Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 27: Bùi Quý Xuyên chuyển đi

Cập nhật lúc: 2024-12-25 02:20:50
Lượt xem: 906

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài Vương Diễm Mai, không ai khác có thể thô lỗ như vậy.

Bởi vì chỉ có Vương Diễm Mai mới không lịch sự như vậy.

Tống Ngôn lại không ngạc nhiên chút nào, Vương Diễm Mai ba ngày hai lần tới gây sự, không tìm đến mới là lạ.

Mặc dù Bùi Duật Sâm đã sửa nhà xong nhưng Tống Ngôn vẫn chưa dọn vào ở ngay.

Thứ nhất mặc dù là một ngôi nhà cũ nhưng Bùi Duật Sâm đã thuê người sửa chữa lại rất nhiều nơi

Đồ nội thất cũng được mới, có chứa formaldehyde.

Trước kia Tống Ngôn không hiểu điều này.

Nhưng bây giờ đã biết thứ đó không tốt cho cơ thể, đặc biệt là đối với trẻ em.

Vì vậy cô muốn đợi chút không khí trong lành hơn một chút rồi mới chuyển đến đó, điều này sẽ tốt cho bản thân và con trai.

Hiện tại cứ tạm thời để vậy đã.

Dù sao cũng có rất nhiều cách để đối phó với Vương Diễm Mai.

Trước đó cô đưa Bùi Điềm Điềm đi, đã nghĩ đến việc tìm cơ hội đưa Bùi Quý Xuyên đi.

Không phải Tống Ngôn thực sự không thể chấp nhận được cậu bé.

Chỉ là cô không muốn để Tiểu Bảo tiếp xúc nhiều với đứa trẻ này.

Một người là nam chính, người kia là nhân vật phản diện tương lai, trong tiểu thuyết, hai người sẽ trở thành kẻ thù của nhau.

Mặc dù bây giờ cô không làm cho Bùi Quý Xuyên chán ghét, Tiểu Bảo cũng không bị hắc hoá.

Nhưng Bùi Quý Xuyên cách xa cô và con trai, mới là an toàn nhất đối với bọn họ.

Cho nên sau khi Bùi Điềm Điềm rời đi, cô đã vô tình hay cố ỳ nghĩ ra một kế hoạch.

Đối xử thật tốt với Bùi Quý Xuyên trước mặt Bùi Điềm Điềm.

Làm cho cô bé hối hận.

Bản thân Bùi Điềm Điềm là người không thể nhìn người khác sống tốt hơn mình, Tống Ngôn càng biết rõ cô bé tuyệt đối sẽ không thể có cuộc sống dễ dàng ở chỗ Vương Diễm Mai.

Cho dù suốt ngày cô bé mặc quần áo gọn gàng xinh đẹp, cách ăn mặc cúng cầu kỳ nhưng xét từ đôi mắt yếu ớt, đờ đẫn trên khuôn mặt thì rõ ràng cô bé đang sống không được tốt.

Về phần Bùi Quý Xuyên, cậu bé ở đây có ăn có uống, còn có thể đi học, cũng không bị cô sai bảo làm việc nặng nhọc gì.

Chỉ thỉnh thoảng làm những công việc nhà nhẹ nhàng.

So với cậu bé, cuộc sống của Bùi Điềm Điềm rất thê thảm.

Đây chính là lý do tại sao khi hai đứa nhỏ được đưa tới, mặc dù Tống Ngôn tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng cũng không để bọn họ phải chịu thiệt thòi.

Bởi vì cô biết mình sẽ không giữ hai đứa trẻ này lại.

Cô muốn bọn họ nếm được vị ngọt rồi mới rời đi.

Để cho bọn họ biết, ngoài cô ra, không có ai thực sự đối xử tốt với bọn họ.

Cho dù Bùi Điềm Điềm có sống trong một môi trường nhẹ nhàng như vậy, vẫn có thể sinh ra ác cảm và ghen ghét..

Đừng nói tới chuyện phải sống dưới sự áp bức của Vương Diễm Mai.

Sợ là một ngày cũng không thể tiếp tục chịu đựng nổi nữa.

Bùi Quý Xuyên thân là anh trai, không thể nào không quan tâm đến em gái mình.

Vì em gái, cậu bé có thể làm bất cứ chuyện gì.

Kể cả từ bỏ cuộc sống ổn định hiện tại.

Tống Ngôn biết rất rõ về hai đứa trẻ này.

Nhưng cô sẽ không mở miệng.

Cô đợi Bùi Quý Xuyên tự mình nói ra..

