Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 7 Anh trai đến đón tôi
Cập nhật lúc: 2024-12-25 02:14:43
Lượt xem: 745
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chị lấy của cô ta sao?" Tống Ngôn nghe vậy cảm thấy buồn cười.
Cô chỉ biết Bùi Thanh Thanh là người luôn muốn lấy hết những đồ tốt trong tay người khác.
Nhưng cô thực sự không ngờ rằng Bùi Thanh Thanh lại nghĩ tất cả mọi người đều có tính tình giống cô ta.
Bùi Thanh Thanh cười nhạo nói: “Chúng ta đều là người là người một nhà, chị Chu Xảo là người hào phóng, cho chị một ít quần áo, giày dép cũng không có gì kỳ lạ, chị có gì xấu hổ mà không nói ra được, em cũng sẽ không chê cười chị."
Lời nói này khiến ánh mắt mấy cô gái nhìn Tống Ngôn cũng thay đổi.
Đã cướp mất thanh mai trúc mã của người ta, còn xin quần áo, giày dép của người ta để mặc, da mặt cũng quá dày, không biết xấu hổ.
"Tại sao lại có một số người cứ thích xin đồ của người khác vậy?"
"Đúng vậy, đồ người khác đã mặc mà cũng muốn, chị ấy không chê tôi cũng cảm thấy ghê tởm thay.”
Mấy cô gái thì thầm.
Biểu cảm của bọn họ chán ghét đến không nói nên lời.
Tống Ngôn liếc mắt nhìn mấy cô gái đó, nhưng không hề tức giận, cô lại nhìn về phía Bùi Thanh Thanh, khóe môi hơi nhếch lên: "Em gái, em nói hổi lâu, chị vẫn không viết Chu Xảo mà em nói là ai, sao chị lại phải cần áo quần của cô ta từng mặc, chị cũng không thích mặc quần áo người khác từng mặc qua.”
"Nhưng em nhắc tới chuyện này, chị mới nhớ ra. Em gái, khi nào em mới trả lại váy, đồng hồ, vòng tay và những thứ khác mà em đã mượn của chị vậy?"
“Cái gì mà váy, đồng hồ, chị đừng nói lung tung.” Bùi Thanh Thanh vội vàng đảo mắt liếc nhìn bạn bè bên cạnh, hốt hoảng nói.
“Chị nói lung tung sao?” Tống Ngôn buồn cười nói: “Lúc em chạy tới mượn váy, đồng hồ của chị cũng không nói như vậy, em còn nói chỉ mang mất ngày sẽ trả lại cho chị, kết quả đã mấy năm cũng không thấy trả lại cho chị.”
“Em là chị dâu của em, cũng không so đo với em, mấy bộ váy kia coi như bỏ đi, dù sao hiện tại da em đầy mụn, có trả lại chị cũng không dám mặc, có khi còn có virus gì đó. Nhưng mà đồng hồ và vòng tay đó dù sao xung là mẹ của chị mua cho chị làm của hồi môn, em lấy đi không trả không hay ho lắm.”
Ngay khi cô nói ra lời này, mấy nữ sinh kia đã vô thức kéo dài khoảng cách với Bùi Thanh Thanh.
Đôi mắt của Bùi Thanh Thanh đỏ lên vì tức giận.
"Không phải em chỉ quên thôi sao? Đợi lát nữa về nhà em sẽ trả lại cho chị, mấy thứ đó cũng không phải là đồ tốt gì, đều là đồ cũ, bẩn muốn chết, em đều chưa từng đeo.”
Bùi Thanh Thanh cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ từ mấy người bạn cùng lớp, có chút thẹn quá thành giận nói.
Thật đúng là cô ta đã được lợi rồi còn chê bai.
Trước đó lúc muốn mượn đồ thì bày ra dáng vẻ nịnh nọt, bây giờ lại khó coi thế nào.
Tống Ngôn trước đây ngu ngốc, coi cô ta là người nhà, cho nên cũng không để trong lòng.
Nhưng bây giờ nhìn vẻ mặt này của cô ta, nếu cô ta không ngoan ngoãn trả lại đồ cho cô, cô ta sẽ phải hối hận.”
“Là đồ cũ, nhưng dù là đồ cũ cũng là của hồi môn mẹ chị tặng cho chị, là tấm lòng thành của bố mẹ chị, chị cho em mượn là vì xem em là em gái, là người một nhà, không ngờ em lại ghét bỏ như vậy, cũng thật khiến cho người ta thương tâm.”
Những lời này rất đơn giản, có ai còn có thể nghe không hiểu sao?
Bùi Thanh Thanh đây là đã được lợi rồi còn chê bai, mượn đồ của người ta không trả thì cũng thôi đi, còn chê bai đồ của người ta cũ, đúng là vô liêm sỉ.
Chưa kể vừa rồi cô ta còn chế nhạo Tống Ngôn nhặt quần áo giày của người khác mặc, không ngờ người thực sự nhặt đồ của người khác lại chính là cô ta.
Lần này, ánh mắt mấy người bạn cùng lớp nhìn Bùi Thanh Thanh đều khác đi.
Từ khi nào Bùi Thanh Thanh nếm mùi đau khổ ở chỗ của Tống Ngôn như thế này? Từ trước tới nay Tống Ngôn luôn rụt rè, hèn nhát và dễ bị lừa.
Nói cái gì là tin cái đó.
Đừng nói tới là vạch trần Bùi Thanh Thanh trước mặt mọi người.
