Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bị Nam Chính Tâm Cơ Chiếm Hữu - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:34:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khoảnh khắc lời dứt, khí như đông cứng .
Vẻ phục tùng và rụt rè gần như tê dại bấy lâu nay khuôn mặt Ninh Vọng Lẫm, giống như một lớp vỏ băng mỏng manh, bắt đầu xuất hiện vết nứt đầu tiên. Hắn lập tức biểu lộ sự chấn kinh phẫn nộ, mà trái là một sự trống rỗng tột độ — cứ như thể lời Tư Linh là ngôn ngữ loài , mà là một loại mật mã hành tinh nào đó thể hiểu nổi.
ngay đó, sự trống rỗng nhanh chóng thế bằng một loại cảm xúc sâu sắc và phức tạp hơn.
Hắn vẫn Tư Linh, nhưng sâu trong đôi đồng t.ử xanh thẳm , thứ gì đó đang chìm xuống, nổi lên. Đó là sự thẹn thùng, hoảng loạn, thậm chí cũng là sự giận dữ vì xúc phạm.
Đó là một sự bình tĩnh đến cực điểm, pha lẫn một chút thấu hiểu đầy châm chọc khó lòng nhận . Tuy nhiên, Ninh Vọng Lẫm sững sờ quá lâu, nhanh hiểu ý đồ của Tư Linh. Khi cất lời nữa, còn vẻ hoảng hốt làm như lúc đầu:
"Thiếu tá mượn tay nhà họ Ninh để thoát khỏi sự giám sát của Đăng Tháp ?"
Dù là một câu hỏi, nhưng ngữ điệu của vô cùng khẳng định.
Tư Linh kinh ngạc sự nhạy bén của , thầm với 089 trong đầu: 【Đây mới là dáng vẻ nên của nam chính chứ, thông minh lắm!】
Vị hệ thống tân binh "mới nhú" vẫn theo kịp mạch não của ký chủ nhà , CPU xoay mòng mòng nửa ngày mới phản ứng kịp Tư Linh làm gì, lập tức nhắc nhở:
【Ký chủ! Nhà họ Ninh là một trong những thế lực cấp cao của Đăng Tháp, kết hôn với nam chính chẳng khác nào nhảy một cái hố lửa khác !】
Ninh Vọng Lẫm đối diện Tư Linh cũng ngước mắt , nhàn nhạt bồi thêm: "Sự giám sát của nhà họ Ninh, chắc ít hơn so với Đăng Tháp."
Thế nhưng Tư Linh như thể thấy lời cảnh báo của cả 089 lẫn Ninh Vọng Lẫm. Anh cúi đầu khẽ một tiếng, lười biếng dựa bệ rửa mặt phía . Ngay lập tức, những sợi tơ tinh thần màu xanh bạc thuộc về Lính Gác đỉnh cấp xuất hiện từ lúc nào, đột ngột quấn chặt lấy cằm Ninh Vọng Lẫm, cho phép bất kỳ hành vi né tránh nào.
Dưới sự chênh lệch khổng lồ về sức mạnh tinh thần, Ninh Vọng Lẫm khả năng phản kháng, chỉ thể trơ mắt bản trói buộc, ép ngẩng đầu thẳng kẻ "thủ ác".
hề phản kháng, chỉ hiện lên vẻ thắc mắc:
"Thiếu tá?"
Tư Linh thẳng , chậm rãi tiến về phía Ninh Vọng Lẫm đang thể cử động, :
"Nhà họ Ninh, một trong những cấp cao của Đăng Tháp, chuyên sản sinh các Lính Gác và Hướng Dẫn Viên cấp cao. Kể từ khi Đăng Tháp xây dựng, 80% Lính Gác và Hướng Dẫn Viên từ cấp A trở lên đều là nhà họ Ninh, cấp S càng gần như gia tộc các bao trọn. Có thể , nhà họ Ninh sở hữu lực lượng Hướng - Tiếu mạnh mẽ nhất."
Tư Linh liếc Ninh Vọng Lẫm đang tơ tinh thần quấn chặt, tiếp tục:
"Thế nhưng con trai út của gia chủ nhà họ Ninh đương nhiệm là một Hướng Dẫn Viên cấp F, suýt chút nữa còn thức tỉnh nổi sức mạnh tinh thần. Để đảm bảo tiếp tục sở hữu các Lính Gác và Hướng Dẫn Viên cấp cao, nhà họ Ninh chắc hẳn luôn tìm cách ghép đôi với những Lính Gác cấp cao nhỉ? Thậm chí tiếc dùng quyền lực để trì hoãn hôn sự của hết đến khác. Và còn nữa..."