Có như vậy, mới không khiến cậu bé cảm thấy bản thân đang bị tính kế.

Bởi vì Tống Ngôn đã cho cậu bé cơ hội lựa chọn.

Cho dù lựa chọn thế nào đều tùy thuộc vào cậu bé, đều có chỗ tốt đối với cậu bé.

Mà cô cũng có điểm mấu chốt, không đồng ý để Bùi Điềm Điềm trở về.

Bùi Quý Xuyên thậm chí sẽ không nghĩ rằng mình bị cô đuổi ra ngoài.

Đương nhiên, việc có thể thuận lợi hay không còn phải xem Vương Diễm Mai.

Khi này bà ta lại tới rất đúng lúc.

Tống Ngôn liếc nhìn Bùi Quý Xuyên đang có chút ngơ ngác, nói: "Đi mở cửa đi."

Bùi Quý Xuyên không ngờ nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Tống Ngôn, không biết vì sao, trong lòng cậu bé cũng bình tĩnh lại.

Nếu thực sự giống như dì Tống nói thì cũng tốt.

Cậu bé biết để mình và em gái cũng ở chỗ dì Tống, sẽ khiến cô rất khó xử..

Còn khiến cô bị người ngoài chế giễu.

Thậm chí còn khiến mối quan hệ giữa dì Tống và chú Bùi không tốt.

Cho nên cho dù Tống Ngôn đối xử với cậu không tốt, cậu bé cũng sẽ không có cảm giác gì.

Tuy nhiên, mặc dù bởi vì chuyện này mà mối quan hệ của dì Tống và chú Bùi trở nên rất xấu nhưng cô chưa bao giờ đổ lỗi cho cậu bé và em gái.

Thậm chí còn không có một dấu hiệu ngược đãi, nhục mạ nào đối với bọn họ.

Hiện tại cho cậu bé cơ hội này không chỉ thực hiện mong muốn được ở bên em gái của cậu bé mà còn có thể xoa dịu mối quan hệ của cả nhà Tiểu Bảo.

Đây là một chuyện tốt.

Dì Tống thậm chí còn cho cậu bé một sự lựa chọn khác.

Cô thực sự rất tốt.

Cậu bé không thể tham lam.

Bùi Quý Xuyên nắm chặt tay, bước ra ngoài, mở cửa.

"Đồ ác độc..." Vẻ mặt hung ác dữ tợn của Vương Diễm Mai khi nhìn thấy Bùi Quý Xuyên lại chuyển sang vẻ yêu thương.

Động tác cũng nhẹ nhàng hơn.

"Quý, Quý Xuyên... sao lại là cháu? Dì Tống của cháu đâu?"

Nhìn bà ta đổi thái độ nhanh như lật sách, trong lòng Bùi Quý Xuyên càng tin tưởng lời Tống Ngôn.

Cậu bé không trả lời bà ta, mà gọi một tiếng: "Bà ơi."

Một tiếng gọi này suýt chút nữa khiến đôi mắt Vương Diễm Mai đỏ ửng. Trước đây Bùi Quý Xuyên vô cùng lạnh lùng với bà ta.

Ngay cả khi bà ta mua cho cậu bé quần áo hay quà tặng, cậu bé cũng không chịu nhận.

Tại sao đột nhiên lại chủ động chào hỏi bà ta như vậy?

“Ôi!” Bà ta vội vàng đáp lại, kích động nói: “Dạo này Quý Xuyên có được khỏe không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3-yorb/chuong-27-bui-quy-xuyen-chuyen-di.html.]

Bùi Quý Xuyên gật đầu: "Rất tốt, chỉ nhớ em gái thôi."

Đôi mắt Vương Diễm Mai đột nhiên sáng lên, Chu Xảo nói rất đúng, đứa nhỏ này thật sự rất nhớ em gái mình: “Chuyện này không phải rất đơn giản sao? Hôm nay bà nội tới đây chính là muốn đưa Điềm Điềm về lại bên cạnh cháu. Cháu yên tâm, sau này cháu sẽ không cô đơn một mình nữa.”

“Không cần đưa em gái cháu trở về đây đâu.” Bùi Quý Xuyên đột nhiên nói.

Vương Diễm Mai còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy cậu bé nói: “Cháu muốn đến nhà bà nội sống cùng em gái.”

Vương Diễm Mai sửng sốt: "Đến... đến nhà bà?"

"Đúng vậy." Bùi Quý Xuyên gật đầu, đôi mắt đen láy nhìn bà ta chằm chằm: "Không được sao? Bà nội chỉ thích em gái cháu chứ không thích cháu, cho nên mới không muốn để cháu tới nhà bà nội sống cùng em gái sao?”

