SAU KHI TRẮNG TAY, TÔI BỊ BẠN CÙNG PHÒNG "BAO NUÔI" - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-30 11:18:18
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự dịu dàng khiến cảm thấy hoảng sợ. Tôi thà rằng cứ đối xử lạnh lùng với như , ít nhất là khi đó thể tỉnh táo nhắc nhở bản rằng giữa chúng chỉ là một cuộc giao dịch. Thế nhưng hiện tại, sắp phân định rõ nữa .

Hôm , Tần Hạo Vũ gọi điện cho . Nhà họ Tần vì vụ bê bối trốn thuế mà nguyên khí đại thương, gã giờ đây cũng chẳng còn vẻ hống hách như xưa.

"Khương Nhạc, chúng gặp một lát ." Giọng gã đầy vẻ mệt mỏi.

Vốn dĩ định từ chối.

"Tôi vài chuyện liên quan đến Lục Thừa An cho , chắc chắn sẽ hứng thú đấy."

Tôi d.a.o động. Cuối cùng, vẫn quyết định .

Điểm hẹn là một tiệm bình dân. Tần Hạo Vũ trông như già vài tuổi.

"Cậu gì?" Tôi thẳng vấn đề.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Gã đưa cho xem một bản tài liệu. Đó là hồ sơ về một vụ thu mua thương mại từ nhiều năm . Bên thu mua là công ty của ba , còn bên thu mua là một công ty nhỏ họ Lục.

"Đây là công ty nhà Lục Thừa An." Tần Hạo Vũ chỉ tập tài liệu, "Năm đó, ba mở rộng địa bàn dùng vài thủ đoạn mấy quang minh chính đại, cưỡng ép thu mua của nhà họ với giá rẻ mạt. Ba chịu nổi cú sốc nên nhảy lầu tự sát. Mẹ mang theo sống những ngày tháng vô cùng cực khổ."

Tôi tập tài liệu, chân tay lạnh ngắt, "Cho nên, tiếp cận chỉ vì một suất du học..."

"Suất du học thì đáng là gì?" Tần Hạo Vũ lạnh, "Thứ là nhà họ Khương các tan cửa nát nhà."

"Anh hận , hận ba , hận cả gia đình ."

"Bây giờ đối với chẳng qua là lún sâu , đó sẽ phũ phàng đá văng . Để cũng nếm trải cảm giác từ đỉnh cao rơi xuống Địa ngục là như thế nào."

15.

Tôi về nhà bằng cách nào. Những lời của Tần Hạo Vũ cứ như một lời nguyền rủa xoáy sâu trong tâm trí .

Tan cửa nát nhà. Hóa đây mới là mục đích thật sự của . Tất cả những dịu dàng mà từng cảm nhận bỗng chốc hóa thành những mũi d.a.o nhọn đ.â.m thẳng tim.

Lúc Lục Thừa An trở về, đang lặng lẽ trong bóng tối giữa phòng khách. Anh bật đèn lên, thấy thì dường như giật , "Sao bật đèn?"

Tôi trả lời câu hỏi của , "Lục Thừa An, ba của mất như thế nào?"

Tôi trực tiếp hỏi thẳng. Cơ thể lộ rõ vẻ cứng đờ. Biểu cảm gương mặt trong tích tắc trở nên vô cùng khó coi, "Ai cho em ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trang-tay-toi-bi-ban-cung-phong-bao-nuoi/chuong-7.html.]

"Anh đừng quan tâm là ai ." Tôi dậy bước đến mặt , thẳng mắt , "Anh tiếp cận , ngay từ đầu là để báo thù, đúng ? Vì mối thù g.i.ế.c cha."

Anh im lặng. Sự im lặng chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Tôi đến trào nước mắt, "Lục Thừa An, diễn giỏi thật đấy! Tôi suýt chút nữa, chỉ một chút nữa thôi là tin ."

"Tin rằng đối với cũng một chút thật lòng." Tôi từng bước lùi để rời xa , "Anh thành công . Chúc mừng , thù của báo đó."

"Bây giờ chẳng còn gì cả, sống chẳng khác gì một con chó, hài lòng ?"

Anh , đôi môi mấp máy nhưng thốt nên lời. Trong ánh mắt ẩn chứa những cảm xúc mà hiểu thấu. Là hả hê? Là áy náy? Hay là một điều gì khác? Tôi chẳng nữa .

"Chúng kết thúc ." Tôi , "Tiền, sẽ nghĩ cách trả cho . Từ hôm nay, chúng ai nợ ai nữa."

Tôi xoay định về phòng thu dọn đồ đạc. đột ngột chộp lấy cổ tay , lực đạo mạnh đến đáng sợ.

"Tôi cho phép." Giọng khản đặc.

"Anh dựa cái gì mà cho phép?" Tôi hất tay , "Lục Thừa An, thật sự nghĩ rằng thể sống thiếu ?"

"Tôi cho , , vẫn sống . Tôi sẽ để thêm cơ hội nào để xem trò của nữa ."

Tôi lao phòng và khóa chặt cửa . Anh đuổi theo trong mà chỉ ngoài đập cửa rầm rầm, "Khương Nhạc, em mở cửa !"

"Em giải thích !"

Giải thích? Còn gì để giải thích nữa đây? Mối thù sâu tựa biển máu, giải thích thế nào cho đành? Tôi bịt chặt tai , thêm bất cứ một chữ nào từ nữa.

16.

Tôi ở lỳ trong phòng suốt cả đêm. Lục Thừa An cũng canh ở bên ngoài cả đêm dài. Sáng sớm hôm , những tiếng động bên ngoài dứt hẳn.

Tôi ngỡ . Mở cửa , thấy đang tựa tường, bệt đất mà . Trông vô cùng mệt mỏi, quầng thâm mắt hiện rõ.

Tôi hề mủi lòng. Tôi bước qua xuống lầu, chuẩn rời khỏi nơi . Tôi chẳng mang theo bất cứ thứ gì, thứ trong căn nhà đều khiến cảm thấy buồn nôn.

Vừa đến cửa, đuổi kịp và ôm chặt lấy từ phía .

"Đừng !" Giọng mang theo một tia khẩn thiết cầu xin. "Khương Nhạc, đừng !"

"Buông ." Giọng lạnh lẽo như băng.

Loading...