Tư Linh đột ngột kéo Ninh Vọng Lẫm đến sát mặt , gần đến mức chóp mũi chạm , đồng t.ử của Ninh Vọng Lẫm lập tức co rút. Khuôn mặt tinh xảo của vị Lính Gác cứ thế hiện ngay mắt chút che chắn.
"Ninh thiếu gia, đáy mắt tràn đầy sự cam tâm và dã tâm."
Nói xong, Tư Linh thu hồi tơ tinh thần.
"Nhà họ Ninh chẳng lý do gì để từ chối sự gia nhập của một Lính Gác cấp S+. Tôi cần nhà họ Ninh để né tránh sự giám sát của Đăng Tháp, còn về phần Ninh thiếu gia ... chẳng lẽ cần một đồng minh giúp che đậy dã tâm ?"
"Đây là một cuộc hợp tác đôi bên cùng lợi, ?"
【Oa! Ký chủ giỏi quá, mà cũng nhiều thứ thế từ mắt nam chính! Sao chẳng thấy nam chính dã tâm gì hết ?】 089 trong đầu điên cuồng cổ vũ cho Tư Linh.
Tư Linh: 【Tất nhiên là thấy , bịa đấy.】
089: 【Hả?】
【Ngươi chẳng trong cốt truyện gốc, cuối cùng Ninh Vọng Lẫm sẽ trở thành Thống soái tối cao của Đăng Tháp ? Tôi đang cược xem rốt cuộc là khi nào nảy sinh ý định đó. Hơn nữa, thử hỏi ai đời sỉ nhục suốt hơn hai mươi năm mà chút tính khí nào? Những lời , dù ban đầu ý định gì chăng nữa, thì cũng sẽ dẫn dắt để suy nghĩ về những viễn cảnh đáng kinh ngạc, ?】
Vị Hướng Dẫn Viên mặt im lặng hồi lâu, ngẩng đầu hỏi : "Thiếu tá, với phận và năng lực của , cần thiết những điều với . Anh thể trực tiếp tìm cha , thậm chí thể dùng sức mạnh tinh thần ép đồng ý. Nói huỵch tẹt mưu tính cho như thế , sợ đầu tố cáo ?"
Tư Linh khoanh tay :
"Đã là hợp tác, nghĩ chủ động thành thật đến mức coi như là thành ý của . So với việc đấu trí đấu dũng để đề phòng một bạn đời thể đ.â.m lưng bất cứ lúc nào, thích một đối tác đáng tin cậy hơn."
"Tôi đến nước , Ninh thiếu gia thấy ?" Tư Linh chìa tay về phía .
" như Thiếu tá , đây là cuộc hợp tác đôi bên cùng thắng, lý do để từ chối."
Ánh mắt Ninh Vọng Lẫm lướt qua bàn tay Tư Linh, cuối cùng định hình trong đôi mắt : "Thiếu tá, bày thành ý lên mặt bàn, cũng xin tặng một món quà — Anh cần một 'con tin'."
Khóe miệng nhếch lên một nụ chút ấm: " tìm sai hướng . Anh nên tìm để hợp tác, mà nên... 'khống chế' . Một kẻ dùng sức mạnh tinh thần đ.á.n.h dấu, trông vẻ như một con rối buộc phụ thuộc , đó mới là kịch bản hợp lý nhất trong mắt nhà họ Ninh."
"... Chỉ như , bọn họ mới tin rằng dùng để xích chặt một cách kiên cố nhất."
Ngay khoảnh khắc lời dứt, bắt lấy tay Tư Linh, mà trái còn tiến lên một bước, dẫn dắt những ngón tay lạnh của Tư Linh đặt hờ lên vùng cổ vẫn còn dính vệt rượu của .
Cái chạm chỉ thoáng qua tách ngay, nhưng nó mang ý nghĩa ám đầy đe dọa hơn cả việc bóp chặt.