Bùi Thanh Thanh bị nhìn tới mặt đỏ tới mang tai, tức giận nói: “Không phải chỉ là lấy đi mấy thứ đồ nát của chị thôi sao? Chị có cần phải ghê gớm vậy không? Mấy năm nay chị của nhà em uống của nhà em, em có nói gì không?”
"Quả nhiên, thành thật, an phận trước đây đều chỉ là đóng kịch mà thôi, giày quần áo này giá bao nhiêu tiền? Chờ em nói cho anh trai em biết cô là kẻ hoang phí như thế nào, anh ấy sẽ không để yên cho chị đâu! Đợi mà bị trả về nhà bố mẹ đẻ đi!”
Bùi Thanh Thanh nói ra lời chắc chắn!
Trong mắt cô ta, anh trai cô ta và Chu Xảo là mới là một đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3-yorb/chuong-7-anh-trai-den-don-toi.html.]
Chu Xảo đã trở về, anh trai cô ta cũng đã về, cho dù Tống Ngôn sinh một đứa con trai thì cũng không thông minh, anh trai cô ta chắc chắn sẽ không ở cùng một người phụ nữ như vậy.
Chỉ cần anh trai cô ta biết những hành vi này của Tống Ngôn, chắc chắn sẽ ly hôn với cô!
Cô ta vừa nói xong, những người xung quanh đều kinh ngạc.
Bùi Thanh Thanh đắc ý hất cằm lên, ngạo nghễ lại khinh thường nhìn Tống Ngôn, đợi cô cúi đầu nhận sai, xin lỗi mình.
Cô ăn mặc xinh đẹp thì đã sao, vẫn là kém xa so với Chu Xảo.
Hơn nữa, Chu Xảo còn là sinh viên của một trường đại học danh tiếng, lại là tiếp viên hàng không, còn anh trai cô ta đã giải ngũ, sắp làm cơ trưởng ở sân bay, cô ta không tin giữa hai người bọn họ không có chuyện gì.
Nói không chừng anh trai cô ta đến đó là vì Chu Xảo.
Anh trai cô ta chính là mắt mù mới có thể thích Tống Ngôn.
Lần này, Tống Ngôn nên biết hối hận vì đã đắc tội với cô ta đi.
Lại còn muốn lấy lại những thứ kia, đúng là nằm mơ.
Nhưng đợi một lúc, ngoại trừ sự im lặng như tờ xung quanh, cô ta chờ đợi Tống Ngôn sẽ hoảng sợ, sẽ xin lỗi mình, nhưng điều đó không xảy ra, Tống Ngôn trước mặt cô ta vẫn đưa ánh mắt bình tĩnh lãnh đạm nhìn cô ta.
Giống như đang nhìn một kẻ ngốc.
Một thoáng nghi ngờ loé lên trong đầu Bùi Thanh Thanh.
Chẳng lẽ là Tống Ngôn bị mình dọa sợ đến ngây ngốc luôn rồi sao?
Dù sao thời đại này, nếu như ly hôn trở về nhà bố mẹ đẻ là chuyện vô cùng mất mặt.
Đúng lúc này, có người ở bên cạnh đẩy vào người cô ta một cái.
Đối phương hạ thấp giọng nói: "Người đó, người đó có phải là anh trai của cậu không?"
Bùi Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy một người đàn ông cao lớn ở lối vào khu nhà cách đó không xa đang đi về phía bọn họ.
Cô ta đã rất nhiều năm không gặp Bùi Duật Sâm, lần cuối cùng bọn họ gặp nhau đã là năm năm trước.
Lúc ấy anh trai cô ta vẫn còn ít tuổi, nhưng dù vậy, Bùi Thanh Thanh vẫn sợ anh ta, luôn cảm thấy khuôn mặt anh ta quá lạnh lùng, không dễ tiếp xúc.
Cho dù cô ta là em gái ruột nhưng bọn họ vân ít nói chuyện đến đáng thương, giống như không có thứ gì có thể thu hút được anh ta.
Khi đó, trên khuôn mặt anh tràn đầy năng lượng và trẻ trung.
Nhưng năm năm sau, cô ta suýt chút nữa không nhận ra được.
Người đàn ông trước mặt mặc một bộ quân phục thẳng tắp, cài cúc áo lên tận trên cùng. Ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt sắc sảo của anh ta, ánh sáng và bóng tối tạo nên sự tương phản trên khuôn mặt anh ta.
Sự trầm tĩnh và khí chất oai phong trên khuôn mặt khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Trên người anh ta từ thần sắc tới khí tức toả ra đều khiến người ta có cảm giác áp bức.
Đáng sợ hơn trước gấp mười lần, không phải! Gấp trăm lần!
Người trước đây đã khó hòa hợp bây giờ chắc chắn lại càng không dễ gần.
Cho nên trước kia mỗi lần người khác khen ngợi anh trai cô ta đẹp trai, cô ta đều không khỏi rùng mình, nghĩ tới ai kết hôn với anh ta thì sẽ xui xẻo.
Với tính cách như Tống Ngôn, càng không thể nào trấn áp được anh ta.
Nhưng tại sao anh cả của cô lại ở đây?
Chẳng lẽ anh ta biết hôm nay em gái trở về, cố ý tới đón cô ta sao?
Cũng đúng, mặc dù bọn họ từ nhỏ không thân thiết lắm nhưng dù thế nào đi nữa vẫn là anh em ruột.
Trước khi trở về, cô ta có nói với mẹ.
Anh cả tới đón cô ta cũng không có gì kỳ lạ.
Bùi Thanh Thanh lấy lại tinh thần, lập tức nói với các bạn cùng lớp bên cạnh: "Anh trai đến đón tôi, tôi không đi cùng các cậu nữa."