"Sao có thể? Bà nội thích Quý Xuyên nhất. Chỉ... chỉ là tại sao cháu lại muốn đến nhà bà? Chẳng lẽ là dì Tống của cháu đối xử với cháu không tốt sao?" Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt Vương Diễm Mai lập tức tối sầm lại.

Tống Ngôn c.h.ế.t tiệt, cô đuổi Điềm Điềm thì cũng thôi đi, bây giờ chẳng lẽ còn muốn đuổi Quý Xuyên đi nữa hay sao?

"Dì ấy đối xử với cháu rất tốt, nhưng cháu thích bà hơn nên cháu muốn sống với bà và em gái.

Vương Diễm Mai nghe thấy lời này, trong lòng vừa mừng vừa lo.

Không ngờ đứa trẻ này lại thích mình đến vậy.

Bà ta suýt chút nữa không nhịn được mà rơi nước mắt.

Nhưng nghĩ lại, nếu để đứa trẻ đi theo bà ta, chẳng phải Tống Ngôn sẽ đạt được mong muốn sao?

Bà ta vội vàng nắm lấy tay Bùi Quý Xuyên, nói: "Quý Xuyên, cháu đừng xúc động, nếu cháu muốn đến nhà bà nội thì lúc nào cũng có thể tới, con sống ở đây vần tốt hơn, dì của cháu có thể chăm sóc cho cháu.

Không ngờ, Bùi Quý Xuyên lập tức biến sắc, hất tay bà ta ra: “Quả nhiên, bà thực sự không thích cháu, các người đều chỉ thích em gái, đều không thích cháu, cháu ghét các người.”

Nói xong, cậu bé giận dữ quay người bỏ chạy.

"Không, không phải vậy đâu. Ôi, Quý Xuyên, cháu nghe bà nội nói.”

Lúc này Tống Ngôn bước ra, nhìn thấy Vương Diễm Mai đang vô cùng lo lắng, sắc mặt kia rất căng thẳng, mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Tống Ngôn giả vờ tỏ vẻ kinh ngạc: "Có chuyện gì vậy?"

"Cô còn hỏi có chuyện gì à? Nhất định là cô đối xử với thằng bé không tốt, nếu không sao thằng bé lại đột nhiên muốn sống cùng tôi!”

Lúc này, Vương Diễm Mai đã hoàn toàn quên mất chuyện đưa Bùi Điềm Điềm trở về.

Trong lòng bà ta chỉ còn cháu trai, sợ cậu bé nghĩ không thông.

Tống Ngôn nghe xong lại nói: "Việc Quý Xuyên muốn sống cùng mẹ không phải là chuyện tốt sao? Nọi rõ thằng bé thích người bà nội này.”

"Sao vậy mẹ, mẹ không muốn sao? Mẹ không muốn cũng không sao. Thằng bé sống ở đây cũng vậy thôi."

Nghe cô nói cháu trai thích mình, trong lòng Vương Diễm Mai vô cùng mừng rỡ, nhưng bà ta vẫn khịt mũi: “Cô nói thật đi, có phải cô muốn đuổi thằng bé đi không?”

Tống Ngôn nhún vai: "Mẹ đang nói cái gì vậy? Đứa trẻ này là Bùi Duật Sâm nhận nuôi, đây là nhà của anh ấy, con muốn đuổi là có thể đuổi sao? Nếu con muốn đuổi thằng bé đi, thì đã đuổi đi lâu rồi, cần gì phải chờ tới bây giờ?”

“Hơn nữa, cho dù thằng bé có chuyển tới chỗ mẹ thì cũng không thay đổi được chuyện thằng bè là con nuôi của con trai mẹ, quan hệ không thể cắt đứt, đối với con cũng chẳng khác gì nhau.”

Vương Diễm Mai nghe xong, cũng cảm thấy có lý.

Bà ta cũng đã lớn tuổi, bà ta cũng như những người già khác, ước gì có cháu trai bảo bồi ở bên cạnh.

Nếu như không phải muốn để hai đứa trẻ nhập vào hộ khẩu con trai cả, bà ta cũng không sẵn lòng để cậu bé tới đây chịu khổ.

Lúc này nghe Tống Ngôn nói như vậy cũng cảm thấy đúng, hai nhà ở gần nhau như vậy, cháu trai lớn muốn ở cùng bà ta không phải là chuyện tốt sao?

Trong lúc nhất thời, Vương Diễm Mai không thể tìm được bất kỳ điểm không hợp lý nào.