Hắn phơi bày bộ nơi yếu hại nhất của , nhanh chóng lùi , một nữa cúi đầu, cứ như kẻ đem âm mưu làm quà tặng là .
"Xin hãy cứ tùy ý lợi dụng ."
Hắn dùng hành động thực tế để bày tỏ ý tứ . Rõ ràng là đặt bản ở vị trí thấp kém như thế, nhưng Tư Linh cảm giác chính mới là con mồi đang săn đuổi.
Lạnh quá.
Đó là phản ứng đầu tiên của Tư Linh khi Ninh Vọng Lẫm nắm lấy cổ tay .
Bên trong Đăng Tháp luôn duy trì nhiệt độ thích hợp, bản thể là loài chim nên nhiệt của sẽ cao một chút, nhưng nhiệt độ tay của Ninh Vọng Lẫm cũng quá thấp ?
Tiếp đó mới là sự cảm thán về tâm cơ thâm trầm, khó lường của Ninh Vọng Lẫm với tư cách là nhân vật chính.
Anh liếc bộ quần áo vẫn còn ướt Ninh Vọng Lẫm, đẩy phòng tắm:
"Vào tắm rửa , mặc đồ ướt dễ sinh bệnh lắm."
【089, lấy một bộ quần áo tới đây, chọn size rộng một chút.】
089 tuy thiếu năng lượng, nhưng với tư cách là hệ thống cao cấp, nó thể thế trí não tay Tư Linh để giúp vài việc vặt.
Rất nhanh, quần áo gửi qua một đường ống nhỏ trong phòng.
Tư Linh nhận lấy quần áo đặt ở cửa phòng tắm, gõ cửa với bên trong: "Tôi để quần áo sạch ở đây, lát nữa nhé."
Anh bên cửa sổ, bắt đầu gửi tin nhắn cho Lộc Hanh.
Lộc Hanh vốn là một Hướng Dẫn Viên cấp A, một làm nhiệm vụ trọng thương dẫn đến thể sử dụng sức mạnh tinh thần, hiện đang làm công tác văn phòng tại Đăng Tháp. Đây cũng là một trong ít những bạn của Tư Linh.
Lộc Hanh: Cậu dắt con trai út nhà họ Ninh ?
Tư Linh: Quần áo bẩn, đến phòng nghỉ đồ.
Lộc Hanh: Chấm ?
Tư Linh: ...
Lộc Hanh: Mau , Thống soái đang tìm đấy.
Tư Linh: Về ngay.
Vừa gửi xong tin nhắn thì Ninh Vọng Lẫm cũng bước khỏi phòng tắm.
Thời gian, địa điểm và cảnh đều thích hợp, nên cũng chỉ tắm rửa đơn giản bộ đồ Tư Linh đưa cho. Đó là một chiếc áo khoác gió của chính Tư Linh, kiểu dáng rộng, vặn cho Ninh Vọng Lẫm cao 1m89 dùng tạm.
Xác nhận quần áo thể mặc , Tư Linh hài lòng gật đầu: "Đi thôi, sảnh tiệc."
Giống như lúc , Tư Linh phía , Ninh Vọng Lẫm lẳng lặng theo . Trông hai như thể thực sự chỉ mới phòng nghỉ đồ xong .
Khi sắp tới sảnh tiệc, Tư Linh cảm nhận phía tiến lên phía , dùng giọng chỉ đủ cho hai thấy:
"Thiếu tá, sức mạnh tinh thần của chỉ cấp F, lẽ thể cung cấp sự thanh lọc tinh thần đầy đủ cho ."
Cấp F? Cậu chính là Hướng Dẫn Viên đỉnh cấp S+ đấy!
Tư Linh thầm nghĩ trong lòng, nhưng miệng trấn an: "Đã chọn hợp tác thì đủ sự tin tưởng đối với đối tác chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-toi-bi-nam-chinh-tam-co-chiem-huu/chuong-3.html.]
"Chuẩn , tiếp theo sẽ là trận chiến đầu tiên của chúng ."
Nói xong, thẳng tới sảnh tiệc, đẩy cửa .
Ninh Vọng Lẫm vị Lính Gác phía đang ngược sáng bước sảnh tiệc, nếu kỹ thể thấy bàn tay đặt bên hông đang khẽ run rẩy. Đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn, nhưng nhanh trầm lắng trở .
