
Áp lực khổng lồ ngay lập tức khiến bà ta có cảm giác không thở nổi.
Bà ta đếm lại, thấy trong tay chỉ có khoảng ba mươi tệ, là đủ cho con gái, nhưng cả nhà phải ăn gì uống gì đây?
Ngay khi bà ta còn chưa biết phải làm thế nào thì Bùi Điềm Điềm đã trở về, còn mặc trên người bộ quần áo mới.
Ánh mắt Vương Diễm Mai chuyển động, đúng vậy, không phải bà ta còn có Chu Xảo sao?