Hiện tại điều bà ta lo lắng là cháu trai sẽ ghét mình.

Vậy thì không được rồi.

Bà ta nghi ngờ nhìn về phía Tống Ngôn: "Cô chắc chắn chứ? Thằng bé rời đi, sau này cô vẫn sẽ cho thằng bé trở về chứ?

Tống Ngôn cười: “Thằng bé muốn trở về thì có thể trở về, con cũng không ngăn cản được. Con trai của mẹ càng sẽ không khóa cổng nhốt con cái của ân nhân ở bên ngoài, không cho vào cửa đúng không?”

Vương Diễm Mai nghĩ cũng đúng, bà ta không tin tưởng Tống Ngôn, nhưng bà ta biết rõ tính cách của con trai lớn.

Nếu Quý Xuyên muốn sống cùng bà ta, vậy cứ dẫn cậu bé qua sống ở chỗ bà ta một thời gian, chờ cậu bé muốn về thì sẽ trả lại.

Như vậy không tốt hơn sao?

Dù sao Tống Ngôn cũng không thể làm gì để ngăn cản đứa trẻ quay về, nói thể nào thì cậu bé cũng là con nuôi của con trai lớn.

Nghĩ đến đây, bà ta hoàn toàn yên tâm, dùng sắc mặt tốt hiếm có nói với Tống Ngôn: “Được, vậy tôi dẫn Quý Xuyên đến đó sống một thời gian.”

Vừa hay có thời gian phát triển mối quan hệ với đứa trẻ.

Nghĩ đến cháu trai muốn sống cùng mình, trong lòng Vương Diễm Mai vui mừng như nở hoa.

Thế là bà ta vội vàng gõ cửa phòng Bùi Quý Xuyên, dùng giọng dịu dàng nói cho cậu bé biết cậu bé sẽ tới sống cùng mình.

Còn nói cậu bé có thể ở lại bao lâu tùy thích.

Đúng như dự đoán, Bùi Quý Xuyên mang theo cặp sách trên lưng bước ra ngoài.

Vẻ mặt của cậu bé lại rất bình tĩnh.

Sự xúc động vừa rồi dường như không tồn tại.

Tuy nhiên, Vương Diễm Mai cũng không nhận ra những thay đổi của đứa trẻ, cảm thấy rất phấn khích.

"Quý Xuyên, bà nội dọn dẹp giúp cháu, về sống cùng bà nội một thời gian, bà nội sẽ nấu đồ ăn ngon cho cháu."

Bùi Quý Xuyên gật đầu một cái, Vương Diễm Mai vốn lười biếng không thích làm gì bây giờ lại nhiệt tình đi vào phòng thu dọn đồ đạc cho cậu bé.

Trong lúc thu dọn, bà ta còn phàn nàn về việc Tống Ngôn để cậu bé ở trong căn phòng nhỏ như vậy.

Tống Ngôn xem mấy lời nói đó chỉ như đánh rắm.

Bùi Quý Xuyên nhìn Vương Diễm Mai, lông mày nhíu lại, rồi lại nhìn về phía Tống Ngôn.

Vẻ mặt phức tạp: "Dì Tống, cảm ơn dì."

Vẻ mặt Tống Ngôn vẫn bình tĩnh như thường: "Không cần, chuyện này đối với chúng ta cũng là hai bên cùng có lợi.”

Cô nói gọn gàng dứt khoát.

Không cho cậu bé có bất cứ cơ hội nào để nghi ngờ.

Một tia nghi ngờ trong lòng Bùi Quý Xuyên đã hoàn toàn tiêu tan.

Nhưng khi cậu bé bước ra khỏi cửa, quay lại nhìn bóng dáng Tống Ngôn đứng ở cửa, trong lòng lại cảm thấy cô đơn.

Không thể diễn tả được cảm giác không rõ ràng này.

Giống như bọn họ đã sống cùng nhau rất nhiều năm rồi.

Nhưng rõ ràng là cậu bé chỉ mới ở đây được vài tháng.

Dù thế nào đi nữa, đây cũng là ký ức quý giá nhất trong cuộc đời cậu bé.

Ở đây cậu bé được tôn trọng.

Cũng học được rất nhiều thứ.

Tống Ngôn là một người thầy rất tốt đối với cậu bé.

Đương nhiên, cô không quan tâm cậu bé nghĩ gì.

Cũng không quan trọng.

Cậu bé sẽ ghi nhớ ân tình này.

Bùi Điềm Điềm và Chu Xảo ở nhà đang háo hức chờ đợi tin tức từ Vương Diễm Mai. 

Loading...