Bên trong sảnh tiệc, Hall thấy Tư Linh biến mất nửa tiếng đồng hồ liền lập tức đón lấy.
"Thiếu tá Tư, mà chẳng với một tiếng, dắt theo mấy vị Hướng Dẫn Viên điều kiện mà chẳng tìm thấy ."
Nói đoạn, thấy Ninh Vọng Lẫm theo Tư Linh. Thống soái nhận đứa con út "làm nhục gia môn" của nhà họ Ninh.
"Nhị thiếu gia nhà họ Ninh ..."
Lời còn dứt, từ đằng xa một giọng nữ ngắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ.
"Anh em trai xem, ở yên trong nhà, cứ nhất định chạy tới bữa tiệc làm trò cho thiên hạ mới chịu."
Người lên tiếng chính là Ôn Dụ, kẻ tạt rượu lúc nãy. Đứng bên cạnh cô là trai của Ninh Vọng Lẫm — Ninh Thừa Duẫn.
Từ đến nay Ôn Dụ luôn coi Ninh Thừa Duẫn là chỗ dựa, lúc bắt đầu tác oai tác quái.
"A Lẫm, em lén lút chạy đây? Em làm thế là cha sẽ giận lắm đấy."
Ninh Thừa Duẫn mặc bộ quân phục đen cắt may vặn. Thành thực mà , ngoại hình của cũng coi là khá, giống Ninh Vọng Lẫm năm sáu phần, nhưng còn lâu mới đạt đến độ kinh diễm và hút mắt như Ninh Vọng Lẫm. Trong mắt một kẻ "cuồng cái " như Tư Linh thì chỉ ở mức bình thường.
Bên cạnh , Ninh Vọng Lẫm nhíu mày, né tránh bàn tay định nắm lấy cánh tay của Ninh Thừa Duẫn.
Có lẽ ngờ đứa em trai vốn dĩ lầm lì, mặc sắp đặt dám phản kháng giữa thanh thiên bạch nhật, sắc mặt Ninh Thừa Duẫn lập tức tối sầm , thậm chí còn trực tiếp sử dụng sức mạnh tinh thần để áp chế.
Nếu sức mạnh tinh thần cấp S thực sự chút giữ mà đè lên một Hướng Dẫn Viên cấp F, Ninh Vọng Lẫm chắc chắn sẽ thương.
Thế nhưng, khi sức mạnh của Ninh Thừa Duẫn kịp chạm tới, hàng loạt sợi tơ tinh thần màu xanh bạc gần như bán trong suốt lặng lẽ lan tỏa từ bên cạnh Tư Linh. Chúng là những cú va chạm bạo liệt, mà giống như những con rắn băng sinh mệnh và ý chí, chuẩn xác, nhẹ nhàng nhưng cũng lạnh lẽo vô cùng quấn lấy sức mạnh tinh thần của Ninh Thừa Duẫn, đó — âm thầm bóp nát.
Sự phản phệ do cắt đứt liên kết tinh thần đột ngột khiến Ninh Thừa Duẫn hừ một tiếng, mặt mũi trắng bệch.
"Thiếu tá Ninh, sử dụng sức mạnh tinh thần để áp chế một Hướng Dẫn Viên ở nơi công cộng, đây là hành vi mà một quân nhân nên ?"
Giọng lạnh lùng của Tư Linh vang lên từ một bên. Anh chắn mặt Ninh Vọng Lẫm, cảm xúc vị trưởng nam nhà họ Ninh .
Không ai chú ý thấy vị Hướng Dẫn Viên che chở phía đang khẽ nhếch môi trong bóng tối.
"Một Hướng Dẫn Viên cấp F, quẳng ngoài thì bất kỳ ai sức mạnh tinh thần cũng thể bóp c.h.ế.t ." Ninh Thừa Duẫn Tư Linh — cùng cấp Thiếu tá — giáo huấn chút nể mặt như , trong lòng nghẹn một cục tức, chỉ tay Ninh Vọng Lẫm phía : "Hơn nữa, dạy dỗ em trai , Thiếu tá Tư Linh là ngoài nhất đừng nên xen ."
"Ồ? Ý của Thiếu tá Ninh là, cấp bậc sức mạnh tinh thần cao thì thể làm gì thì làm?"
Tư Linh gật đầu, như thể chấp nhận logic . Giây tiếp theo —
ẦM!
