Hồng Cường phất mạnh tay áo, hừ lạnh một tiếng đầy phẫn nộ. Lão đút cho Chung Mạn một viên đan d.ư.ợ.c mới lầm lì trở đài cao. Sở Tiêu Sanh thấy thì sướng rơn, y dùng bàn tay ngọc ngà che miệng, khẽ châm chọc:
“Phải làm bây giờ đây? Có mới thua tay đứa nhỏ ‘Luyện Khí đỉnh phong’ của chúng kìa~”
“Hừ, Sở khanh cũng đừng đắc ý quá sớm. Cẩn thận quý phái xuất hiện thêm một Trang Vũ thứ hai đấy.” Hồng Cường đáp trả chút khách khí, lời lẽ vô cùng độc địa.
“Vậy thì nhọc ngài nhọc lòng.” Sở Tiêu Sanh chẳng hề mảy may tức giận.
Tông chủ Ngô Đạo dậy, cắt ngang cuộc khẩu chiến. Ông ôn tồn tuyên bố: “Ba đầu, hãy lên đài nhận phần thưởng thuộc về các ngươi.”
Tiêu Yếm cố điều hòa nhịp thở dồn dập, gắng gượng bước lên đài cao. Hắn nén sự suy yếu đang lan tỏa trong cơ thể, bước từng bước nặng nề đến mặt Sở Tiêu Sanh.
Hắn đ.á.n.h bại tất cả t.ử của các tông môn. Hắn chỉ một lời khen từ sư nương.
Thế nhưng, khi lời còn kịp khỏi miệng, giữa hư đột nhiên vang lên một giọng ôn nhuận như gió xuân:
“Ta trở về quá muộn chứ?”
Sở Tiêu Sanh thấy thanh âm , lập tức cứng đờ. Hơi thở của Tiêu Yếm cũng trầm xuống, những lời định sinh sôi nuốt ngược trong. Hắn đột ngột đầu, ánh mắt sắc lẹm về phía phát âm thanh.
Ôn Bạch Trúc xuất hiện giữa hư , phong thái tuấn lãng, tà áo trắng tinh khôi bay bồng bềnh tựa tiên nhân hạ phàm. Hắn khẽ chắp tay thi lễ với Ngô Đạo, giọng thanh thoát:
“Tông chủ, Bạch Trúc trở về.”
“Tốt! Tốt lắm! Ha ha ha ha! Cuối cùng ngươi cũng về !”
Ngô Đạo hiển nhiên vô cùng vui mừng, ông sải bước tiến lên vỗ mạnh vai Ôn Bạch Trúc.
Trong khi đó, Hồng Cường bỏ lỡ cơ hội bồi thêm một câu âm dương quái khí: “Ôn trở về, vui mừng nhất chắc hẳn là Sở khanh nhỉ?”
Ai mà chẳng , Ôn Bạch Trúc vì thể chấp nhận sự thật Sở Tiêu Sanh là nam nhân nên mới bỏ biệt tích lâu đến thế. Sắc mặt Ngô Đạo lập tức trầm xuống, ánh mắt Hồng Cường thêm vài phần lạnh lẽo. Dẫu Xích Hà Tông và Hư Vọng Quan vốn hòa thuận, nhưng ít nhất cũng nên giữ chút mặt mũi bề nổi. Vậy mà lão Hồng Cường thật là quá quắt!
Trái ngược với sự căng thẳng của , Ôn Bạch Trúc chẳng hề tỏ giận dữ. Hắn bước thẳng đến bên cạnh Sở Tiêu Sanh, ánh mắt tràn đầy nhu tình:
“Sanh Sanh, xin ngươi. Vốn dĩ sáng nay mặt, nhưng đường gặp chút chuyện nên trì hoãn.”
Sở Tiêu Sanh chậm rãi dậy, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất thể:
AN
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-tran-ap-ma-ton-han-doi-lam-phu-quan-ta/chuong-30.html.]
“Không , phu quân bình an trở về là .”
Tiêu Yếm lặng ở đó, nụ ôn nhu của Sở Tiêu Sanh dành cho đàn ông khác, trái tim chợt co rút đau đớn. Những ngón tay trong ống tay áo nhịn mà siết chặt đến trắng bệch.
Ôn Bạch Trúc mỉm Ngô Đạo: “Tông chủ, mau trao thưởng cho các t.ử . Cũng để chiêm ngưỡng xem, vị t.ử kinh tài tuyệt diễm nào giành vị trí đầu năm nay.”
“Được, !”
Ngô Đạo thấy Ôn Bạch Trúc và Sở Tiêu Sanh dường như "nối tình xưa" thì vô cùng đắc ý, khí căng thẳng ban nãy cũng vơi ít nhiều.
Tông chủ Ngô Đạo lấy ba chiếc nhẫn trữ vật, phất tay áo phân phát cho Tiêu Yếm, Chung Mạn cùng vị t.ử còn . Lão vuốt râu, cất cao giọng tuyên bố:
“Tông môn đại tỷ đến đây kết thúc. Các vị tu sĩ thể lưu Hư Vọng Quan tiểu trú vài ngày để cùng luận bàn. Đêm nay, tại Hoa Quang Điện sẽ bãi đại yến tiệc để chiêu đãi chư vị.”
Đám đông đồng loạt hành lễ. Ngô Đạo về phía Tiêu Yếm, mỉm đầy ẩn ý: “Tiêu Yếm, ngươi ở một chút.”
Hồng Cường ném về phía Tiêu Yếm một cái âm ngoan, soi mói một lượt từ đầu đến chân mới hừ lạnh một tiếng, mang theo Chung Mạn nhanh chóng rời .
Ngô Đạo phất tay, một đạo kết giới cách âm lập tức dựng lên, bao phủ lấy phu thê Sở Tiêu Sanh, Ôn Bạch Trúc và Tiêu Yếm bên trong. Lúc , di chứng của bí pháp bắt đầu bùng phát, Tiêu Yếm chút vững, mồ hôi lạnh từng giọt lớn lăn dài trán. Thế nhưng, sống lưng vẫn thẳng tắp như một cây thương, gắt gao gượng chống.
Sắc mặt Ngô Đạo trở nên nghiêm nghị: “Tiêu Yếm, thật , làm ngươi học bí pháp Thiên Lôi Quyết của tông môn?”
Tiêu Yếm thần sắc lãnh đạm, giọng khàn đặc: “Không học . Là bắt chước.”
“Bắt chước?!” Ngô Đạo kinh ngạc thốt lên, “Bắt chước ai?”
“Trang Vũ.” Tiêu Yếm hề giấu giếm.
Sở Tiêu Sanh vốn việc qua nguyên tác. Thế nhưng, khi thực sự xuyên đây, tận mắt thấy và hiểu rõ logic vận chuyển công pháp thâm sâu, y mới thấy cái "bàn tay vàng" của nam chính thực sự đáng sợ đến mức nào.
Sở Tiêu Sanh thầm cảm thán trong lòng. Nam chính đúng là nam chính, năng lực tự ngộ công pháp từ việc quan sát kẻ khác quả thực là quá "khủng".
Ôn Bạch Trúc cũng giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Tự tìm hiểu ?”
Tông chủ Ngô Đạo vuốt râu cảm thán: “Quả thực là dạy dỗ một t.ử ... Thiên phú so với Trang Vũ còn phần nhỉnh hơn vài phần.”
“Đệ t.ử của ?” Ôn Bạch Trúc nhíu mày. Hắn ấn tượng gì về Tiêu Yếm, càng nhớ từng thu nhận một thiếu niên như .