Sức mạnh tinh thần thuần túy, bàng bạc, thuộc về một Lính Gác đỉnh cấp S+ khủng khiếp, giống như một ngọn núi vô hình, chuẩn xác đè nghiến lên một Ninh Thừa Duẫn! Áp lực khổng lồ khiến hai đầu gối nhũn , rầm một tiếng quỳ sụp xuống đất. Đầu gối va chạm với sàn nhà cứng nhắc phát tiếng động khiến ê răng, thậm chí còn làm nứt những vệt như mạng nhện.
Mồ hôi lạnh ngay lập tức thấm đẫm lưng áo Ninh Thừa Duẫn, gân xanh cổ nổi lên cuồn cuộn nhưng ngay cả việc ngẩng đầu cũng làm nổi. Uy áp vẫn đang chậm rãi và định tăng dần, giống như đang đo lường giới hạn chịu đựng của một cách tàn nhẫn.
"Dựa theo logic của ," Tư Linh rủ mắt , giọng chút gợn sóng, "Cấp bậc của cao hơn , hiện tại bắt quỳ, cũng là chuyện đương nhiên thôi nhỉ?"
Cả sảnh tiệc im phăng phắc, chỉ còn tiếng hít khí đầy áp lực. Tư Linh tại chỗ, kẻ đang quỳ đất với ánh mắt khinh miệt như đang một thứ phế vật vô dụng.
Anh kiểm soát sức mạnh tinh thần , ngoại trừ Ninh Thừa Duẫn , một ai xung quanh ảnh hưởng.
Với tư cách là vị hôn thê của Ninh Thừa Duẫn, Ôn Dụ định mở miệng gì đó một ánh mắt của Tư Linh dọa cho hình tại chỗ.
Cuối cùng, vẫn là Hall lên tiếng kết thúc màn kịch .
"Được Thiếu tá Tư, như là đủ ." Hắn với tư cách là Thống soái cũng ngứa mắt nhà họ Ninh từ lâu, nhưng vẫn còn làm việc cùng , nên làm quá tuyệt.
Tư Linh hừ lạnh một tiếng, thu hồi sức mạnh tinh thần.
"Còn nữa, dự định chọn Ninh Vọng Lẫm làm Hướng Dẫn Viên của . Tôi bảo vệ của , hình như vấn đề gì chứ?"
Phía , ánh mắt Ninh Vọng Lẫm khẽ lay động.
Tư Linh như thấy vẻ mặt chấn kinh của Ninh Thừa Duẫn, tiếp tục như thể ai xung quanh:
"Dù cũng lòng rộng rãi như Thiếu tá Ninh đây, vợ mới qua đời lâu rầm rộ tuyên bố đính hôn với Ôn tiểu thư. Nghĩ thì cùng lúc yêu cả hai chắc cũng tốn tâm sức lắm nhỉ?"
Ninh Thừa Duẫn tức đến nổ đom đóm mắt: "Anh...!"
Thần sắc Tư Linh đổi, hất cằm về phía : "Sao? Thiếu tá Ninh cảm thấy sai chỗ nào ?"
Lúc , xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Oa! Thiếu tá Tư ngầu quá! Tôi cũng Thiếu tá bảo vệ một như thế."
"Nhị thiếu gia nhà họ Ninh đúng là thật, mà lọt mắt xanh của Thiếu tá."
"Cũng chẳng Ôn Dụ với Thiếu tá Ninh đính hôn còn đến đây góp vui làm gì, chẳng những tham gia tiệc đều là những Lính Gác và Hướng Dẫn Viên ràng buộc ?"
"Đến để khoe khoang chứ gì, Ôn Dụ nhờ bám nhà họ Ninh mà đắc ý lâu lắm ."
"Xì, nhặt đồ thừa của chính chị gái ruột mà cũng dám vác mặt đây."
Ninh Thừa Duẫn và Ôn Dụ giữa đám đông, sắc mặt biến hóa vô cùng đặc sắc.
lúc , Ninh Văn Viễn tin dữ vội vàng chạy tới, vốn định đến để chỗ dựa cho con trai trưởng nhà , nhưng khi Tư Linh chọn Ninh Vọng Lẫm làm Hướng Dẫn Viên, thái độ lập tức đổi 180 độ. Hắn mặt Tư Linh, bắt tay và : "Thiếu tá Tư Linh dạy dỗ đúng, thằng con cả của đúng là thiếu đòn."
"Còn mau cút về nhà? Còn đây làm gì nữa!"
Bị Ninh Văn Viễn quát tháo, hai còn cách nào khác, đành xám xịt rời khỏi sảnh tiệc.
Tư Linh là Lính Gác cấp S+ duy nhất trong Đăng Tháp, gia tộc nào là sự trợ giúp của . Nay chọn Ninh Vọng Lẫm làm Hướng Dẫn Viên, trong mắt ngoài chính là gia nhập phe nhà họ Ninh.
Ninh Văn Viễn đương nhiên cũng nghĩ như . Hắn híp mắt tạ với Tư Linh: "Sau đều là một nhà cả, Thiếu tá đừng chấp nhặt với thằng nhóc đó."
Thống soái Hall bên cạnh nhịn lên tiếng: "Thiếu tá Tư Linh, cấp bậc sức mạnh tinh thần của nhị thiếu gia nhà họ Ninh chỉ cấp F, sự chênh lệch giữa hai quá lớn, e là độ tương thích cũng sẽ cao ."
Chưa đợi Tư Linh trả lời, Ninh Văn Viễn khó chịu ngắt lời: "Còn tiến hành đo độ tương thích, Thống soái con trai và Thiếu tá tương thích thấp?"
"Hai năm nay cũng chẳng thấy Thống soái Hall tìm vị Hướng Dẫn Viên nào độ tương thích cao hơn 30% cho Thiếu tá Tư Linh, chi bằng cứ để Vọng Lẫm thử xem."
Thống soái và các vị cấp cao kiềm chế lẫn , Hall cũng dâng Tư Linh cho khác. những gì Ninh Văn Viễn cũng là sự thật, chỉ vì đây Tư Linh tìm Hướng Dẫn Viên, mà thực tế là trong Đăng Tháp chẳng ai đủ sức thực hiện thanh lọc tinh thần cho . Độ tương thích đều quá thấp. Những sự thanh lọc ít ỏi đến mức thể bỏ qua đó chẳng tác dụng gì với Tư Linh, ngược sức mạnh tinh thần quá mạnh của còn làm ít Hướng Dẫn Viên thương.
"Vậy thì cứ tiến hành đo độ tương thích ." Hall xoa xoa huyệt thái dương, sang Tư Linh, "Thiếu tá thấy ?"
Tư Linh gật đầu: "Tôi vấn đề gì."
"Tuy nhiên," giọng chậm một chút, mang theo một sự dò hỏi đầy trịnh trọng: "Còn xem ý của chính Ninh Vọng Lẫm nữa."
Ninh Văn Viễn nhíu mày, theo thói quen định trả lời : "Nó đương nhiên là—"
"Ninh ," Tư Linh giơ tay, động tác lớn nhưng mang theo sức mạnh ngắt lời thể nghi ngờ. Ánh mắt vẫn chăm chú Ninh Vọng Lẫm, như thể lúc trong sảnh tiệc rộng lớn chỉ hai bọn họ đang đối thoại: "Tôi chính ."
—— Tôi chính .
Ninh Vọng Lẫm khựng một khoảnh khắc nhỏ mà khó ai nhận . Sau đó, cái khó chịu của cha và sự chú ý của trường, gật đầu, giọng cao nhưng rõ ràng và định:
"Tôi đồng ý."
Ngay khoảnh khắc lời dứt, thấy vị Lính Gác mặt — kẻ dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát trai , kẻ xoay xở giữa cha và Thống soái, kẻ công khai đối đầu với những quy tắc ngầm của bộ sảnh tiệc vì — khóe miệng bỗng dưng cong lên một nụ nhẹ nhàng.
Nụ đến thật bất ngờ, rũ bỏ hết sự lạnh lùng và toan tính, đuôi mắt cong , lộ vài phần minh mẫn và ranh mãnh như một thiếu niên, thậm chí còn chút... đắc ý?
Giống như một chú chim xinh bảo vệ tổ thành công, khi đẩy lui kẻ thù mạnh, liền thu móng vuốt và đôi cánh, nhịn mà vểnh cái đuôi nhỏ về phía bạn đồng hành, hót vang một tiếng đầy kiêu hãnh.